một thứ thanh đạm, một thứ ngọt sắc, hai vị nâng đỡ nhau để hạnh phúc được lâu bền
có mấy số từ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Phần | Câu | Hướng dẫn | |
I | PHẦN ĐỌC HIỂU | ||
1 | Văn bản được diễn đạt bởi các yếu tố biểu cảm, miêu tả, tự sự. | ||
2 | Theo tác giả, cơm hến phải là cơm nguội vì người Huế muốn bày tỏ một quan niệm rằng trên đời chẳng có một vật gì đáng phải bỏ đi. | ||
3 | – Học sinh tìm từ ngữ địa phương có trong văn bản và giải thích nghĩa. – Ví dụ: “tui” có nghĩa là “tôi”. | ||
4 | Chủ đề của văn bản: Niềm tự hào, sự yêu thích món cơm hến truyền thống (xưa, không cải tiến) của người Huế. | ||
5 | – Từ ngữ, hình ảnh thể hiện tình cảm, cảm xúc của tác giả: + … chỉ món cơm hến này là không nơi nào có. + … rất ghét những lối cải tiến tạp nham. + … kiên định trong “lập trường ăn uống”. + … tính bảo thủ là một yếu tố văn hóa hết sức quan trọng, để bảo toàn di sản. + … sì sụp, xuýt xoa kêu “ngon, ngon”; đi xa nhớ lại thèm đứt sợi tóc. + … ăn cho được một tô cơm hến lấy làm hả hê. – Cái tôi của tác giả: + Yêu thích, trân trọng văn hóa ẩm thực địa phương. + Mộc mạc, giản dị, gần gũi. + Quyết liệt trong cách kiên định bảo vệ những giá trị văn hóa. | ||
6 | – Học sinh trình bày quan điểm, suy nghĩ của bản thân về câu nói của nhà văn. – Học sinh có thể triển khai với một số ý sau: + Theo tác giả, để bảo toàn hương vị truyền thống của đặc sản vùng miền, người ta cần kiên định trong cách chế biến, thưởng thức, không có sự pha trộn, cải tiến tạp nham. Việc làm đó sẽ khiến món ăn mất đi hương vị, nét đặc trưng vốn có. Món ăn cũng là văn hóa, đặc sản vùng miền là nét đặc trưng văn hóa ẩm thực, vì vậy cần được giữ gìn. + Học sinh cũng có thể trình bày thêm: đồng tình hay không đồng tình với câu nói của nhà văn và lí giải cho thuyết phục. | ||
Nét đặc sắc của Nho giáo là chú trọng đến vấn đề tu dưỡng đạo đức cá nhân, đặc biệt là chú ý đến đạo đức người cầm quyền (những người có chức, quyền). G.S. Vũ Khiêu đã nhận xét: Ở đây Nho giáo đã nhận thức được một thực tế là những người trong bộ máy nhà nước mà mất đạo đức thì không thể cai trị được nhân dân.
Ngày xửa ngày xưa có một anh tiều phu đốn củi ở trong rừng. Đột nhiên lưỡi rìu của anh vì gãy và rơi xuống một chiếc hồ gần đó. Anh ta bắt đầu bật khóc. Bụt hiện lên và hứa sẽ giúp anh ấy lấy lại chiếc rìu. Lần đầu tiên, Bụt nhảy xuống hồ và vớt lên được một lưỡi rìu bằng vàng. Nhưng chàng tiều phu nói đó không phải là rìu của mình. Lần thứ hai, Bụt vớt lên được một lưỡi rìu bằng bạc. Tuy nhiên, nó cũng không phải lưỡi rìu của chàng tiều phu. Lần thứ ba, Bụt vớt lên được một lưỡi rìu bằng sắt. Chàng tiều phu mừng rỡ và quả quyết đó là lưỡi rìu của anh. Bụt khen chàng trai thật thà và tặng chàng cả ba lưỡi rìu.
ko chép đ/á tren mạng hoặc trên tài liệu có sẵn đ/á nhé
1 C
2 A
3 B
1 C
2 A
1 - G
2 - F
3 - H
4 - B
5 - D
6 - C
7 - A
8 - E
1 D
2 A
một thứ thanh đạm số từ là: một bổ sung cho danh từ thứ thanh đạm
Một thứ ngọt sắc số từ là: một bổ sung cho danh từ thứ ngọt sắc
Hai vị nâng đỡ nhau số từ là: hai bổ sung cho danh từ từ vị
Vậy trong câu trên có 3 số từ.
Có ba số từ