Mẹ con cũng rời đi rồi. Trước khi đi, mẹ ôm chặt con khóc không ngừng, liên tục nói "Mẹ xin lỗi con", mẹ còn nói "Con đợi mẹ nhé, đến khi nào mẹ đủ năng lực, mẹ sẽ quay lại dẫn con đi cùng".
Một thời gian sau, bố con yêu rồi. Bố dẫn con đi gặp dì ấy, dì đối xử rất tốt với con, dì còn đảm bảo sẽ chăm sóc con, quan tâm con, không để con có chút cảm giác tủi thân nào. Rất nhanh,...
Đọc tiếp
Mẹ con cũng rời đi rồi. Trước khi đi, mẹ ôm chặt con khóc không ngừng, liên tục nói "Mẹ xin lỗi con", mẹ còn nói "Con đợi mẹ nhé, đến khi nào mẹ đủ năng lực, mẹ sẽ quay lại dẫn con đi cùng".
Một thời gian sau, bố con yêu rồi. Bố dẫn con đi gặp dì ấy, dì đối xử rất tốt với con, dì còn đảm bảo sẽ chăm sóc con, quan tâm con, không để con có chút cảm giác tủi thân nào. Rất nhanh, bố với dì kết hôn. Rất nhanh, bố và dì sinh một em bé. Bố bảo con nhường hết đồ chơi cho em bé nhé, rồi sau này bố mua cho con đồ chơi khác. Nhưng sau đó, bố lại quên mất, bố không mua cho con món đồ chơi nào nữa. Bố đã phải xếp hàng rất lâu để mua món bánh mà em bé thích ăn, còn món con thích bố nói "bố bận lắm, hôm nào rảnh bố mua cho con sau nhé!". Em bé lớn rồi, một hôm em chạy đến nói với con, mẹ em dẫn em đi ăn kem ngon lắm, nhưng dặn em không được nói cho con biết. Đi công viên chơi, một bên bố nắm tay em, một bên bố nắm tay dì, còn con đi ở phía sau. Sinh nhật em, bố xin nghỉ hẳn một ngày để dẫn em đi chơi, còn đi ăn rất nhiều món ăn ngon nữa, thêm cả một đống đồ chơi mới. Con thì không có... Sắp nghỉ hè, bố bảo năm nay cả nhà mình đi du lịch nhé. Con cứ háo hức mãi, chỉ mong hè ơi đến thật nhanh. Con muốn đi biển, muốn ăn hải sản, ngắm mặt trời lặn dưới đáy đại dương, con đã chuