II. TẬP LÀM VĂN (4 điểm)
Viết bài văn thuật lại một sự việc để lại cho em nhiều ấn tượng trong buổi lễ Khai giảng của trường em.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Ngày xửa ngày xưa có một anh tiều phu đốn củi ở trong rừng. Đột nhiên lưỡi rìu của anh vì gãy và rơi xuống một chiếc hồ gần đó. Anh ta bắt đầu bật khóc. Bụt hiện lên và hứa sẽ giúp anh ấy lấy lại chiếc rìu. Lần đầu tiên, Bụt nhảy xuống hồ và vớt lên được một lưỡi rìu bằng vàng. Nhưng chàng tiều phu nói đó không phải là rìu của mình. Lần thứ hai, Bụt vớt lên được một lưỡi rìu bằng bạc. Tuy nhiên, nó cũng không phải lưỡi rìu của chàng tiều phu. Lần thứ ba, Bụt vớt lên được một lưỡi rìu bằng sắt. Chàng tiều phu mừng rỡ và quả quyết đó là lưỡi rìu của anh. Bụt khen chàng trai thật thà và tặng chàng cả ba lưỡi rìu.
Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất trong cuộc sống của tôi là câu chuyện về người bạn đã giúp tôi thay đổi bản thân theo hướng tích cực, một sự thay đổi mà trước đó tôi chưa từng nghĩ mình có thể làm được. Trước đây, tôi là một người khá lười biếng và thiếu tự tin, đặc biệt là trong học tập. Tôi thường ngại phát biểu, sợ sai, sợ bị bạn bè cười chê, vì thế kết quả học tập của tôi cũng chỉ ở mức trung bình. Tôi hay trì hoãn việc học, dành nhiều thời gian cho điện thoại và những thứ giải trí vô bổ, trong lòng biết mình đang đi sai hướng nhưng lại không đủ quyết tâm để thay đổi.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi tôi quen thân với một người bạn trong lớp, bạn ấy không phải là người quá xuất sắc ngay từ đầu, nhưng lại có một tinh thần rất đáng học hỏi. Bạn luôn chăm chỉ, kiên trì và đặc biệt là rất tích cực. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là dù gặp bài khó đến đâu, bạn cũng không bỏ cuộc mà luôn tìm cách giải cho bằng được, nếu không hiểu thì hỏi thầy cô, hỏi bạn bè, hoặc tự tìm hiểu thêm. Ban đầu tôi chỉ đơn giản là ngồi gần và quan sát bạn học, nhưng dần dần, tôi bị ảnh hưởng bởi sự nghiêm túc và tinh thần cố gắng ấy.
Có một lần, trước kỳ kiểm tra quan trọng, tôi vẫn giữ thói quen lười học như trước, trong khi bạn ấy đã bắt đầu ôn tập từ sớm. Thấy tôi chưa chuẩn bị gì, bạn không trách móc mà nhẹ nhàng rủ tôi học cùng. Buổi học hôm đó khiến tôi thay đổi suy nghĩ rất nhiều, bạn giải thích bài rất tận tình, chỗ nào tôi không hiểu thì bạn kiên nhẫn giảng lại, không hề tỏ ra khó chịu. Không khí học tập nghiêm túc nhưng cũng rất thoải mái, khiến tôi lần đầu tiên cảm thấy việc học không còn quá nặng nề như trước. Khi làm được một bài khó, tôi thấy vui và tự tin hơn, điều mà trước đây tôi hiếm khi cảm nhận được.
Sau lần đó, tôi bắt đầu thay đổi từng chút một, ban đầu là học cùng bạn thường xuyên hơn, sau đó là tự giác hơn trong việc học. Tôi giảm bớt thời gian dùng điện thoại, tập trung vào việc ôn bài và làm bài tập. Dù vẫn còn nhiều lúc nản chí, nhưng mỗi khi nhìn thấy bạn cố gắng, tôi lại có thêm động lực để tiếp tục. Dần dần, tôi không còn sợ sai như trước, tôi bắt đầu mạnh dạn giơ tay phát biểu trong lớp, dù có lúc trả lời chưa đúng nhưng tôi không còn thấy xấu hổ, vì tôi hiểu rằng sai cũng là một phần của quá trình học.
