viết bài văn biểu cảm về ngày khai giảng ( giúp mình với ạ)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Em trai của em chưa kịp lớn lên, chưa kịp gọi một tiếng “chị” mà đã vội rời xa thế giới này, nhưng hình ảnh của em vẫn luôn ở lại trong trái tim em như một nỗi buồn dịu dàng mà sâu sắc. Ngày em chào đời cũng là ngày cả gia đình tràn đầy hi vọng và hạnh phúc, vậy mà niềm vui ấy quá ngắn ngủi, em đến rồi đi nhanh như một cơn gió, để lại trong lòng mọi người sự tiếc thương không thể nói thành lời. Dù chưa từng được cùng em chơi đùa, chăm sóc hay nắm tay em, nhưng em vẫn là một phần máu thịt thiêng liêng của gia đình, là người em mà em luôn thương nhớ. Mỗi khi nghĩ đến em, em cảm thấy vừa đau lòng vừa xót xa, tự hỏi nếu em còn sống thì giờ này chắc em đã lớn lên, biết cười, biết nói và có thể cùng em chia sẻ biết bao điều trong cuộc sống. Sự ra đi của em khiến em hiểu hơn về giá trị của sự sống và tình cảm gia đình, để từ đó em biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Dù em không còn hiện diện trên cuộc đời này, nhưng trong trái tim em, em trai vẫn luôn tồn tại như một kỉ niệm thiêng liêng, nhắc em sống tốt hơn mỗi ngày.
Trong cuộc đời mỗi con người, có những nỗi buồn dù rất nhỏ bé nhưng lại in sâu và day dứt mãi không quên. Với em, đó là hình bóng của người em trai chưa một lần được lớn lên bên gia đình, chưa kịp cất tiếng gọi mà đã vội rời xa cuộc sống này. Dù em chưa từng được chơi đùa hay trò chuyện với em, nhưng mỗi khi nghe mẹ kể lại, trong lòng em lại dâng lên một cảm xúc vừa thương xót vừa tiếc nuối. Em tưởng tượng em trai mình nhỏ bé, nằm ngoan trong vòng tay mẹ, đôi mắt còn chưa kịp mở nhìn thế giới. Em đã ra đi quá sớm, để lại khoảng trống lặng lẽ trong gia đình. Những lúc nhìn thấy bạn bè có em nhỏ, được bế bồng, được gọi tiếng anh, em lại chạnh lòng nghĩ đến em trai của mình, giá như em vẫn còn ở đây thì chắc hẳn gia đình sẽ ấm áp và vui vẻ hơn rất nhiều. Em thương mẹ nhiều hơn khi biết mẹ đã từng đau đớn và buồn bã ra sao. Em trai tuy không còn, nhưng em tin rằng ở một nơi nào đó, em vẫn đang dõi theo gia đình. Em sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng tình cảm dành cho em, coi đó như một phần ký ức thiêng liêng trong cuộc đời mình. Và em hiểu rằng, dù thời gian có trôi qua, tình cảm gia đình vẫn luôn bền chặt, kể cả với những người chưa kịp lớn lên nhưng đã mãi mãi ở trong tim.
Nhật Bản là đất nước có nhiều núi rừng chiêm khoảng 67% diện tích, các cánh đồng được can tác chiếm khoảng 13%. Nhật Bản gồm 4 hòn đảo chính là Hokkaido (83.453 km2), Honshu (231.078 km2, chiếm trên 60% tổng diện tích), Shikoku (18.788 km2) và Kyushu (42.165 km2) và hàng ngàn hòn đảo nhỏ khác.
- 5 cây trồng bằng hom: Sắn (khoai mì), mía, hoa giấy, cây rau ngót, cây cẩm tú cầu.
- 5 cây trồng bằng hạt: Lúa, ngô, đậu xanh, cây xoài, cây bơ.
