K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

3 tháng 12 2024

Ta có: y(x+3)+x+14=0

=>y(x+3)+x+3+11=0

=>(x+3)(y+1)=-11

=>\(\left(x+3;y+1\right)\in\left\{\left(1;-11\right);\left(-11;1\right);\left(-1;11\right);\left(11;-1\right)\right\}\)

=>\(\left(x;y\right)\in\left\{\left(-2;-12\right);\left(-14;0\right);\left(-4;10\right);\left(8;-2\right)\right\}\)

3 tháng 12 2024

Ta có: y(x+3)+x+14=0

=>y(x+3)+x+3+11=0

=>(x+3)(y+1)=-11

=>\(\left(x+3;y+1\right)\in\left\{\left(1;-11\right);\left(-11;1\right);\left(-1;11\right);\left(11;-1\right)\right\}\)

=>\(\left(x;y\right)\in\left\{\left(-2;-12\right);\left(-14;0\right);\left(-4;10\right);\left(8;-2\right)\right\}\)

3 tháng 12 2024

- Nhà Đường là thời kì thịnh vượng của phong kiến Trung Quốc vì dưới thời kì này, Trung Quốc đạt được nhiều thành tựu lớn trên tất cả các lĩnh vực: chính trị, kinh tế, văn hóa.

Về chính trị:

+ Bộ máy nhà nước được củng cố và hoàn thiện từ trung ương đến địa phương

 

+ Nhiều khoa thi được mở ra để triều đình tuyển chọn người tài làm quan

+ Nhà Đường tiến hành nhiều cuộc chiến tranh xâm lược để mở rộng lãnh thổ. Đến cuối thế kỉ VII, lãnh thổ nhà Đường gần gấp đôi nhà Hán.

Về kinh tế:

+ Nông nghiệp dưới thời Đường phát triển mạnh mẽ, thóc lúa đầy kho, trâu bò đầy đồng do nhà nước ban hành những chính sách phát triển nông nghiệp như: miễn giảm sưu thuế, lấy ruộng đất công và ruộng bỏ hoang chia cho nông dân.

+ Thủ công nghiệp phát triển: nhiều sản phẩm thủ công nổi tiếng thế giới, như: gốm sứ, tơ lụa

+ Buôn bán trong và ngoài nước phát triển. Con đường tơ lụa trở thành tuyến đường buôn bán quốc tế với sự tham gia của thương nhân khắp thế giới.

Về văn hóa: đạt được nhiều thành tựu, đặc biệt là trên lĩnh vực thơ ca, với hơn 2000 nhà thơ và hơn 50.000 tác phẩm.

14 tháng 4

Câu 1. Bài văn

Trong cuộc sống, có rất nhiều người để lại trong em những ấn tượng sâu sắc, nhưng người mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là mẹ. Mẹ không phải là người nổi tiếng hay giàu có, nhưng mẹ là người luôn hi sinh thầm lặng vì gia đình, đặc biệt là vì em.

Mỗi ngày, mẹ đều dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa sáng và lo cho em đến trường. Dù công việc vất vả, mẹ vẫn luôn dành thời gian quan tâm, hỏi han việc học của em. Có những lúc em làm sai, mẹ không la mắng mà nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp em hiểu ra lỗi của mình. Chính sự dịu dàng và bao dung ấy khiến em luôn cảm thấy ấm áp và an tâm.

Em còn nhớ những lúc em bị ốm, mẹ luôn thức suốt đêm để chăm sóc. Bàn tay mẹ tuy không còn mềm mại nhưng lại rất ấm áp khi đặt lên trán em. Khi em buồn, mẹ luôn là người lắng nghe và động viên, giúp em có thêm nghị lực để vượt qua khó khăn.

Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn, người thầy dạy em cách sống tốt hơn mỗi ngày. Em hiểu rằng tất cả những gì mẹ làm đều xuất phát từ tình yêu thương vô điều kiện. Vì vậy, em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn để mẹ luôn vui lòng.

Mẹ là người quan trọng nhất trong cuộc đời em. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về mẹ với tất cả tình yêu thương và lòng biết ơn sâu sắc.