Không chỉ thay đổi trong học tập, tôi còn thay đổi cả cách suy nghĩ. Tôi học được từ bạn rằng muốn tiến bộ thì phải kiên trì và không được bỏ cuộc giữa chừng. Tôi cũng học được cách đặt mục tiêu cho bản thân và cố gắng từng bước để đạt được mục tiêu đó. Nhờ vậy, kết quả học tập của tôi dần được cải thiện, từ một học sinh trung bình, tôi đã vươn lên khá hơn và tự tin hơn rất nhiều.
Trải nghiệm này không chỉ giúp tôi thay đổi về mặt kết quả mà quan trọng hơn là thay đổi thái độ sống. Tôi hiểu rằng mỗi người đều có thể trở nên tốt hơn nếu biết cố gắng và có người đồng hành, động viên đúng lúc. Người bạn ấy không chỉ giúp tôi học tốt hơn mà còn giúp tôi nhận ra giá trị của sự nỗ lực và niềm tin vào bản thân.
Đến bây giờ, khi nhìn lại, tôi luôn cảm thấy biết ơn vì đã có một người bạn như vậy trong cuộc đời mình. Nếu không có bạn, có lẽ tôi vẫn còn mãi trong vòng luẩn quẩn của sự lười biếng và tự ti. Trải nghiệm ấy đã trở thành một dấu mốc quan trọng, nhắc nhở tôi rằng sự thay đổi luôn bắt đầu từ những điều nhỏ nhất và từ những con người giản dị nhưng đầy tích cực xung quanh mình.
ko chép đ/á tren mạng hoặc trên tài liệu có sẵn đ/á nhé
Câu 1. Ngôi thứ nhất, người kể là nhân vật tôi tức chị Út, giải thích vì văn bản dùng xưng tôi để kể lại trực tiếp trải nghiệm
Câu 2. Nhân vật tôi có cảm xúc hồi hộp, lo lắng, xen lẫn vui mừng và tự hào, giải thích vì đây là lần đầu làm nhiệm vụ quan trọng nên vừa háo hức vừa sợ
Câu 3. truyền đơn, Cộng sản, quảng cáo, giải thích đây là các từ mượn có nguồn gốc nước ngoài
Câu 4. Vì ngôi thứ nhất giúp câu chuyện chân thực, sinh động, thể hiện rõ cảm xúc và suy nghĩ của người kể, tạo sự gần gũi với người đọc
Câu 5. Vì đây là công việc đầu tiên và rất vinh dự nên mừng, nhưng cũng nguy hiểm dễ bị địch bắt nên lo, giải thích do hoàn cảnh chiến tranh
Câu 6. Là từ láy, diễn tả tâm trạng lo lắng, hồi hộp, không yên của chị Út trước nhiệm vụ
Câu 7. Chị Út là người dũng cảm, nhiệt huyết và giàu tinh thần trách nhiệm với Cách mạng. Dù công việc rải truyền đơn rất nguy hiểm nhưng chị vẫn sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Chị còn thể hiện sự kiên trì và quyết tâm khi muốn làm nhiều việc hơn cho lí tưởng của mình. Trong đó các từ mượn là Cách mạng, lí tưởng
Câu 8. Ca ngợi tinh thần dũng cảm, lòng yêu nước và ý chí cống hiến cho Cách mạng của thế hệ trẻ, đồng thời khơi dậy trách nhiệm của mỗi người với đất nước
Câu 9. Ấn tượng nhất là chi tiết chị Út giắt truyền đơn sau lưng quần và vừa đi vừa rải, vì thể hiện sự thông minh, nhanh trí và dũng cảm khi làm nhiệm vụ nguy hiểm
Câu 10. Thế hệ trẻ ngày nay cần học tập tốt, rèn luyện đạo đức, có ý thức trách nhiệm với xã hội, tích cực tham gia các hoạt động xây dựng và bảo vệ đất nước, giải thích vì đó là cách thiết thực để tiếp nối tinh thần cống hiến của thế hệ trước
Khi đi học, ai cũng nao nức khai .Ngày khai trường ở ngôi trường THCS đã những ấn tượng đẹp và những ấn tượng đó sẽ đọng mãi ở trong lòng.