- 5 cây trồng bằng giâm cành: Cây hoa hồng, cây hoa giấy, cây mùng tơi, cây cẩm chướng, cây trầu bà.
a) Hành động ban đầu của T thể hiện sự vô tư, không quan tâm đến trách nhiệm trong gia đình, bởi T chỉ nghĩ đến việc vui chơi mà không để ý đến bà mình đang ốm. Tuy nhiên, sau khi nghe H chia sẻ về việc giúp đỡ mẹ, T nhận ra thiếu sót của bản thân và quyết định trở về nhà để chăm sóc bà. Đây là một thay đổi tích cực, cho thấy T biết lắng nghe và học hỏi từ người khác. Việc T nhận ra trách nhiệm của mình và hành động kịp thời là một biểu hiện đáng khen ngợi, chứng tỏ T là người có lòng trắc ẩn và sẵn sàng sửa đổi
b) Trong gia đình, em luôn cố gắng giúp đỡ bố mẹ và người thân bằng những hành động nhỏ nhưng ý nghĩa, như rửa bát, quét nhà, nấu ăn hoặc chăm sóc ông bà khi ốm. Những việc làm tuy nhỏ bé nhưng thể hiện sự quan tâm, yêu thương và trách nhiệm đối với gia đình, góp phần làm cho tình cảm gia đình thêm gắn bó
Dưới đây là những công việc chăm sóc rừng (Công nghệ 7):
- Phát quang, làm cỏ dại
- Xới đất, vun gốc
- Bón phân cho cây
- Tỉa và dặm cây
- Làm hàng rào bảo vệ
- Phòng trừ sâu bệnh
=> Đây là các công việc giúp cây rừng sinh trưởng tốt và tăng tỉ lệ sống.
Chiều hôm qua, em đã được chứng kiến một sự việc hết sức xúc động ở ngay khu phố nhà em.
Lúc ấy, khoảng 3 giờ chiều, một đám cháy bỗng bùng lên từ cửa hàng tạp hóa ở đầu ngõ. Sau tiếng kêu cứu của bà chủ quán, người dân xung quanh đồng loạt lao ra, cùng dập lửa. Người nhanh nhẹn gọi điện cho trạm cứu hỏa gần nhất. Các chú, các anh khỏe mạnh thì quấn khăn ướt lên người lao vào bên trong, cứu hai cháu nhỏ và bà cụ. Mọi người còn lại thì ra sức kéo những món hàng chưa cháy ở phía ngoài để giảm thiểu thiệt hại. Người thì kéo vòi, hứng nước, cố dập lửa, để không lan sang nơi khác. Lúc này, mọi người xung quanh em, từ anh sinh viên đến chị may vá, bác thợ xây đều hóa thành anh hùng. Mọi người không sợ nguy hiểm, không sợ lửa cháy. Tất cả đồng lòng giúp cứu người, cứu của. Ánh lửa sáng rực, nhưng không sáng bằng tình người, tình đoàn kết của người dân khu phố em. Sau một hồi căng thẳng kìm chân lửa, đoàn cứu hỏa đã đến. Từng cột nước xối thẳng vào đám lửa, dập tắt hoàn toàn đám cháy.
Sự kiện ấy khiến em vô cùng xúc động và kính phục mọi người. Nó không chỉ khiến em nhận ra sức mạnh của tình đoàn kết. Mà còn nhận ra được rằng, bất kì ai xung quanh chúng ta đều là những người hùng vĩ đại.
Câu 1. Ngày khai giảng luôn là một ngày đặc biệt trong lòng mỗi học sinh, với em cũng vậy, đó là ngày mang đến nhiều cảm xúc khó quên, từ sáng sớm em đã thức dậy trong niềm háo hức, khoác lên mình bộ đồng phục gọn gàng và đến trường với tâm trạng vừa vui vừa hồi hộp, sân trường hôm ấy đông vui, rộn ràng tiếng nói cười, cờ hoa rực rỡ như chào đón một năm học mới, khi tiếng trống khai trường vang lên, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên niềm xúc động khó tả, đó là âm thanh mở ra một hành trình mới với bao ước mơ và hi vọng, em nhìn thấy thầy cô với ánh mắt trìu mến, bạn bè thân quen và cả những gương mặt mới, tất cả tạo nên một bức tranh thật ấm áp, ngày khai giảng không chỉ là ngày bắt đầu việc học mà còn là dịp để em tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng hơn, chăm chỉ hơn để đạt được những mục tiêu phía trước, với em, ngày khai giảng luôn là một kỉ niệm đẹp, một dấu mốc quan trọng mở ra những chặng đường mới đầy ý nghĩa trong quãng đời học sinh.