14 tháng 4

Trong bài “Sợi dây thun”, hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị nhưng vô cùng cảm động, thể hiện tình yêu thương con sâu sắc và sự hi sinh thầm lặng. Người mẹ không có những hành động lớn lao mà chỉ qua những chi tiết nhỏ như chiếc sợi dây thun buộc tóc, nhưng lại chứa đựng biết bao tình cảm.

Người mẹ hiện lên là người tần tảo, chịu thương chịu khó. Cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn nên mẹ luôn chắt chiu, tiết kiệm từng chút một. Chiếc sợi dây thun tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại được mẹ giữ gìn cẩn thận, sử dụng nhiều lần. Điều đó cho thấy mẹ luôn lo toan cho cuộc sống, đặt lợi ích của gia đình lên trên bản thân mình.

Không chỉ vậy, người mẹ còn là người giàu tình yêu thương con. Mọi hành động của mẹ đều hướng về con, từ việc chăm sóc đến những điều nhỏ nhặt nhất. Sợi dây thun không chỉ là vật dụng mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử, gắn bó với tuổi thơ của con. Qua đó, ta cảm nhận được sự ấm áp, gần gũi và tình cảm chân thành mà mẹ dành cho con.

Đặc biệt, người mẹ còn thể hiện sự hi sinh thầm lặng. Mẹ chấp nhận vất vả, thiếu thốn mà không một lời than phiền, chỉ mong con được đủ đầy hơn. Những hi sinh ấy không ồn ào nhưng lại rất lớn lao, khiến người đọc xúc động và trân trọng.

Qua hình ảnh người mẹ trong bài “Sợi dây thun”, tác giả đã ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng, đồng thời nhắc nhở mỗi người hãy biết yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Bài văn giúp em hiểu rằng tình mẹ luôn là điều quý giá nhất trong cuộc sống.

14 tháng 4

Câu 1. Đoạn thơ đã gợi lên trong em những cảm xúc thật xúc động về tình cảm bà cháu, hình ảnh người bà hiện lên với mái tóc bạc, làn da mồi khiến em cảm nhận rõ sự hi sinh và vất vả của bà theo năm tháng, câu thơ “vắng con, xa cháu” gợi nỗi cô đơn khiến em càng thêm thương bà hơn, đặc biệt hình ảnh so sánh “bà như quả ngọt chín rồi” vừa đẹp vừa giàu ý nghĩa, cho thấy bà đã trải qua nhiều gian truân nhưng vẫn giữ được tấm lòng ấm áp, yêu thương con cháu, em cảm nhận được tình cảm sâu nặng và sự biết ơn đối với bà, từ đó em tự nhắc nhở bản thân phải yêu thương, quan tâm và chăm sóc bà nhiều hơn

Câu 2. Nhân vật người mẹ trong văn bản “Quà của yêu thương” của Trần Văn Thiên hiện lên với những phẩm chất cao đẹp, trước hết đó là tình yêu thương con sâu sắc và thầm lặng, người mẹ luôn quan tâm, chăm sóc con từ những điều nhỏ nhất mà không đòi hỏi sự đền đáp, qua những hành động giản dị nhưng chân thành, ta thấy được sự hi sinh to lớn của mẹ dành cho con, bên cạnh đó người mẹ còn là người giàu đức hi sinh, luôn đặt lợi ích của con lên trên bản thân mình, dù gặp khó khăn vẫn cố gắng mang lại cho con những điều tốt đẹp nhất, hình ảnh “quà của yêu thương” không chỉ là món quà vật chất mà còn là biểu tượng cho tình cảm thiêng liêng của mẹ, về nghệ thuật, tác giả sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi, kết hợp với những chi tiết chân thực, cảm động đã khắc họa rõ nét hình ảnh người mẹ, qua đó giúp người đọc cảm nhận sâu sắc giá trị của tình mẫu tử, từ đó mỗi người thêm trân trọng và biết ơn mẹ của mình

viết đoạn văn khoảng 150 chữ, phân tích nhân vật tôi trong đoạn tích bà tôi của tác giả xuân quỳnh văn bản Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà! Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng...
Đọc tiếp

viết đoạn văn khoảng 150 chữ, phân tích nhân vật tôi trong đoạn tích bà tôi của tác giả xuân quỳnh

văn bản

Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!

Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng lên trước mặt hành khách nài nỉ: “Ông ơi, bà ơi mua bỏng giúp tôi đi!”. Nhưng con tàu vô hình cứ mang các hành khách chạy đi, để lại bà tôi tóc bạc, lưng còng, đứng chơ vơ giữa hai vệt đường ray… Chính tôi, tôi cũng vô tình như con tàu, tôi chẳng để ý gì đến bà tôi, tôi chỉ nghĩ đến những con quay, những quả bóng của tôi thôi! Nhiều lúc bà tôi đến chơi, mới ngồi với bà được một tí, tôi đã vội bỏ đi với những trò chơi của tôi rồi! Không, không thể để thế được. Tôi đã mười hai tuổi, lớn rồi, tôi cũng có quyền bàn chuyện nghiêm chỉnh với bố mẹ tôi chứ! Nghĩ rồi, tôi chạy ào xuống nhà. Tôi thấy mẹ tôi đang rửa bát, còn bố tôi đang xách nước lên.

- Bố mẹ ơi, – tôi gọi giục giã, – bố mẹ vào cả đây con có chuyện này muốn nói với bố mẹ.

- Thằng này hôm nay lạ thật. – Bố tôi nói. – Có chuyện gì mà quan trọng vậy?

- Thì con cứ nói đi, – mẹ tôi nói, – mẹ vừa rửa bát vừa nghe cũng được.

- Không , cả mẹ nữa, mẹ vào đây con mới nói.

Mẹ tôi vào, nhìn tôi lo lắng:

- Hay con có chuyện gì ở lớp?

- Không.

- Hay con đánh nhau với bạn nào?

- Không. Chuyện nhà ta kia. Bố mẹ ơi, bố mẹ có thương bà không?

- Sao tự nhiên con lại hỏi thế? – Bố tôi hỏi lại tôi. – Mà bà làm sao kia mà thương?

- Bà chẳng làm sao cả. Bà đi bán bỏng ở bến tàu ấy, người ta bảo thế. Bố mẹ có biết không?

- Biết, – bố tôi có vẻ lúng túng, – nhưng thế thì sao.

- Còn sao nữa! – Tôi nghẹn ngào: – Bà già rồi. Sao bố lại để bà như thế? Khổ thân bà!

- Bố có bắt bà phải thế đâu, – mẹ tôi trả lời thay cho bố, – vì bà thích thế chứ.

- Thích ư? Con chắc là bà chẳng thích đâu. Đời nào bà lại thích đi bán bỏng hơn ở nhà với con, với bố mẹ. Bà yêu thương bố mẹ và con lắm kia mà. Ôi, con cứ nghĩ đến những ngày nắng, ngày rét mà bà thì già thế, bà sao chịu nổi, bà ốm rồi bà chết như bà Thìn bên cạnh ấy thì sao. – Nói đến đây tôi oà lên khóc. – Ước gì bây giờ con đã lớn để con nuôi được bà!

Bố mẹ tôi lặng lẽ nhìn tôi rồi lại nhìn nhau. Bố tôi đặt một bàn tay lên vai tôi rồi nói:

- Thôi con nín đi. Bố hiểu rồi. Con nín đi con!

Tôi cảm thấy giọng bố tôi hơi run và bàn tay nóng ran của bố truyền hơi nóng sang vai tôi. Mẹ tôi cũng nghẹn ngào:

- Con nói đúng, bố mẹ có lỗi với bà. Con đi ngủ đi, sáng mai bố mẹ sẽ xuống Vĩnh Tuy đón bà về đây. Gia đình ta lại sum họp như trước.

Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ, lên giường nằm nhưng không làm sao chợp mắt được. Tôi cảm thấy phấp phỏng, vừa lo lại vừa vui. Chỉ sáng mai thôi, tôi lại được sống cùng với bà như trước. Nhưng nói dại, không hiểu sáng mai bà tôi có còn gặp được tôi không? Bà tôi vẫn thường hay nói với tôi: “Bà sống được ngày nào hay ngày ấy. Người già như ngọn đèn trước gió, không biết tắt lúc nào”.

