Đốt 9 gam carbon trong khí oxygen dư thu được 26,4g CO2.Tính hiệu suất phản ứng.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1.
Trong cuộc sống, ai cũng mong muốn được công nhận, được đánh giá đúng với năng lực và cố gắng của mình. Tuy nhiên, khi khát khao ấy đi quá giới hạn, con người rất dễ rơi vào hiện tượng háo danh và “bệnh” thành tích. Đây là một vấn đề đáng lo ngại, không chỉ xuất hiện trong học tập mà còn có mặt trong công việc và đời sống xã hội, làm ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của mỗi cá nhân cũng như cộng đồng.
Háo danh là thái độ quá coi trọng danh tiếng, địa vị, lời khen của người khác, luôn muốn được tung hô, công nhận dù đôi khi bản thân chưa thật sự xứng đáng. Còn “bệnh” thành tích là việc chạy theo những kết quả đẹp đẽ bề ngoài như điểm số cao, tỉ lệ tốt nghiệp, giấy khen, số lượng thành công, mà xem nhẹ chất lượng thực sự. Nói cách khác, háo danh là ham cái tiếng, còn bệnh thành tích là chạy theo cái vỏ hào nhoáng của thành công.
Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ nhiều phía. Trước hết, một số người có lòng tự trọng chưa đúng đắn, muốn khẳng định bản thân bằng sự ngợi khen bên ngoài hơn là giá trị thật. Bên cạnh đó, tâm lí sĩ diện, thích được hơn người, thích được nổi bật cũng khiến con người dễ háo danh. Về phía gia đình, nhà trường và xã hội, đôi khi chúng ta còn quá đề cao thành tích, điểm số, danh hiệu mà chưa quan tâm đúng mức đến sự tiến bộ thật sự. Chính áp lực phải “đẹp hồ sơ”, phải có kết quả cao, phải được khen thưởng đã khiến nhiều người tìm mọi cách để đạt thành tích, kể cả bằng con đường không trung thực.
Hiện tượng háo danh và bệnh thành tích gây ra rất nhiều hậu quả nghiêm trọng. Trước hết, nó làm con người sống giả tạo, chỉ chú ý đến vẻ bề ngoài mà quên đi việc rèn luyện năng lực thật. Người háo danh thường dễ khoe khoang, thiếu khiêm tốn, từ đó đánh mất sự chân thành trong các mối quan hệ. Bệnh thành tích còn làm nảy sinh những hành vi tiêu cực như gian lận trong học tập, báo cáo sai sự thật, che giấu khuyết điểm, chạy theo con số đẹp mà bỏ quên chất lượng. Trong giáo dục, điều này khiến học sinh học đối phó, học vì điểm số chứ không phải vì tri thức. Trong xã hội, nó làm giảm niềm tin giữa con người với nhau, làm cho những giá trị chân thật bị xem nhẹ.
Để khắc phục tình trạng ấy, trước hết mỗi người cần hiểu rằng danh tiếng chỉ có ý nghĩa khi được xây dựng bằng năng lực, phẩm chất và sự cố gắng chân chính. Mỗi học sinh cần rèn luyện tính trung thực, khiêm tốn, biết nhìn nhận đúng khả năng của bản thân và không chạy theo lời khen hão. Gia đình cần dạy con biết quý trọng giá trị thật thay vì chỉ gây áp lực về thành tích. Nhà trường cũng cần đổi mới cách đánh giá, coi trọng sự tiến bộ thực chất, không đặt nặng hình thức hay những con số đẹp. Về phía xã hội, cần phê phán lối sống háo danh, đồng thời đề cao những con người sống giản dị, chân thành, làm việc thực chất.
Là học sinh, em nhận thấy mình cần học tập nghiêm túc, cố gắng bằng năng lực thật của bản thân và không vì điểm số hay lời khen mà gian dối. Thành công chân chính không đến từ những tấm giấy khen đẹp đẽ, mà đến từ tri thức, nhân cách và sự nỗ lực bền bỉ mỗi ngày.
Tóm lại, háo danh và bệnh thành tích là những biểu hiện không đẹp, làm lệch lạc nhận thức và cản trở sự phát triển lành mạnh của con người. Mỗi chúng ta cần sống trung thực, khiêm tốn, biết hướng đến giá trị thật để hoàn thiện bản thân và góp phần xây dựng một xã hội chân thành, tiến bộ hơn.
