viết bài văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Ảnh Bác của nhà thơ Trần Đăng Khoa
GIÚP MÌNH GẤP GẤP VỚI SÁNG MAI MÌNH CẦN RỒI!!!!!!!!!!!!
AI NHANH MÌNH SẼ TICK CHO NHÉ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Hai khổ thơ cuối của bài Hành trình của bầy ong để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp, tác giả không chỉ ca ngợi cuộc hành trình bền bỉ, chăm chỉ của bầy ong mà còn gợi ra ý nghĩa sâu sắc về sự cống hiến thầm lặng cho cuộc đời, ong bay đi khắp nơi, vượt qua bao chặng đường vất vả để làm nên dòng mật ngọt, cũng giống như con người trong cuộc sống phải biết lao động, biết cho đi những điều tốt đẹp, em cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên, sự kì diệu của lao động và càng thêm yêu quý những con vật nhỏ bé mà có ích, hai khổ thơ còn nhắc em phải sống chăm chỉ, kiên trì và biết đem sức mình làm đẹp cho cuộc sống quanh mình.
Câu 1. Lễ hội truyền thống là một nét đẹp văn hóa đặc sắc của quê hương em, trong đó lễ hội đình làng là sự kiện được tổ chức hằng năm và thu hút rất đông người tham gia, lễ hội thường diễn ra vào đầu mùa xuân để tưởng nhớ các vị thành hoàng làng, những người có công với quê hương, phần lễ được tổ chức trang nghiêm với các nghi thức như dâng hương, rước kiệu, tế lễ, thể hiện lòng biết ơn và sự tôn kính của người dân, phần hội diễn ra sôi nổi với nhiều hoạt động như trò chơi dân gian, hát chèo, kéo co, đấu vật, tạo không khí vui tươi, gắn kết cộng đồng, lễ hội không chỉ giúp bảo tồn giá trị văn hóa truyền thống mà còn góp phần giáo dục thế hệ trẻ về lịch sử và nguồn cội, ngày nay lễ hội còn được tổ chức quy củ hơn, thu hút khách du lịch và góp phần phát triển kinh tế địa phương, vì vậy việc giữ gìn và phát huy lễ hội là rất cần thiết để bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc.
Câu 1. Ngày khai giảng luôn là một ngày đặc biệt trong lòng mỗi học sinh, với em cũng vậy, đó là ngày mang đến nhiều cảm xúc khó quên, từ sáng sớm em đã thức dậy trong niềm háo hức, khoác lên mình bộ đồng phục gọn gàng và đến trường với tâm trạng vừa vui vừa hồi hộp, sân trường hôm ấy đông vui, rộn ràng tiếng nói cười, cờ hoa rực rỡ như chào đón một năm học mới, khi tiếng trống khai trường vang lên, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên niềm xúc động khó tả, đó là âm thanh mở ra một hành trình mới với bao ước mơ và hi vọng, em nhìn thấy thầy cô với ánh mắt trìu mến, bạn bè thân quen và cả những gương mặt mới, tất cả tạo nên một bức tranh thật ấm áp, ngày khai giảng không chỉ là ngày bắt đầu việc học mà còn là dịp để em tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng hơn, chăm chỉ hơn để đạt được những mục tiêu phía trước, với em, ngày khai giảng luôn là một kỉ niệm đẹp, một dấu mốc quan trọng mở ra những chặng đường mới đầy ý nghĩa trong quãng đời học sinh.