 
1
14 tháng 4

Nhân vật “tôi” trong đoạn trích thể hiện sự thay đổi rõ rệt về nhận thức và tình cảm đối với bà. Ban đầu, “tôi” còn vô tâm, chỉ mải mê với những trò chơi của mình mà không quan tâm đến bà. Nhưng khi biết bà phải vất vả đi bán bỏng ở bến tàu, “tôi” đã vô cùng xúc động, thương xót và ân hận. Những suy nghĩ, lời nói đầy tha thiết như “cháu thương bà lắm” hay sự nghẹn ngào khi trách bố mẹ cho thấy tình yêu thương chân thành của “tôi” dành cho bà. Đặc biệt, “tôi” đã dũng cảm bày tỏ ý kiến, mong muốn đón bà về, thể hiện sự trưởng thành trong suy nghĩ. Qua đó, nhân vật “tôi” hiện lên là một đứa cháu giàu tình cảm, biết yêu thương và có trách nhiệm với người thân.

14 tháng 4

Câu 1. Vấn đề nghị luận, vẻ đẹp nội dung và nghệ thuật của bài thơ Tiếng gà trưa, đặc biệt là tình cảm gia đình và lòng yêu quê hương đất nước

Câu 2. Trình tự nghị luận, đi từ việc giới thiệu bài thơ, phân tích các hình ảnh và cảm xúc trong bài như tiếng gà, kỉ niệm tuổi thơ, tình bà cháu, sau đó khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật

Câu 3. Mục đích nghị luận, làm rõ vẻ đẹp của bài thơ, giúp người đọc hiểu sâu hơn về ý nghĩa và giá trị tình cảm mà tác giả gửi gắm

Câu 4. Phương pháp nghị luận, phân tích kết hợp chứng minh và bình luận, sử dụng dẫn chứng trong bài thơ để làm rõ nhận xét


2 tháng 12 2024

Ngày hôm đó, một buổi chiều mùa hè, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua những tán lá cây, tôi đã chứng kiến một sự việc khiến tôi mãi không thể quên. Đó là lần đầu tiên tôi được đi thăm một trại trẻ mồ côi.

Khi bước vào cánh cổng lớn, tôi bị cuốn hút ngay bởi những tiếng cười đùa trong trẻo của các em nhỏ. Dù hoàn cảnh không may mắn, các em vẫn giữ cho mình nụ cười tươi tắn và đôi mắt sáng ngời. Tôi cảm thấy trái tim mình chùng xuống, hòa lẫn giữa sự xót xa và niềm vui khi thấy các em mạnh mẽ như vậy.

Tôi đã dành cả buổi chiều để chơi đùa và trò chuyện với các em. Một em nhỏ tên Lan Anh, khoảng bảy tuổi, đã thu hút sự chú ý của tôi ngay từ đầu. Em có đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Khi tôi hỏi về ước mơ của em, em không ngần ngại mà trả lời rằng: "Em muốn trở thành cô giáo để có thể dạy học cho các bạn nhỏ khác như em."

Lời nói ấy khiến tôi thực sự xúc động. Trong một khoảnh khắc, tôi nhận ra rằng dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, niềm tin và hy vọng vẫn luôn tồn tại. Lan Anh đã dạy cho tôi một bài học quý giá về tình yêu thương và sự kiên cường.

Rời khỏi trại trẻ mồ côi, tôi mang theo những cảm xúc lẫn lộn. Tôi thấy mình may mắn hơn bao giờ hết khi có gia đình và bạn bè yêu thương. Tôi cũng quyết tâm sẽ cố gắng hơn để giúp đỡ những người kém may mắn, như một cách để trả ơn cuộc đời.

Sự việc đó đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Nó không chỉ thay đổi cách nhìn của tôi về cuộc sống mà còn dạy tôi biết trân trọng những điều giản dị và quý giá xung quanh mình. Những cảm xúc ấy vẫn luôn hiện hữu và nhắc nhở tôi mỗi ngày về giá trị của tình yêu thương và lòng nhân ái.

 
2 tháng 12 2024

\(75^5:3^5=\left(\dfrac{75}{3}\right)^5=25^5⋮25^5\)

2 tháng 12 2024

Help meeeeeeeeee...