- Kiến trúc:
+ Kiến trúc cung đình tiêu biểu là các kinh đô như: Hoa Lư (thời Định - Tiền Lê), Thăng Long (thời Lý - Trần - Lê), Tây Đô (thời Hồ) và Phú Xuân - Huế (thời Nguyễn). …
- Điêu khắc
+ Phát triển, đạt đến trình độ cao
+ Thể hiện qua những tác phẩm chạm khắc trên các công trình kiến trúc, điêu khắc tượng,...
- Tranh dân gian
+ Gồm hai loại chính là tranh thờ và tranh chơi Tết.
+ Kĩ thuật chủ yếu là in trên giấy dó bằng nhiều ván khắc, sau đó có sửa lại bằng tay.
+ Thời kì Lê trung hưng xuất hiện các dòng tranh nổi tiếng: Đông Hồ (Bắc Ninh), Hàng Trống (Hà Nội)…
- Nghệ thuật biểu diễn
+ Đa dạng về thể loại, bao gồm biểu diễn cung đình và biểu diễn dân gian.
- Năm 1437, vua Lê Thái Tông cho làm nhã nhạc cung đình và cấm các loại hình ca múa nhạc cổ truyền như tuồng, chèo,...
+ Trong dân gian, các loại hình diễn xướng như tuổng, chèo, múa rối phát triển rộng rãi. Nhiều giáo phường được thành lập.
+ Nhạc cụ truyền thống gồm nhiều loại thuộc bộ gõ, bộ hơi và bộ dây.
* Thành tựu em ấn tượng nhất là: thành nhà Hồ (Thanh Hóa). Vì: đây là công trình kiến trúc có nhiều giá trị lớn về lịch sử, văn hóa và kĩ thuật xây dựng. Thành nhà Hồ được coi là tòa thành đá duy nhất còn lại ở Đông Nam Á và là một trong số rất ít các tòa thành đá còn lại trên thế giới. Năm 2011, công trình này đã được tổ chức UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới.
- Mĩ thuật hiện đại Việt Nam chia thành các giai đoạn:
+ Năm 1925-1945: Du nhập phong cách nghệ thuật từ Châu Âu vào nước ta
+ Năm 1945-1975: phong cách nghệ thuật hiện thực phát triển mạnh nhằm phục vụ kháng chiến
+ Năm 1975-1995: Nghệ thuật hiện đại xuất hiện thêm nhiều phong cách sáng tác
+ Năm 1995 đến nay: Nghệ thuật hiện đại hay nghệ thuật đương đại
- Chất liệu sử dụng: sơn mài, sơn dầu, lụa, màu nước, khắc gỗ,....
- Đặc điểm:
+ Thể hiện sự quan tâm của các nghệ sĩ trong việc tưởng tượng,diễn giải lại
+ Thậm trí từ chối các giá trị thẩm mĩ truyền thống của phong cách trước đó
- Tác phẩm:
+ Bác Hồ (Mai Văn Hiến)
+ Hoài Cố Hương ( Lê Phổ)
...v..v....
Bạn Nga là một học sinh chậm hiểu hơn các bạn trong lớp. Tuy vậy, các bạn trong lớp không chế diễu bạn mà còn giúp Nga học tốt hơn. Sau mỗi giờ học, chúng tôi chỉ cho bạn những chỗ bạn chưa hiểu. Nga rất biết lắng nghe và học hỏi. Sau một thời gian kiên trì, bạn Nga đã tiến bộ vượt bậc trong học tập. Hôm nay, bạn được những hai điểm 8 môn Toán và Văn nhé. Đúng là cần cù bù khả năng. Chỉ cần chúng ta chăm chỉ là chúng ta sẽ học tập tốt hơn. Vì vậy, các bạn đừng tự ti nhé, hãy siêng năng học tập.
Nói quá: vượt bậc.