Câu 1. Em trai của em chưa kịp lớn lên, chưa kịp gọi một tiếng “chị” mà đã vội rời xa thế giới này, nhưng hình ảnh của em vẫn luôn ở lại trong trái tim em như một nỗi buồn dịu dàng mà sâu sắc. Ngày em chào đời cũng là ngày cả gia đình tràn đầy hi vọng và hạnh phúc, vậy mà niềm vui ấy quá ngắn ngủi, em đến rồi đi nhanh như một cơn gió, để lại trong lòng mọi người sự tiếc thương không thể nói thành lời. Dù chưa từng được cùng em chơi đùa, chăm sóc hay nắm tay em, nhưng em vẫn là một phần máu thịt thiêng liêng của gia đình, là người em mà em luôn thương nhớ. Mỗi khi nghĩ đến em, em cảm thấy vừa đau lòng vừa xót xa, tự hỏi nếu em còn sống thì giờ này chắc em đã lớn lên, biết cười, biết nói và có thể cùng em chia sẻ biết bao điều trong cuộc sống. Sự ra đi của em khiến em hiểu hơn về giá trị của sự sống và tình cảm gia đình, để từ đó em biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Dù em không còn hiện diện trên cuộc đời này, nhưng trong trái tim em, em trai vẫn luôn tồn tại như một kỉ niệm thiêng liêng, nhắc em sống tốt hơn mỗi ngày.
Trong cuộc đời mỗi con người, có những nỗi buồn dù rất nhỏ bé nhưng lại in sâu và day dứt mãi không quên. Với em, đó là hình bóng của người em trai chưa một lần được lớn lên bên gia đình, chưa kịp cất tiếng gọi mà đã vội rời xa cuộc sống này. Dù em chưa từng được chơi đùa hay trò chuyện với em, nhưng mỗi khi nghe mẹ kể lại, trong lòng em lại dâng lên một cảm xúc vừa thương xót vừa tiếc nuối. Em tưởng tượng em trai mình nhỏ bé, nằm ngoan trong vòng tay mẹ, đôi mắt còn chưa kịp mở nhìn thế giới. Em đã ra đi quá sớm, để lại khoảng trống lặng lẽ trong gia đình. Những lúc nhìn thấy bạn bè có em nhỏ, được bế bồng, được gọi tiếng anh, em lại chạnh lòng nghĩ đến em trai của mình, giá như em vẫn còn ở đây thì chắc hẳn gia đình sẽ ấm áp và vui vẻ hơn rất nhiều. Em thương mẹ nhiều hơn khi biết mẹ đã từng đau đớn và buồn bã ra sao. Em trai tuy không còn, nhưng em tin rằng ở một nơi nào đó, em vẫn đang dõi theo gia đình. Em sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng tình cảm dành cho em, coi đó như một phần ký ức thiêng liêng trong cuộc đời mình. Và em hiểu rằng, dù thời gian có trôi qua, tình cảm gia đình vẫn luôn bền chặt, kể cả với những người chưa kịp lớn lên nhưng đã mãi mãi ở trong tim.
Mùa hè năm ngoái, tôi có một chuyến du lịch đáng nhớ cùng gia đình đến Đà Nẵng, đó là lần đầu tiên tôi được đi xa như vậy nên cảm xúc rất háo hức và mong chờ. Ngay từ sáng sớm, cả nhà đã chuẩn bị hành lý gọn gàng và lên đường ra sân bay, trong lòng tôi cứ nôn nao như sắp bước vào một cuộc phiêu lưu mới. Khi máy bay cất cánh, nhìn xuống những đám mây trắng bồng bềnh như những dải bông mềm mại, tôi cảm thấy vô cùng thích thú. Đến Đà Nẵng, điều khiến tôi ấn tượng nhất chính là bãi biển Mỹ Khê với làn nước trong xanh và bờ cát trắng mịn trải dài. Tôi cùng em trai chạy nhảy trên cát, đuổi theo những con sóng vỗ bờ, nước biển mát lạnh khiến mọi mệt mỏi tan biến. Buổi chiều, cả gia đình đi tham quan cầu Rồng, tôi rất ngạc nhiên khi thấy cây cầu có thể phun lửa và nước vào ban đêm, trông thật kỳ diệu như trong phim. Không chỉ vậy, tôi còn được thưởng thức nhiều món ăn ngon như mì Quảng, bánh tráng cuốn thịt heo, mỗi món đều mang hương vị đặc trưng rất hấp dẫn. Chuyến đi không chỉ giúp tôi khám phá thêm nhiều cảnh đẹp mà còn giúp tôi hiểu hơn về cuộc sống, con người nơi đây, ai cũng thân thiện và hiếu khách. Khi kết thúc chuyến du lịch, dù có chút tiếc nuối nhưng tôi cảm thấy rất vui vì đã có thêm những kỷ niệm đẹp bên gia đình. Đó sẽ là trải nghiệm mà tôi luôn nhớ mãi trong lòng.
