Nhập địa chỉ trang web rồi nhấn phím Enter
nhấn vào địa chỉ liên kết
Nhấn vào nút Bookmark
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Một trải nghiệm đáng nhớ của em là lần đầu tiên tự đi thi học sinh giỏi. Hôm đó em rất hồi hộp vì phải đến một ngôi trường lạ, không có bố mẹ đi cùng. Khi bước vào phòng thi, em cảm thấy lo lắng, tay run và tim đập nhanh vì sợ làm bài không tốt. Tuy nhiên, em đã cố gắng bình tĩnh, hít thở sâu và nhớ lại những kiến thức đã ôn tập. Trong quá trình làm bài, có những câu khó khiến em bối rối nhưng em không bỏ cuộc mà suy nghĩ lại từng bước. Khi nộp bài xong, em cảm thấy nhẹ nhõm và tự hào vì đã vượt qua nỗi sợ của bản thân. Trải nghiệm đó giúp em tự tin hơn, hiểu rằng chỉ cần cố gắng và bình tĩnh thì mình có thể làm được nhiều điều tưởng như khó khăn.
Ngày xưa, ở một làng chài ven sông, có một cô gái xinh đẹp tên là Vân. Cô sống cùng mẹ già trong một ngôi nhà nhỏ, đơn giản, nhưng luôn ấm áp tình thương. Vân được biết đến không chỉ vì vẻ đẹp của mình mà còn vì tấm lòng nhân hậu. Mỗi ngày, cô ra bến sông bắt cá, mang về cho mẹ và cho dân làng.
Một hôm, trong lúc thả lưới, Vân gặp một chàng trai lạ. Anh tên là Minh, một thư sinh từ nơi khác đến. Cả hai nhanh chóng trở thành bạn bè, cùng trò chuyện về cuộc sống, về ước mơ và tương lai. Tình bạn dần nảy nở thành tình yêu. Minh say mê Vân và ngỏ lời cầu hôn. Vân không ngần ngại chấp nhận, với hy vọng một tương lai hạnh phúc bên người mình yêu.
Tuy nhiên, số phận không dễ dàng. Khi Minh đi thi, Vân ở nhà chờ đợi, mong mỏi tin vui từ chàng. Thời gian trôi qua, nhưng không có hồi âm. Một ngày nọ, mẹ Vân đổ bệnh, cô phải chăm sóc mẹ và lo lắng cho cuộc sống gia đình. Trong lúc khó khăn ấy, tin dữ ập đến: Minh đã thi đỗ, nhưng vì chạy theo dục vọng cá nhân, anh đã quên đi lời hứa với Vân.
Tổn thương và chán nản, Vân quyết định rời bỏ quê hương, tìm một nơi mới để bắt đầu lại. Cô đến một làng khác, đổi tên thành Lan và làm việc chăm chỉ để kiếm sống. Lan không chỉ sống cho bản thân mà còn giúp đỡ những người xung quanh, trở thành biểu tượng của lòng nhân ái và sự kiên cường.
Năm tháng trôi qua, Minh cuối cùng cũng nhận ra giá trị của tình yêu và trách nhiệm. Anh trở về quê hương, tìm kiếm Vân nhưng chỉ nhận được thông tin về một cô gái tên Lan luôn giúp đỡ bà con trong làng mới. Minh quyết định đến thăm.
Khi Minh thấy Lan, trái tim anh thổn thức. Lan vẫn xinh đẹp, nhưng ánh mắt cô mang nỗi buồn sâu thẳm. Minh thổ lộ lòng hối hận và khao khát được quay về bên cô. Nhưng Lan đã quyết định sống một cuộc đời mới, không còn chờ đợi một tình yêu đã mất.
Cuộc hội ngộ đầy nước mắt, nhưng Lan không còn là cô gái yếu đuối của trước kia. Cô gật đầu, chấp nhận quá khứ nhưng từ chối chấp nhận Minh như trước. Ở cuối con đường, họ chia tay, mỗi người một hướng. Minh trở về quê, mang theo bài học ý nghĩa: tình yêu phải đi đôi với sự trách nhiệm và lòng chung thủy.
Còn Lan, cô tiếp tục sống với lòng nhân ái, giúp đỡ những người xung quanh và không bao giờ quên những kỷ niệm đẹp bên Minh. Cô khẳng định rằng dù cuộc đời có nhiều sóng gió, thì sự kiên cường và lòng nhân ái vẫn là nền tảng vững chắc cho cuộc sống của mình.
Từ đó, câu chuyện của Vân - Lan trở thành bài học quý giá cho nhiều thế hệ về tình yêu, trách nhiệm và sự trân trọng cuộc sống.