Câu 1:
a, \(Fe+2HCl\rightarrow FeCl_2+H_2\)
b, \(n_{Fe}=\dfrac{11,2}{56}=0,2\left(mol\right)\)
Theo PT: \(n_{H_2}=n_{Fe}=0,2\left(mol\right)\)
\(\Rightarrow V_{H_2}=0,2.24,79=4,958\left(l\right)\)
c, \(n_{HCl}=2n_{Fe}=0,4\left(mol\right)\Rightarrow V_{HCl}=\dfrac{0,4}{1}=0,4\left(l\right)=400\left(ml\right)\)
Câu 2:
a, \(2Al+3H_2SO_4\rightarrow Al_2\left(SO_4\right)_3+3H_2\)
b, Ta có: \(n_{Al}=\dfrac{10,8}{27}=0,4\left(mol\right)\)
Theo PT: \(n_{Al_2\left(SO_4\right)_3\left(LT\right)}=\dfrac{1}{2}n_{Al}=0,2\left(mol\right)\)
\(\Rightarrow m_{Al_2\left(SO_4\right)_3\left(LT\right)}=0,2.342=68,4\left(g\right)\)
Mà: mAl2(SO4)3 (TT) = 34,2 (g)
\(\Rightarrow H\%=\dfrac{34,2}{68,4}.100\%=50\%\)
Câu 10. Qua bài thơ, có thể rút ra thông điệp rằng học tập là việc nghiêm túc, cần có ý thức, sự tập trung và thái độ tôn trọng thầy cô. Hình ảnh học trò ngủ gật trong giờ học vừa đáng cười vừa đáng chê trách vì thể hiện sự lười biếng, thiếu tự giác. Bài thơ nhắc nhở học sinh không nên học qua loa, đối phó mà phải chủ động tiếp thu kiến thức. Đồng thời, mỗi người cần rèn luyện nếp sống lành mạnh, giữ sức khỏe và tinh thần tỉnh táo khi học. Chỉ khi có thái độ học tập đúng đắn thì việc học mới đạt kết quả tốt.
Câu 11. Bài thơ Chế học trò ngủ gật là một bài thơ trào phúng nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, phê phán thói lười biếng, thiếu nghiêm túc trong học tập của học sinh. Ngay từ hai câu đầu, tác giả đã khắc họa hình ảnh học trò ngồi học bên thầy mà “gật gà gật gưỡng”, tạo nên dáng vẻ buồn cười, đáng chê. Các chi tiết như “giọng khê nồng nặc”, “mắt lại lim dim” đã miêu tả rất cụ thể trạng thái mệt mỏi, uể oải, thiếu tỉnh táo của người học trò. Đến hai câu tiếp, tác giả dùng những hình ảnh phóng đại như “đồng nổi”, “ma men” để ví việc ngủ gật giống như trạng thái say xỉn, qua đó làm tăng tính châm biếm. Hai câu cuối tiếp tục mượn điển tích “Chu Y” để nhấn mạnh sự mỉa mai, như thể học trò chỉ cần có “câu thần” là gật đầu ngay. Nghệ thuật nổi bật của bài thơ là giọng điệu hài hước, từ ngữ giàu sức gợi, cách quan sát tinh tế và biện pháp phóng đại, so sánh đầy thú vị. Qua đó, bài thơ không chỉ gây cười mà còn nhắc nhở học sinh phải có thái độ học tập nghiêm túc, chăm chỉ và tự giác.
The most impactful choice would not be something flashy like computers, but simple, scalable technologies that match the resources and knowledge of that time.
First, basic sanitation systems, clean water filtration, boiling water, simple sewage management, these alone would drastically reduce disease and increase life expectancy, because most deaths 1000 years ago came from infections and poor hygiene.
Second, agricultural improvements, crop rotation, irrigation methods, and better plows, these would increase food production and reduce famine, making societies more stable and less dependent on unpredictable harvests.
Third, simple medical knowledge, germ theory basics, sterilizing tools, hand washing, and herbal treatments used more systematically, this would save countless lives even without modern medicine.
Fourth, printing or knowledge copying techniques, even a primitive printing press, this would spread knowledge faster, helping education, science, and administration develop much earlier.
Finally, basic mechanical tools like windmills and watermills, these reduce human labor and increase productivity in grinding grain, pumping water, and small-scale industry.
Explanation, introducing highly advanced technology like electricity or computers would fail because infrastructure and knowledge are missing, but these simple, foundational improvements fit the era and create long-term transformation in health, food, and knowledge.
