viết đoạn văn khoảng 150 chữ, phân tích nhân vật tôi trong đoạn tích bà tôi của tác giả xuân quỳnh
văn bản
Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!
Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng...
Đọc tiếp
viết đoạn văn khoảng 150 chữ, phân tích nhân vật tôi trong đoạn tích bà tôi của tác giả xuân quỳnh
văn bản
Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!
Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng lên trước mặt hành khách nài nỉ: “Ông ơi, bà ơi mua bỏng giúp tôi đi!”. Nhưng con tàu vô hình cứ mang các hành khách chạy đi, để lại bà tôi tóc bạc, lưng còng, đứng chơ vơ giữa hai vệt đường ray… Chính tôi, tôi cũng vô tình như con tàu, tôi chẳng để ý gì đến bà tôi, tôi chỉ nghĩ đến những con quay, những quả bóng của tôi thôi! Nhiều lúc bà tôi đến chơi, mới ngồi với bà được một tí, tôi đã vội bỏ đi với những trò chơi của tôi rồi! Không, không thể để thế được. Tôi đã mười hai tuổi, lớn rồi, tôi cũng có quyền bàn chuyện nghiêm chỉnh với bố mẹ tôi chứ! Nghĩ rồi, tôi chạy ào xuống nhà. Tôi thấy mẹ tôi đang rửa bát, còn bố tôi đang xách nước lên.
- Bố mẹ ơi, – tôi gọi giục giã, – bố mẹ vào cả đây con có chuyện này muốn nói với bố mẹ.
- Thằng này hôm nay lạ thật. – Bố tôi nói. – Có chuyện gì mà quan trọng vậy?
- Thì con cứ nói đi, – mẹ tôi nói, – mẹ vừa rửa bát vừa nghe cũng được.
- Không , cả mẹ nữa, mẹ vào đây con mới nói.
Mẹ tôi vào, nhìn tôi lo lắng:
- Hay con có chuyện gì ở lớp?
- Không.
- Hay con đánh nhau với bạn nào?
- Không. Chuyện nhà ta kia. Bố mẹ ơi, bố mẹ có thương bà không?
- Sao tự nhiên con lại hỏi thế? – Bố tôi hỏi lại tôi. – Mà bà làm sao kia mà thương?
- Bà chẳng làm sao cả. Bà đi bán bỏng ở bến tàu ấy, người ta bảo thế. Bố mẹ có biết không?
- Biết, – bố tôi có vẻ lúng túng, – nhưng thế thì sao.
- Còn sao nữa! – Tôi nghẹn ngào: – Bà già rồi. Sao bố lại để bà như thế? Khổ thân bà!
- Bố có bắt bà phải thế đâu, – mẹ tôi trả lời thay cho bố, – vì bà thích thế chứ.
- Thích ư? Con chắc là bà chẳng thích đâu. Đời nào bà lại thích đi bán bỏng hơn ở nhà với con, với bố mẹ. Bà yêu thương bố mẹ và con lắm kia mà. Ôi, con cứ nghĩ đến những ngày nắng, ngày rét mà bà thì già thế, bà sao chịu nổi, bà ốm rồi bà chết như bà Thìn bên cạnh ấy thì sao. – Nói đến đây tôi oà lên khóc. – Ước gì bây giờ con đã lớn để con nuôi được bà!
Bố mẹ tôi lặng lẽ nhìn tôi rồi lại nhìn nhau. Bố tôi đặt một bàn tay lên vai tôi rồi nói:
- Thôi con nín đi. Bố hiểu rồi. Con nín đi con!
Tôi cảm thấy giọng bố tôi hơi run và bàn tay nóng ran của bố truyền hơi nóng sang vai tôi. Mẹ tôi cũng nghẹn ngào:
- Con nói đúng, bố mẹ có lỗi với bà. Con đi ngủ đi, sáng mai bố mẹ sẽ xuống Vĩnh Tuy đón bà về đây. Gia đình ta lại sum họp như trước.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ, lên giường nằm nhưng không làm sao chợp mắt được. Tôi cảm thấy phấp phỏng, vừa lo lại vừa vui. Chỉ sáng mai thôi, tôi lại được sống cùng với bà như trước. Nhưng nói dại, không hiểu sáng mai bà tôi có còn gặp được tôi không? Bà tôi vẫn thường hay nói với tôi: “Bà sống được ngày nào hay ngày ấy. Người già như ngọn đèn trước gió, không biết tắt lúc nào”.
Câu 1. Đoạn thơ đã gợi lên trong em những cảm xúc thật xúc động về tình cảm bà cháu, hình ảnh người bà hiện lên với mái tóc bạc, làn da mồi khiến em cảm nhận rõ sự hi sinh và vất vả của bà theo năm tháng, câu thơ “vắng con, xa cháu” gợi nỗi cô đơn khiến em càng thêm thương bà hơn, đặc biệt hình ảnh so sánh “bà như quả ngọt chín rồi” vừa đẹp vừa giàu ý nghĩa, cho thấy bà đã trải qua nhiều gian truân nhưng vẫn giữ được tấm lòng ấm áp, yêu thương con cháu, em cảm nhận được tình cảm sâu nặng và sự biết ơn đối với bà, từ đó em tự nhắc nhở bản thân phải yêu thương, quan tâm và chăm sóc bà nhiều hơn
Câu 2. Nhân vật người mẹ trong văn bản “Quà của yêu thương” của Trần Văn Thiên hiện lên với những phẩm chất cao đẹp, trước hết đó là tình yêu thương con sâu sắc và thầm lặng, người mẹ luôn quan tâm, chăm sóc con từ những điều nhỏ nhất mà không đòi hỏi sự đền đáp, qua những hành động giản dị nhưng chân thành, ta thấy được sự hi sinh to lớn của mẹ dành cho con, bên cạnh đó người mẹ còn là người giàu đức hi sinh, luôn đặt lợi ích của con lên trên bản thân mình, dù gặp khó khăn vẫn cố gắng mang lại cho con những điều tốt đẹp nhất, hình ảnh “quà của yêu thương” không chỉ là món quà vật chất mà còn là biểu tượng cho tình cảm thiêng liêng của mẹ, về nghệ thuật, tác giả sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi, kết hợp với những chi tiết chân thực, cảm động đã khắc họa rõ nét hình ảnh người mẹ, qua đó giúp người đọc cảm nhận sâu sắc giá trị của tình mẫu tử, từ đó mỗi người thêm trân trọng và biết ơn mẹ của mình