K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

26 tháng 7

Một vụ nổ kinh hoàng đã xảy ra tại một khu chung cư mà tôi sinh sống. Tôi là chiếc bình cứu hỏa được đặt ở trong tủ chữa cháy giữa hành lang tầng hai. Đang trưa, khi cả khu chung cư mọi người vẫn say sưa trong giấc ngủ thì bỗng căn hộ phía cuối hành lang tầng hai của khu chung cư có tiếng nổ lớn. Khói đen bắt đầu bốc lên cao, lửa cháy ngùn ngụt. Tất cả đều thất kinh tỉnh giấc, tiếng la hét, tiếng chân người chạy uỳnh uỵch tìm lối thoát hiểm bằng cầu thang bộ. Mùi khét bắt đầu lan tỏa từ căn hộ ấy ra xung quanh. Cảnh tượng thật hãi hùng, ngọn lửa hừng hực, đỏ rực, cháy nghi ngút như muốn thiêu trụi những kẻ dám mon men tới gần tìm cách tiêu diệt nó. Thần lửa như một con ma đói khát lâu ngày chưa được ăn, hôm nay, lại được gia chủ thiết đãi một bữa vô cùng trọng thể. Nào là ghế sofa bằng đệm, nào là thảm trải nhà lông cừu, nào là chăn ga gối đệm hàn quốc toàn đồ dễ bắt lửa, dễ cháy, hà cớ gì lại không hoan hỉ mà thiêu trụi thành tàn tro. Chủ nhà hoảng loạn kịp, chỉ dám mang vài thứ quan trọng nhất trong nhà theo mình rồi mau mải tìm đường thoát, kẻo không sẽ bị thần lửa xơi tái. Có một chàng sinh viên nhanh trí chụp lấy tôi chạy đến căn hộ bị cháy, để tìm cách dập lửa. Chạy đến cửa phòng, anh nhanh tay giật nắp bình của tôi để dập lửa. Thật kinh hoàng, đám cháy quá lớn làm tim tôi đập loạn xạ, mặt tái mét, thân hình cứng đờ tôi tưởng mình đi theo ông bà ông vải cũng nên. Đám cháy to thế kia mà thân hình tôi thì bé nhỏ sức đâu mà chống chọi với lửa đó. Giá lúc đó có con dao cứa vào gân tôi cũng không ra giọt máu. Thân hình tôi từ màu đỏ nhạt cũng trở nên xám đen vì sợ thì nhiều mà vì khói vì ít. Thấy tình huống càng ngày càng nguy hiểm, anh sinh viên cũng phải lảng ra xa hơn tránh bỏng. May thay có lính cứu hỏa đến kịp họ có những xe quân dụng và vòi bơm cao áp khủng, nên nhanh chóng dập được đám cháy. Tuy nhiên phần lớn đồ đạc trong nhà đã bị hư hại nặng và không thể phục hồi. Một tổn thất quá lớn đối với gia chủ. Sau này tôi mới biết nguyên nhân của vụ cháy là do chủ nhà để sạc điện thoại suốt đêm đến tận trưa hôm sau, củ sạc quá nóng rồi phát nổ và bốc cháy, trên bàn lại có nhiều giấy tờ và một lọ cồn nước nên đám cháy càng có cơ hội lan rộng ra. Thất kinh làm sao chỉ một sơ sót nhỏ, sự thiếu cẩn thận của con người lại có thể là nguyên nhân dẫn đến tổn thất nặng nề cho chính bản thân mà đôi khi không chỉ là vật chất mà còn có thể là đánh đổi cả tính mạng. Qua đây tôi rất mong mọi người có tinh thần cảnh giác và ý thức cao và hiểu biết trong phòng cháy chữa cháy để tránh hậu họa khôn lường khi hỏa hoạn xảy ra.

10 tháng 12 2024

Võ Tòng là một trong những nhân vật chính trong tác phẩm Đất rừng phương Nam của tác giả Đoàn Giỏi. Đây là một con người đặc biệt với tâm hồn đẹp đẽ rắn rỏi ẩn giấu sau ngoại hình kỳ dị khác người. Cuộc đời của chú trải qua nhiều bất hạnh và oái oăm, những con người này vẫn luôn giữ được nét phóng khoáng và cái tâm thiện lương đậm chất Nam Bộ.