Ngày đầu tiên khai trường là một ngày nắng khá ấm, khí trời bao trùm khắp cảnh vật. Theo thông báo của nhà trường, từ tối hôm qua tôi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết với tâm trạng vui vẻ và xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trường thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào một năm học mới . Một sự khởi đầu mới lại và tốt đẹp.
Đầu tiên là buổi lễ diễn hành được diễn ra, từng lớp đi qua khán đài được các thầy cô nêu lên những thành tích nổi bật của năm qua, đặc biệt lad chào đón những học sinh lớp 6 như chúng tôi bước vào năm học đầu tiên của những năm học cấp hai. Sau lễ diễu hành, nghi lễ chào cờ diễn ra thật trang nghiêm. Tiếp theo, cô giáo tổng phụ trách lên tuyên bố lí do, giới thiệu đại biểu và mời cô giáo phó hiệu trưởng nhà trường lên đọc thư của Chủ tịch nước. Những lá thư như vậy tôi nghe đã nhiều lần trong mỗi lễ khai giảng trước đây khi còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng có lẽ hôm nay là lần đầu tiên tôi cảm thấy xúc động đến vậy. Giây phút xúc động nhất của tôi là khi nghe cô giáo hiệu trưởng nhà trường đọc diễn văn khai giảng, phát động thi đua chào mừng năm học mới và đánh trống khai trường. Chiếc trống được đặt trên sân khấu hôm nay thật đẹp, màu nâu gụ bóng loáng, được trang trí hoa văn đẹp mắt, đặc biệt là mặt trống. Dùi trống lại được làm điệu bằng chiếc khăn đỏ quấn quanh núm. Tiếng trống vang lên, tâm hồn tôi như được bay bổng. Hòa cùng tiếng trống âm vang đó là giọng nói trầm ấm của một cô giáo đọc lời bình tiếng trống từ phía trong cánh gà. Những lời lẽ thật hào hùng, đi sâu vào lòng người, nhắc nhở thế hệ trẻ nhớ tới quá khứ vinh quang của dân tộc để phấn đấu cho tương lai. Tôi có thể thấy rõ sự xúc động trong giây phút này, cũng giống như tôi. Tiếng trống ấy rồi sẽ theo các em đi suốt cuộc đời. Tiếng trống âm vang mà trầm ấm bay lên những ngọn cây, luồn trong những làn gió, vắt vẻo trên những đám mây của bầu trời thu tháng chín. Tôi chợt nghĩ tiếng trống khai trường có thể đại diện cho mùa thu Việt Nam lắm chứ, hay ít ra là mùa thu đối với riêng tôi và các bạn học sinh.
Phần cuối cùng trong buổi lễ, cũng là phần thu hút được sự quan tâm nhiều nhất của học sinh trong trường là văn nghệ chào mừng. Chương trình văn nghệ gồm năm tiết mục với đủ thể loại: hát, múa, thể dục nhịp điệu vô cùng đặc sắc. Tôi xem các màn biểu diễn mà không khỏi trầm trồ thán phục trước tài năng của các học sinh trường mình. Toàn bộ học sinh và các thầy cô cũng như các vị đại biểu đều không rời mắt khỏi sân khấu trước các tiết mục rất hấp dẫn này. Nhiều người bày tỏ niềm tin tưởng vào sự giáo dục toàn diện nhà trường dành cho các em học sinh .
Đối với tôi, đây là lễ khai giảng mà tôi nhớ nhất vì tôi đã bước sang một trang mới của cuộc đời, trưởng thành hơn, yêu trường yêu lớp hơn nữa
Khi đi học, ai cũng nao nức khai .Ngày khai trường ở ngôi trường THCS đã những ấn tượng đẹp và những ấn tượng đó sẽ đọng mãi ở trong lòng.
Ngày đầu tiên khai trường là một ngày nắng khá ấm, khí trời bao trùm khắp cảnh vật. Theo thông báo của nhà trường, từ tối hôm qua tôi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết với tâm trạng vui vẻ và xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trường thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào một năm học mới . Một sự khởi đầu mới lại và tốt đẹp.
Đầu tiên là buổi lễ diễn hành được diễn ra, từng lớp đi qua khán đài được các thầy cô nêu lên những thành tích nổi bật của năm qua, đặc biệt lad chào đón những học sinh lớp 6 như chúng tôi bước vào năm học đầu tiên của những năm học cấp hai. Sau lễ diễu hành, nghi lễ chào cờ diễn ra thật trang nghiêm. Tiếp theo, cô giáo tổng phụ trách lên tuyên bố lí do, giới thiệu đại biểu và mời cô giáo phó hiệu trưởng nhà trường lên đọc thư của Chủ tịch nước. Những lá thư như vậy tôi nghe đã nhiều lần trong mỗi lễ khai giảng trước đây khi còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng có lẽ hôm nay là lần đầu tiên tôi cảm thấy xúc động đến vậy. Giây phút xúc động nhất của tôi là khi nghe cô giáo hiệu trưởng nhà trường đọc diễn văn khai giảng, phát động thi đua chào mừng năm học mới và đánh trống khai trường. Chiếc trống được đặt trên sân khấu hôm nay thật đẹp, màu nâu gụ bóng loáng, được trang trí hoa văn đẹp mắt, đặc biệt là mặt trống. Dùi trống lại được làm điệu bằng chiếc khăn đỏ quấn quanh núm. Tiếng trống vang lên, tâm hồn tôi như được bay bổng. Hòa cùng tiếng trống âm vang đó là giọng nói trầm ấm của một cô giáo đọc lời bình tiếng trống từ phía trong cánh gà. Những lời lẽ thật hào hùng, đi sâu vào lòng người, nhắc nhở thế hệ trẻ nhớ tới quá khứ vinh quang của dân tộc để phấn đấu cho tương lai. Tôi có thể thấy rõ sự xúc động trong giây phút này, cũng giống như tôi. Tiếng trống ấy rồi sẽ theo các em đi suốt cuộc đời. Tiếng trống âm vang mà trầm ấm bay lên những ngọn cây, luồn trong những làn gió, vắt vẻo trên những đám mây của bầu trời thu tháng chín. Tôi chợt nghĩ tiếng trống khai trường có thể đại diện cho mùa thu Việt Nam lắm chứ, hay ít ra là mùa thu đối với riêng tôi và các bạn học sinh.
Phần cuối cùng trong buổi lễ, cũng là phần thu hút được sự quan tâm nhiều nhất của học sinh trong trường là văn nghệ chào mừng. Chương trình văn nghệ gồm năm tiết mục với đủ thể loại: hát, múa, thể dục nhịp điệu vô cùng đặc sắc. Tôi xem các màn biểu diễn mà không khỏi trầm trồ thán phục trước tài năng của các học sinh trường mình. Toàn bộ học sinh và các thầy cô cũng như các vị đại biểu đều không rời mắt khỏi sân khấu trước các tiết mục rất hấp dẫn này. Nhiều người bày tỏ niềm tin tưởng vào sự giáo dục toàn diện nhà trường dành cho các em học sinh .
Đối với tôi, đây là lễ khai giảng mà tôi nhớ nhất vì tôi đã bước sang một trang mới của cuộc đời, trưởng thành hơn, yêu trường yêu lớp hơn nữa