Khác với thủ đoạn của bác phó may là vụng chèo khéo chống, chú thợ phụ đã dùng mánh khoé nịnh hót và tâng bốc là chính. Khi vừa mặc xong bộ lễ phục cho Giuốc-đanh, gã thợ phụ muốn xin tiền uống rượu nên khúm núm tôn xưng lão là ông lớn. Giuốc-đanh giật mình vì lần đầu tiên trong đời được gọi là ông lớn. Lão chưa dám tin ở tai mình, không biết có phải là nghe nhầm hay không nên hỏi lại cho chắc chắn. Chú thợ phụ lại càng tỏ vẻ lễ phép hơn : Bẩm, ông lớn ạ. Điều đó khiến cho Giuốc-đanh sướng lắm và cứ tưởng rằng hễ mặc lễ phục vào là nghiễm nhiên trở thành quý tộc: Ấy đấy, ăn mặc theo lối quý phái thì thế đấy Ị Còn cứ bo bo giữ kiểu cũ quần trưởng giả thì đời nào được gọi là “ông lớn”. Giuốc-đanh phóng thưởng cho chú thợ phụ: Đấy, ta thưởng về tiếng “ông lớn” đây này. Thấy lão đã mắc mưu, tay thợ phụ tiếp tục tâng bốc lão lên tận mây xanh, hết gọi là ông lớn, cụ lớn, rồi đến đức ông. Chúng ta hãy lắng nghe lời đối thoại giữa chú thợ phụ và con người mắc bệnh ảo tưởng Giuốc-đanh
đoạn văn sử dụng yếu tố trào phúng để chế giễu sự phù phiếm hám danh và dễ bị lừa của con người qua nhân vật giuốc-đanh tác giả muốn phê phán những người chỉ chú trọng đến hình thức bên ngoài mà không quan tâm đến bản chất bên trong , đồng thời đoạn văn cũng lên án sự xảo quyệt nịnh lọt của những kẻ tiểu nhân ( các yếu tố trào phúng này tạo lên tiếng cười nhẹ nhàng giúp người đọc thư giãn và đồng thời cũng gửi gắm những thông điệp sâu sắc về cuộc sống
Câu 1. Bài thơ Ảnh Bác của Trần Đăng Khoa để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động, bài thơ không chỉ khắc họa hình ảnh Bác Hồ giản dị mà còn thể hiện tình cảm kính yêu chân thành của người cháu nhỏ đối với Bác. Hình ảnh Bác hiện lên qua bức ảnh thật gần gũi, hiền từ với nụ cười ấm áp như luôn dõi theo và che chở cho mọi người, khiến em cảm nhận được Bác không hề xa cách mà luôn sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Qua những lời thơ giản dị, trong sáng, em thấy được tình cảm hồn nhiên nhưng vô cùng sâu sắc của trẻ em đối với Bác, đó là sự kính trọng, biết ơn và yêu thương. Bài thơ còn khiến em suy nghĩ rằng dù Bác đã đi xa nhưng hình ảnh và những gì Bác để lại vẫn luôn là nguồn động viên để mỗi chúng ta cố gắng học tập, rèn luyện và sống tốt hơn. Chính vì vậy, đọc bài thơ em càng thêm yêu kính Bác Hồ và tự nhắc mình phải cố gắng học tập, sống có ích để xứng đáng với công lao to lớn của Người.