Cuộc sống luôn có mặt phải mặt trái, có người tốt người xấu, cũng như có người sống có trách nhiệm, có người lại vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm chính là việc mỗi con người trốn tránh trước lỗi lầm, những hành động chưa đúng của mình, không có ý thức, trách nhiệm trước công việc của bản thân. Vô trách nhiệm là một tính xấu mà mỗi chúng ta cần phải bài trừ. Người vô trách nhiệm thường không quan tâm, mặc kệ những công việc mà bản thân mình được giao, không hoàn thành đúng hạn công việc hoặc chất lượng công việc không được tốt; không dám nhìn nhận thực tế vào những lỗi lầm của mình. Họ cũng là người không biết giữ lời hứa, từ đó vô tình khiến cho lời nói của mình trở nên mất giá trị, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân. Người vô trách nhiệm là những người khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm từ người khác, ngay cả công việc bản thân cũng không có trách nhiệm hoàn thành thì khó có thể làm được việc lớn, khó có được thành công trong cuộc sống.Vô trách nhiệm là một tính xấu không mang lại lợi ích cho con người, ngược lại nó khiến cuộc sống của chúng ta không phát triển được, chính vì thế, chúng ta cần gạt bỏ thói vô trách nhiệm, sống có trách nhiệm với bản thân, với cuộc sống của mình cũng như có trách nhiệm với xã hội. Bên cạnh đó trong xã hội có nhiều người sống có trách nhiệm với bản thân, luôn nỗ lực vươn lên, sẵn sàng chịu trách nhiệm trước hành vi, lỗi lầm của mình, biết suy nghĩ cho cục diện,… những người này xứng đáng là tấm gương sáng để chúng ta học tập và noi theo. Mỗi chúng ta chỉ được sống một lần, hãy sống và trở thành một người tốt, có trách nhiệm và giúp ích cho xã hội, khiến cho đất nước phát triển bền vững, giàu đẹp.
Cuộc sống ngày càng phát triển khiến con người trở nên lạnh lùng với những điều quen thuộc, gần gũi, trước hết là bản thân sau đó là gia đình, xã hội, đó là biểu hiện của lối sống “không chịu trách nhiệm” đáng bị chỉ trích và lên án.
Ngược lại với những người sống có ý thức trách nhiệm, họ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập. Trong gia đình, họ luôn thực hiện đúng trách nhiệm của một người con hiếu thảo với ông bà, cha mẹ. Trong xã hội, họ là những công dân mẫu mực, có ý thức bảo vệ môi trường, giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn và chỉ trích những hành vi tiêu cực gây ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, là những người sống không chịu trách nhiệm.
Biểu hiện của lối sống không chịu trách nhiệm là việc sống thản nhiên với chính bản thân. Học sinh, sinh viên không quan tâm đến học tập, mà chỉ quan tâm đến việc chơi điện tử, tham gia vào các vấn đề xã hội tiêu cực, dẫn đến sự suy thoái của đạo đức và phẩm chất con người. Các trang báo điện tử thường xuyên đăng tin về các trường hợp trẻ em bị bỏ rơi, bạo hành cha mẹ hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà. Đó là những người không chịu trách nhiệm với cha mẹ - những người đã sinh ra họ. Những lối sống đó hoàn toàn không tuân thủ chuẩn mực đạo đức xã hội. Trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi dạy con cái trở thành người có ích và trách nhiệm của con cái là phải báo hiếu và chăm sóc cha mẹ. Nếu ai đó vi phạm quy luật này, sẽ bị xã hội chỉ trích. Có lẽ những người đó mải mê theo đuổi danh vọng, tiền bạc mà đánh mất chính mình, mất đi những điều thân thuộc nhất, đó là gia đình, cha mẹ. Họ sống ích kỷ và thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Cuối cùng, họ sẽ gặt hái được gì? Chỉ là sự thờ ơ và coi thường từ những người thân thiết với họ và từ xã hội, và rồi họ cũng sẽ không có gì trong tay khi họ bị bỏ rơi.
Ta có: \(n_C=\dfrac{9}{12}=0,75\left(mol\right)\)
PT: \(C+O_2\underrightarrow{t^o}CO_2\)
Theo PT: \(n_{CO_2\left(LT\right)}=n_C=0,75\left(mol\right)\)
⇒ mCO2 (LT) = 0,75.44 = 33 (g)
Mà: mCO2 (TT) = 26,4 (g)
\(\Rightarrow H\%=\dfrac{26,4}{33}.100\%=80\%\)