Tình phụ tử luôn là điều thiêng liêng quý giá nhất của con người - điều đó cũng được nhà văn Cao Thị Tỵ gửi gắm qua truyện ngắn " Bố tôi" . Em hãy viết bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn trên để thấy được tình cảm đó của nhà văn
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 10. Qua bài thơ, có thể rút ra thông điệp rằng học tập là việc nghiêm túc, cần có ý thức, sự tập trung và thái độ tôn trọng thầy cô. Hình ảnh học trò ngủ gật trong giờ học vừa đáng cười vừa đáng chê trách vì thể hiện sự lười biếng, thiếu tự giác. Bài thơ nhắc nhở học sinh không nên học qua loa, đối phó mà phải chủ động tiếp thu kiến thức. Đồng thời, mỗi người cần rèn luyện nếp sống lành mạnh, giữ sức khỏe và tinh thần tỉnh táo khi học. Chỉ khi có thái độ học tập đúng đắn thì việc học mới đạt kết quả tốt.
Câu 11. Bài thơ Chế học trò ngủ gật là một bài thơ trào phúng nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, phê phán thói lười biếng, thiếu nghiêm túc trong học tập của học sinh. Ngay từ hai câu đầu, tác giả đã khắc họa hình ảnh học trò ngồi học bên thầy mà “gật gà gật gưỡng”, tạo nên dáng vẻ buồn cười, đáng chê. Các chi tiết như “giọng khê nồng nặc”, “mắt lại lim dim” đã miêu tả rất cụ thể trạng thái mệt mỏi, uể oải, thiếu tỉnh táo của người học trò. Đến hai câu tiếp, tác giả dùng những hình ảnh phóng đại như “đồng nổi”, “ma men” để ví việc ngủ gật giống như trạng thái say xỉn, qua đó làm tăng tính châm biếm. Hai câu cuối tiếp tục mượn điển tích “Chu Y” để nhấn mạnh sự mỉa mai, như thể học trò chỉ cần có “câu thần” là gật đầu ngay. Nghệ thuật nổi bật của bài thơ là giọng điệu hài hước, từ ngữ giàu sức gợi, cách quan sát tinh tế và biện pháp phóng đại, so sánh đầy thú vị. Qua đó, bài thơ không chỉ gây cười mà còn nhắc nhở học sinh phải có thái độ học tập nghiêm túc, chăm chỉ và tự giác.
Trong đoạn trích Giấc mơ của bà nội của Ma Văn Kháng, hình ảnh người bà hiện lên với những cảm xúc sâu lắng, vừa giàu tình yêu thương, vừa thấm đẫm nỗi cô đơn và khát khao sum họp gia đình. Bà là hiện thân của lớp người già trong gia đình truyền thống, luôn hướng về con cháu, sống bằng ký ức và những mong mỏi giản dị nhưng da diết. Giấc mơ của bà không chỉ là một trạng thái tâm lí mà còn là nơi bà gửi gắm tình cảm, nơi bà được sống lại những khoảnh khắc ấm áp bên con cháu, điều mà thực tại có thể không còn trọn vẹn. Qua đó cho thấy nỗi nhớ thương con cháu luôn thường trực trong lòng bà, đồng thời thể hiện sự thiệt thòi, cô quạnh của tuổi già khi khoảng cách thế hệ và nhịp sống hiện đại khiến tình cảm gia đình trở nên xa cách hơn. Tuy vậy, tình yêu thương của bà vẫn bền bỉ, âm thầm và bao dung, không đòi hỏi đáp lại. Nhân vật người bà vì thế mang đến sự xúc động sâu sắc, gợi nhắc mỗi người biết trân trọng hơn tình thân, đặc biệt là tình cảm dành cho ông bà, những người luôn âm thầm yêu thương và chờ đợi.