Theo lời kể của tác giả, chú Võ Tòng không có lai lịch rõ ràng. Chẳng ai biết tên thật của chú là gì, quê quán gốc gác ở đâu. Võ Tòng chỉ là cái tên mà mọi người gọi chú theo một sự tích trong truyện Tàu thường nghe. Ngoại hình của chú khá kỳ dị, khác người. Hai hố mắt sâu hoắm với tròng mắt trắng dã long qua long lại, sắc lẹm như dao. Mái tóc hung hung giống bờm ngựa dài tới gáy. Gò má bên phải của chú có tới năm cái sẹo dài như đầu móng cọp cào. Bắt gặp một dáng dấp như thế, một con người như thế, dù là ai cũng sẽ thấy sợ hãi nếu chưa quen biết chú thật thân thiết.

Chú Võ Tòng từng trải qua nhiều chuyện oái oăm. Bị bọn địa chủ bóc lột và cướp công, cướp cả vợ. Quá uất ức, chú gây án và tự đến nhà việc để nộp mình. Đến khi ra tù, con chết, mất luôn cả vợ vào tay địa chủ. Người ta những tưởng chú sẽ lại thực hiện một cuộc trả thù đẫm máu, nhưng người đàn ông chỉ cười lớn rồi lầm lũi vào rừng làm nghề săn bẫy thú, sống ẩn dật ít lui tới với mọi người.

Ở trong rừng nhiều năm, Võ Tòng trơ trọi một mình nhưng cũng không nghĩ ngợi hay để mắt tới người đàn bà nào nữa. Ngày qua ngày, chú càng trở nên kỳ hình dị tướng. Người dân xung quanh dần dần quen với sự hiền lành chất phác của chú. Ai cũng quý mến và thương cho người đàn ông cô độc ấy.

Dù đã trải qua rất nhiều những bất hạnh, áp bức trong đời nhưng chú Võ Tòng vẫn luôn giữ được tinh thần hào sảng và nét chất phác hiền lành của một người nông dân. Đối lập với vẻ bề ngoài xù xì gân guốc là một người đàn ông giản dị, sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không mong cầu đền ơn trả nghĩa.

Trong em, Võ Tòng luôn hiện lên là một hình ảnh đẹp, đại diện cho người nông dân Nam Bộ bình thường mà bất khuất anh dũng. Những con người cần cù chất phác trong đời thường, khi có giặc thì không ngại cầm súng cầm giáo, chấp nhận hi sinh cả mạng sống để bảo vệ mảnh đất quê hương yêu dấu bao đời. Đó chính là những tấm gương lớn, nhắc nhở em về thái độ trân trọng, biết ơn cuộc sống hòa bình ấm no mà mình đang được hưởng, đồng thời phải ra sức cố gắng để cống hiến, đáp đền những hi sinh oanh liệt ấy.

10 tháng 12 2024

Lễ hội Đền Trần là một trong những lễ hội lớn và nổi tiếng nhất ở Việt Nam, diễn ra hàng năm tại đền Trần thuộc phường Lộc Vượng, thành phố Nam Định. Đây là dịp để tưởng nhớ công lao của các vị vua triều Trần – triều đại đã ghi dấu ấn rực rỡ trong lịch sử dân tộc với ba lần chiến thắng quân Nguyên Mông xâm lược.

Đôi nét về đền Trần và lễ hội

Đền Trần được xây dựng trên nền đất xưa của phủ Thiên Trường, nơi các vua Trần từng về nghỉ ngơi và làm việc. Quần thể kiến trúc đền gồm ba ngôi đền chính: Thiên Trường, Cố Trạch và Trùng Hoa. Đây là nơi thờ các vị vua và công thần của triều Trần.

Lễ hội Đền Trần được tổ chức từ ngày 11 đến 16 tháng Giêng âm lịch, trong đó ngày 14 tháng Giêng là ngày quan trọng nhất. Lễ hội không chỉ mang ý nghĩa tâm linh mà còn là dịp để cầu mong quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.

Các nghi thức trong lễ hội

Lễ hội Đền Trần bao gồm hai phần chính: phần lễ và phần hội.

  • Phần lễ:
    Phần lễ được tổ chức trang nghiêm với các nghi thức truyền thống như lễ rước kiệu, dâng hương và đặc biệt là lễ khai ấn. Lễ khai ấn vào đêm 14 rạng sáng ngày 15 tháng Giêng là tâm điểm của lễ hội. Theo quan niệm dân gian, người dân và du khách thập phương đến xin ấn tại đền Trần sẽ được ban phước lành, công danh sự nghiệp hanh thông.

