Sáng mát trong như sáng năm xưa,
Gió thổi mùa thu………”?
(Bài thơ: “Đất nước”. SGK Tiếng Việt 5, tập 2, tr 94)
A – hương lúa mới B – hương thóc mới
C – hương cốm mới D – hương hoa sữa giúp mình với
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong khu vườn nhỏ sau nhà em, mỗi sáng đều vang lên những âm thanh quen thuộc của lá cây xào xạc, chim hót líu lo và tiếng chân lạch cạch rất riêng của một người bạn nhỏ. Đó là chú gà trống mà cả nhà em ai cũng yêu quý. Chú không chỉ là một con vật nuôi bình thường mà còn giống như một chiếc đồng hồ báo thức chăm chỉ, ngày ngày đánh thức mọi người dậy đón bình minh.
Chú gà trống nhà em có dáng vẻ rất đẹp. Chú khoác trên mình bộ lông nhiều màu rực rỡ như một chiếc áo lễ hội. Phần lông ở cổ óng mượt, vàng sẫm như tơ, khi gặp nắng lại càng lấp lánh hơn. Cái mào đỏ tươi trên đầu dựng đứng lên trông như một bông hoa mào gà đang nở. Đôi mắt chú tròn xoe, sáng và nhanh nhẹn như hai hạt cườm nhỏ. Cái mỏ vàng cứng cáp, nhọn và khỏe, lúc nào cũng cần mẫn mổ thóc, mổ sâu. Đặc biệt nhất là chiếc đuôi cong vút với những chiếc lông dài, óng ánh màu xanh biếc và đen sẫm, trông như một chiếc quạt lụa mềm mại. Đôi chân chú cao, chắc khỏe, bước đi oai vệ như một vị tướng nhỏ đang đi tuần trong sân.
Chú gà trống không chỉ đẹp mà còn rất chăm chỉ và dũng cảm. Mỗi buổi sáng tinh mơ, khi ông mặt trời còn ngái ngủ sau màn mây mỏng, chú đã đứng trên ụ rơm, vươn cao cổ rồi cất tiếng gáy ò ó o vang xa. Tiếng gáy của chú trong trẻo, giòn giã như muốn gọi cả xóm làng thức dậy. Sau khi làm xong “nhiệm vụ báo thức”, chú ung dung đi lại trong sân, lúc thì bới đất tìm giun, lúc lại dẫn đàn gà con đi kiếm ăn. Có khi chú đứng im, nghiêng đầu lắng nghe rất chăm chú, như một bác bảo vệ đang canh gác cho cả khu vườn. Nếu thấy con vật lạ đến gần đàn gà con, chú lập tức xù lông, dang cánh ra che chở, trông thật dũng cảm.
Em thích nhất là dáng vẻ của chú vào buổi trưa nắng. Chú đi thong thả dưới gốc cau, lâu lâu lại rỉa bộ lông bóng mượt của mình như đang chải chuốt để chuẩn bị cho một buổi biểu diễn lớn. Thỉnh thoảng, chú vỗ cánh phành phạch, nhảy lên cao rồi đáp xuống rất nhanh, khiến bụi cát bay mù như một làn khói mỏng. Những lúc ấy, em cảm thấy chú gà trống thật sống động, đáng yêu và đầy sức sống.
Em rất yêu quý chú gà trống nhà em, vì chú không chỉ làm cho khu vườn thêm vui nhộn mà còn đem đến cho em nhiều điều thú vị. Nhìn chú chăm chỉ, khỏe mạnh và luôn biết bảo vệ đàn gà nhỏ, em hiểu rằng loài vật cũng có tình cảm và ích lợi riêng. Em sẽ luôn chăm sóc chú thật cẩn thận để người bạn nhỏ ấy mãi gắn bó với gia đình em, và để mỗi sáng quê nhà vẫn ngân lên tiếng gáy thân thương báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Câu 1. Dế Mèn phiêu lưu kí kể về hành trình trưởng thành của Dế Mèn từ một chàng dế trẻ bồng bột, kiêu căng trở nên chín chắn và biết suy nghĩ hơn. Sau bài học đau lòng từ cái chết của Dế Choắt, Dế Mèn nhận ra lỗi lầm của mình. Trên đường phiêu lưu, Dế Mèn gặp nhiều bạn bè và trải qua nhiều thử thách. Câu chuyện ca ngợi khát vọng sống đẹp, tình bạn và tinh thần đoàn kết.
a) Mở bài: Giới thiệu câu chuyện về một nhân vật lịch sử mà em muốn kể; Câu chuyện Ông Yết Kiêu
b) Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện Ông Yết Kiêu:
- Mở đầu câu chuyện:
- Diễn biến câu chuyện:
- Kết thúc câu chuyện:
c) Kết bài: Tình cảm, cảm xúc của em dành cho người anh hùng Yết Kiêu và câu chuyện vừa kể.
Bài thơ "Tuổi Ngựa" của Xuân Quỳnh thể hiện chân thực tình cảm của tuổi thơ qua nhân vật bạn nhỏ với những câu hỏi ngây thơ, thể hiện khát vọng khám phá và tâm hồn hồn nhiên. Câu hỏi "Mẹ ơi, con tuổi gì?" không chỉ là thắc mắc mà còn thể hiện lòng hiếu thảo và sự gắn bó với mẹ.
Bức tranh về ước mơ phiêu lưu của đứa trẻ, từ những cánh đồng hoa đến khát khao tự do, gợi nhớ đến tình yêu thương và nỗi nhớ mẹ, rõ nét trong những dòng thơ cuối. "Tuổi Ngựa" gửi gắm thông điệp về tình yêu và sự gắn bó giữa mẹ và con, cùng khát vọng tuổi trẻ, tạo nên một tác phẩm đầy sức sống và ý nghĩa .
Câu 1. Đáp án đúng là A, hương lúa mới
Giải thích, câu thơ đầy đủ là Sáng mát trong như sáng năm xưa, Gió thổi mùa thu hương lúa mới trong bài Đất nước của Nguyễn Đình Thi.