Câu 1. Bài thơ Mẹ ốm trích từ Góc sân và khoảng trời của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và xúc động, đặc biệt qua đoạn thơ từ cánh màn khép đến vai trèo, hình ảnh người mẹ hiện lên thật gần gũi nhưng cũng đầy vất vả và hi sinh, khi mẹ ốm, mọi sinh hoạt trong gia đình dường như thay đổi, không còn bàn tay chăm sóc quen thuộc, từ đó làm nổi bật vai trò quan trọng của mẹ trong cuộc sống hằng ngày, em cảm nhận được tình cảm yêu thương chân thành của người con dành cho mẹ qua từng chi tiết nhỏ, từ việc quan sát, lo lắng đến mong mẹ mau khỏe lại, những hình ảnh giản dị như cánh màn, giường bệnh, hay dáng mẹ yếu đi khiến bài thơ trở nên chân thực và chạm đến trái tim người đọc, đồng thời gợi nhắc mỗi người phải biết trân trọng, yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn khi còn có thể, bài thơ không chỉ là lời kể mà còn là tiếng lòng tha thiết, thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, qua đó giúp em hiểu rằng mẹ luôn là người quan trọng nhất và cần được yêu thương, chăm sóc không chỉ khi mẹ ốm mà trong suốt cuộc đời
Câu 4. Kết khác có thể viết như sau, người đàn bà sau khi được chánh án khuyên giải vẫn quyết định quay về chiếc thuyền, nhưng lần này bà chủ động thay đổi, bà tìm cách khuyên người chồng bỏ dần thói bạo lực, đồng thời dạy các con hiểu và tránh lặp lại vòng luẩn quẩn đó, Phùng sau khi chứng kiến không còn nhìn cuộc sống bằng cái nhìn đơn giản mà hiểu rằng cái đẹp nghệ thuật không thể tách rời sự thật đời sống, giải thích vì kết thúc này nhấn mạnh sự thức tỉnh của cả nhân vật người đàn bà và Phùng, đồng thời vẫn giữ được thông điệp về cái nhìn đa chiều đối với con người và cuộc sống
Cuộc sống luôn có mặt phải mặt trái, có người tốt người xấu, cũng như có người sống có trách nhiệm, có người lại vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm chính là việc mỗi con người trốn tránh trước lỗi lầm, những hành động chưa đúng của mình, không có ý thức, trách nhiệm trước công việc của bản thân. Vô trách nhiệm là một tính xấu mà mỗi chúng ta cần phải bài trừ. Người vô trách nhiệm thường không quan tâm, mặc kệ những công việc mà bản thân mình được giao, không hoàn thành đúng hạn công việc hoặc chất lượng công việc không được tốt; không dám nhìn nhận thực tế vào những lỗi lầm của mình. Họ cũng là người không biết giữ lời hứa, từ đó vô tình khiến cho lời nói của mình trở nên mất giá trị, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân. Người vô trách nhiệm là những người khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm từ người khác, ngay cả công việc bản thân cũng không có trách nhiệm hoàn thành thì khó có thể làm được việc lớn, khó có được thành công trong cuộc sống.Vô trách nhiệm là một tính xấu không mang lại lợi ích cho con người, ngược lại nó khiến cuộc sống của chúng ta không phát triển được, chính vì thế, chúng ta cần gạt bỏ thói vô trách nhiệm, sống có trách nhiệm với bản thân, với cuộc sống của mình cũng như có trách nhiệm với xã hội. Bên cạnh đó trong xã hội có nhiều người sống có trách nhiệm với bản thân, luôn nỗ lực vươn lên, sẵn sàng chịu trách nhiệm trước hành vi, lỗi lầm của mình, biết suy nghĩ cho cục diện,… những người này xứng đáng là tấm gương sáng để chúng ta học tập và noi theo. Mỗi chúng ta chỉ được sống một lần, hãy sống và trở thành một người tốt, có trách nhiệm và giúp ích cho xã hội, khiến cho đất nước phát triển bền vững, giàu đẹp.
Cuộc sống ngày càng phát triển khiến con người trở nên lạnh lùng với những điều quen thuộc, gần gũi, trước hết là bản thân sau đó là gia đình, xã hội, đó là biểu hiện của lối sống “không chịu trách nhiệm” đáng bị chỉ trích và lên án.
Ngược lại với những người sống có ý thức trách nhiệm, họ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập. Trong gia đình, họ luôn thực hiện đúng trách nhiệm của một người con hiếu thảo với ông bà, cha mẹ. Trong xã hội, họ là những công dân mẫu mực, có ý thức bảo vệ môi trường, giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn và chỉ trích những hành vi tiêu cực gây ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, là những người sống không chịu trách nhiệm.