  • Phần hội:
    Phần hội là những hoạt động văn hóa dân gian đặc sắc, mang đậm bản sắc vùng đồng bằng Bắc Bộ. Các trò chơi dân gian như đấu vật, chọi gà, cờ người, và biểu diễn múa rồng, múa lân thu hút đông đảo người tham gia. Bên cạnh đó, còn có các tiết mục hát chèo, hát chầu văn – những di sản văn hóa phi vật thể độc đáo của Việt Nam.

Ý nghĩa và sức hút của lễ hội

Lễ hội Đền Trần không chỉ là dịp để tưởng nhớ và tri ân tổ tiên, mà còn là cơ hội để người dân cầu mong cho một năm mới an lành, thịnh vượng. Đây cũng là dịp để gìn giữ và phát huy giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc, đồng thời quảng bá hình ảnh vùng đất Nam Định đến bạn bè trong và ngoài nước.

Lễ hội Đền Trần với những giá trị văn hóa, lịch sử sâu sắc đã trở thành niềm tự hào không chỉ của người dân Nam Định mà còn của cả dân tộc Việt Nam. Ai từng tham dự lễ hội chắc chắn sẽ cảm nhận được sự linh thiêng và không khí náo nhiệt, đặc sắc của một trong những lễ hội tiêu biểu nhất đất Việt.

22 tháng 3 2025

đền hùng dài lam

10 tháng 4

Câu 1. Bài thơ Ảnh Bác của Trần Đăng Khoa để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động, bài thơ không chỉ khắc họa hình ảnh Bác Hồ giản dị mà còn thể hiện tình cảm kính yêu chân thành của người cháu nhỏ đối với Bác. Hình ảnh Bác hiện lên qua bức ảnh thật gần gũi, hiền từ với nụ cười ấm áp như luôn dõi theo và che chở cho mọi người, khiến em cảm nhận được Bác không hề xa cách mà luôn sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Qua những lời thơ giản dị, trong sáng, em thấy được tình cảm hồn nhiên nhưng vô cùng sâu sắc của trẻ em đối với Bác, đó là sự kính trọng, biết ơn và yêu thương. Bài thơ còn khiến em suy nghĩ rằng dù Bác đã đi xa nhưng hình ảnh và những gì Bác để lại vẫn luôn là nguồn động viên để mỗi chúng ta cố gắng học tập, rèn luyện và sống tốt hơn. Chính vì vậy, đọc bài thơ em càng thêm yêu kính Bác Hồ và tự nhắc mình phải cố gắng học tập, sống có ích để xứng đáng với công lao to lớn của Người.

10 tháng 4

Câu 1. Hai khổ thơ cuối của bài Hành trình của bầy ong để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp, tác giả không chỉ ca ngợi cuộc hành trình bền bỉ, chăm chỉ của bầy ong mà còn gợi ra ý nghĩa sâu sắc về sự cống hiến thầm lặng cho cuộc đời, ong bay đi khắp nơi, vượt qua bao chặng đường vất vả để làm nên dòng mật ngọt, cũng giống như con người trong cuộc sống phải biết lao động, biết cho đi những điều tốt đẹp, em cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên, sự kì diệu của lao động và càng thêm yêu quý những con vật nhỏ bé mà có ích, hai khổ thơ còn nhắc em phải sống chăm chỉ, kiên trì và biết đem sức mình làm đẹp cho cuộc sống quanh mình.

10 tháng 4

Câu 1. Lễ hội truyền thống là một nét đẹp văn hóa đặc sắc của quê hương em, trong đó lễ hội đình làng là sự kiện được tổ chức hằng năm và thu hút rất đông người tham gia, lễ hội thường diễn ra vào đầu mùa xuân để tưởng nhớ các vị thành hoàng làng, những người có công với quê hương, phần lễ được tổ chức trang nghiêm với các nghi thức như dâng hương, rước kiệu, tế lễ, thể hiện lòng biết ơn và sự tôn kính của người dân, phần hội diễn ra sôi nổi với nhiều hoạt động như trò chơi dân gian, hát chèo, kéo co, đấu vật, tạo không khí vui tươi, gắn kết cộng đồng, lễ hội không chỉ giúp bảo tồn giá trị văn hóa truyền thống mà còn góp phần giáo dục thế hệ trẻ về lịch sử và nguồn cội, ngày nay lễ hội còn được tổ chức quy củ hơn, thu hút khách du lịch và góp phần phát triển kinh tế địa phương, vì vậy việc giữ gìn và phát huy lễ hội là rất cần thiết để bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc.