Câu a. Trạng ngữ: Dọc theo những con đường mới đắp, vượt qua những chiếc cầu gỗ bắc qua con suối, chủ ngữ: từng tốp nam nữ thanh niên, vị ngữ: thoăn thoắt gánh lúa về sân phơi, vì phần đầu chỉ nơi chốn, hướng vận động, còn phần sau nêu sự vật thực hiện hoạt động và hoạt động đó
Câu b. Trạng ngữ: Mùa đông, giữa ngày mùa, chủ ngữ: làng quê, vị ngữ: toàn màu vàng, vì Mùa đông, giữa ngày mùa bổ sung thời gian, còn làng quê là sự vật được nói đến và toàn màu vàng là đặc điểm của làng quê
Câu c. Chủ ngữ: Hơi thở của đất trời, mặt nước, vị ngữ: thơm thơm, nhè nhẹ, vì đây là câu rút gọn trạng ngữ, hai cụm Hơi thở của đất trời, mặt nước là sự vật được miêu tả, còn thơm thơm, nhè nhẹ là đặc điểm của chúng
Câu d. Trạng ngữ: Lúc chơi trò chạy đuổi, chủ ngữ: những chú bé tinh ranh, vị ngữ: có thể chui vào đống rơm, lấy rơm che cho mình như đóng cánh cửa lại, vì phần đầu chỉ thời gian, phần sau nêu người thực hiện và các hoạt động
Câu e. Trạng ngữ: Dưới bóng tre của ngàn xưa, chủ ngữ: mái đình, mái chùa cổ kính, vị ngữ: thấp thoáng, vì cụm dưới bóng tre của ngàn xưa chỉ nơi chốn, còn mái đình, mái chùa cổ kính là sự vật xuất hiện với đặc điểm thấp thoáng
Câu f. Trạng ngữ: Đằng cuối bãi, chủ ngữ: hai cậu bé con, vị ngữ: tiến lại, vì Đằng cuối bãi chỉ nơi chốn, hai cậu bé con là sự vật được nói tới, còn tiến lại là hoạt động của chúng
Em đòng ý về quê hương là nơi ta sinh ra là nơi mà ta đã lớn lên là nơi chôn rau cắt rốn cuộc không biết bao thế hệ như bố mẹ ông bà và chính bản thân ta là nơi tổ tiên ta từng sống là nơi cha mẹ ta đã sống là nó chứa không biết bao nhiêu kỉ niệm hồi ức của ta dù có đi xa thấy đâu nhưng đến khi ta vấp ngã trên một đoạn đường quê hương vẫn luôn mở rộng vòng tay để chào đón ta trở về là nơi mà mỗi khi khó khăn ta lại được nơi ấy tiếp thêm cho sức mạnh
Câu 1. Hôm nay trong lớp có một thông báo khiến mình vừa buồn cười vừa lo lắng, thầy nhắc hạn nộp bài là Thứ 6 ngày 12 tháng 12, ai không nộp sẽ bị ghi vào sổ đầu bài nên cả lớp ai cũng xôn xao, có bạn thì vội vàng làm ngay, có bạn lại than trời vì chưa kịp chuẩn bị, riêng mình cảm thấy đây vừa là áp lực vừa là động lực để hoàn thành nhiệm vụ, điều làm không khí lớp học trở nên vui vẻ hơn là câu nói đùa rằng ai làm đầy đủ sẽ được thưởng 2 triệu, dù biết chỉ là 2 triệu trong mơ nhưng vẫn khiến mọi người cười ồ lên và có thêm hứng thú làm bài, qua sự việc nhỏ này mình thấy rằng việc học không chỉ có sự nghiêm túc mà còn có cả những khoảnh khắc vui vẻ giúp gắn kết tập thể lớp hơn
Trong văn bản "Thi nói khoác" , nhân vật bác thứ hai nổi bật với tài năng phóng đại một cách sáng tạo và hài hước. Bác che kể rằng mình đã chặt cây tre để bắt sao trên trời, cây tre dài đến đẳng phải kết hàng cháy đốt, nhưng khi chặt xuống, ngọn tre lại làm hoàng cả trời. Câu chuyện không gây cười bởi sự phi lý mà còn có thể hiện lên ý tưởng phong phú của vật chất. Bằng cách sử dụng hoàng nói đại, bác sĩ thứ hai tạo nên hình ảnh phi thường, không thể xảy ra trong thực tế. Điều này phản ánh tài năng ăn nói khéo léo, sự trí tuệ nhanh trong việc sáng tạo câu chuyện. Đồng thời, câu chuyện của bác cũng mang tính châm biếm nhẹ nhàng nhẹ nhàng, nhấn mạnh rằng lời nói nên có mức độ nhẹ nhàng, không vượt quá giới hạn của sự thật. Qua nhân vật bác sĩ thứ hai, tác phẩm gửi bài học về chế độ tiết kiệm trong giao tiếp tiếp theo và nhắc nhở rằng đôi khi cường độ hóa quá trình có thể mang lại sự hài hước, nhưng cũng có thể phản ứng tác dụng nếu không biết điểm dừng. Từ đó, văn bản trở nên ý nghĩa hơn và gây ấn tượng sâu sắc .
11