Biểu hiện của lối sống không chịu trách nhiệm là việc sống thản nhiên với chính bản thân. Học sinh, sinh viên không quan tâm đến học tập, mà chỉ quan tâm đến việc chơi điện tử, tham gia vào các vấn đề xã hội tiêu cực, dẫn đến sự suy thoái của đạo đức và phẩm chất con người. Các trang báo điện tử thường xuyên đăng tin về các trường hợp trẻ em bị bỏ rơi, bạo hành cha mẹ hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà. Đó là những người không chịu trách nhiệm với cha mẹ - những người đã sinh ra họ. Những lối sống đó hoàn toàn không tuân thủ chuẩn mực đạo đức xã hội. Trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi dạy con cái trở thành người có ích và trách nhiệm của con cái là phải báo hiếu và chăm sóc cha mẹ. Nếu ai đó vi phạm quy luật này, sẽ bị xã hội chỉ trích. Có lẽ những người đó mải mê theo đuổi danh vọng, tiền bạc mà đánh mất chính mình, mất đi những điều thân thuộc nhất, đó là gia đình, cha mẹ. Họ sống ích kỷ và thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Cuối cùng, họ sẽ gặt hái được gì? Chỉ là sự thờ ơ và coi thường từ những người thân thiết với họ và từ xã hội, và rồi họ cũng sẽ không có gì trong tay khi họ bị bỏ rơi.
cuối tuần em được nghỉ ở nhà nên em được đi chơi .em được đi chơi đá bóng với các bạn.em còn được chơi đuổi bắt,cá sấu lên bờ,bịt mắt bắt dê.em rất vui khi được đi chơi.
cuối tuần em được nghỉ ở nhà nên em được đi chơi .em được đi chơi đá bóng với các bạn.em còn được chơi đuổi bắt,cá sấu lên bờ,bịt mắt bắt dê.em rất vui khi được đi chơi.
Câu 1. Bài thơ Xuân của Huy Cận thể hiện chủ đề ca ngợi vẻ đẹp tươi mới, tràn đầy sức sống của mùa xuân đồng thời gửi gắm cảm xúc say mê, rạo rực trước sự vận động của thiên nhiên và con người, qua hình ảnh luống đất, cây xanh, sông nước đều mang hương sắc mới mẻ cho thấy sự hồi sinh mạnh mẽ của đất trời, hình ảnh con người đi hóng xuân, bước chân rộn ràng gợi không khí náo nức, trẻ trung hòa nhịp cùng thiên nhiên, đặc biệt những cảm nhận tinh tế như nhựa sống tuôn trào, mùa tươi rún rẩy trong cành hoa trẻ, cổ chim non đã làm nổi bật sức sống căng tràn của vạn vật, tuy nhiên ẩn sau đó là suy tư về thời gian qua câu hỏi có ai gửi ý trong xuân cũ, cho thấy dù mùa xuân lặp lại nhưng cảm xúc con người luôn đổi khác, từ đó khẳng định chủ đề bài thơ không chỉ là bức tranh xuân tươi đẹp mà còn là sự giao hòa giữa thiên nhiên và tâm hồn con người, vừa say mê vừa chiêm nghiệm về dòng chảy bất tận của thời gian và sự sống
Câu 1. Tình phụ tử là một trong những tình cảm thiêng liêng và bền chặt nhất trong cuộc đời mỗi con người, truyện ngắn Bố tôi của Cao Thị Tỵ đã khắc họa sâu sắc và cảm động tình cảm ấy qua những chi tiết giản dị nhưng đầy ý nghĩa, trước hết hình ảnh người bố hiện lên là một người đàn ông lao động bình thường, ít nói nhưng luôn âm thầm hi sinh vì con, không thể hiện tình yêu bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể như làm việc vất vả, lo lắng cho cuộc sống của con, chính sự lặng lẽ ấy lại làm nổi bật tình thương sâu nặng và bền bỉ, bên cạnh đó người con trong truyện ban đầu có thể chưa hiểu hết tấm lòng của bố, thậm chí có lúc vô tâm nhưng qua thời gian và những trải nghiệm, người con dần nhận ra sự hi sinh to lớn của bố và cảm thấy xúc động, biết ơn, điều này cho thấy tình phụ tử không chỉ là sự cho đi mà còn là quá trình thấu hiểu và trưởng thành của người con, nghệ thuật của truyện nằm ở cách kể nhẹ nhàng, chân thực, không cầu kì nhưng lại chạm đến cảm xúc người đọc bằng những chi tiết đời thường, qua đó nhà văn muốn gửi gắm thông điệp rằng tình cảm của người bố tuy thầm lặng nhưng vô cùng sâu sắc và đáng trân trọng, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, kính trọng và quan tâm đến cha mẹ khi còn có thể, bởi đó là tình cảm không gì có thể thay thế được.