10 tháng 4

Câu 1. Ngày khai giảng luôn là một ngày đặc biệt trong lòng mỗi học sinh, với em cũng vậy, đó là ngày mang đến nhiều cảm xúc khó quên, từ sáng sớm em đã thức dậy trong niềm háo hức, khoác lên mình bộ đồng phục gọn gàng và đến trường với tâm trạng vừa vui vừa hồi hộp, sân trường hôm ấy đông vui, rộn ràng tiếng nói cười, cờ hoa rực rỡ như chào đón một năm học mới, khi tiếng trống khai trường vang lên, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên niềm xúc động khó tả, đó là âm thanh mở ra một hành trình mới với bao ước mơ và hi vọng, em nhìn thấy thầy cô với ánh mắt trìu mến, bạn bè thân quen và cả những gương mặt mới, tất cả tạo nên một bức tranh thật ấm áp, ngày khai giảng không chỉ là ngày bắt đầu việc học mà còn là dịp để em tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng hơn, chăm chỉ hơn để đạt được những mục tiêu phía trước, với em, ngày khai giảng luôn là một kỉ niệm đẹp, một dấu mốc quan trọng mở ra những chặng đường mới đầy ý nghĩa trong quãng đời học sinh.

11 tháng 4

Câu 1. Em trai của em chưa kịp lớn lên, chưa kịp gọi một tiếng “chị” mà đã vội rời xa thế giới này, nhưng hình ảnh của em vẫn luôn ở lại trong trái tim em như một nỗi buồn dịu dàng mà sâu sắc. Ngày em chào đời cũng là ngày cả gia đình tràn đầy hi vọng và hạnh phúc, vậy mà niềm vui ấy quá ngắn ngủi, em đến rồi đi nhanh như một cơn gió, để lại trong lòng mọi người sự tiếc thương không thể nói thành lời. Dù chưa từng được cùng em chơi đùa, chăm sóc hay nắm tay em, nhưng em vẫn là một phần máu thịt thiêng liêng của gia đình, là người em mà em luôn thương nhớ. Mỗi khi nghĩ đến em, em cảm thấy vừa đau lòng vừa xót xa, tự hỏi nếu em còn sống thì giờ này chắc em đã lớn lên, biết cười, biết nói và có thể cùng em chia sẻ biết bao điều trong cuộc sống. Sự ra đi của em khiến em hiểu hơn về giá trị của sự sống và tình cảm gia đình, để từ đó em biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Dù em không còn hiện diện trên cuộc đời này, nhưng trong trái tim em, em trai vẫn luôn tồn tại như một kỉ niệm thiêng liêng, nhắc em sống tốt hơn mỗi ngày.

11 tháng 4

Trong cuộc đời mỗi con người, có những nỗi buồn dù rất nhỏ bé nhưng lại in sâu và day dứt mãi không quên. Với em, đó là hình bóng của người em trai chưa một lần được lớn lên bên gia đình, chưa kịp cất tiếng gọi mà đã vội rời xa cuộc sống này. Dù em chưa từng được chơi đùa hay trò chuyện với em, nhưng mỗi khi nghe mẹ kể lại, trong lòng em lại dâng lên một cảm xúc vừa thương xót vừa tiếc nuối. Em tưởng tượng em trai mình nhỏ bé, nằm ngoan trong vòng tay mẹ, đôi mắt còn chưa kịp mở nhìn thế giới. Em đã ra đi quá sớm, để lại khoảng trống lặng lẽ trong gia đình. Những lúc nhìn thấy bạn bè có em nhỏ, được bế bồng, được gọi tiếng anh, em lại chạnh lòng nghĩ đến em trai của mình, giá như em vẫn còn ở đây thì chắc hẳn gia đình sẽ ấm áp và vui vẻ hơn rất nhiều. Em thương mẹ nhiều hơn khi biết mẹ đã từng đau đớn và buồn bã ra sao. Em trai tuy không còn, nhưng em tin rằng ở một nơi nào đó, em vẫn đang dõi theo gia đình. Em sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng tình cảm dành cho em, coi đó như một phần ký ức thiêng liêng trong cuộc đời mình. Và em hiểu rằng, dù thời gian có trôi qua, tình cảm gia đình vẫn luôn bền chặt, kể cả với những người chưa kịp lớn lên nhưng đã mãi mãi ở trong tim.

10 tháng 12 2024

help me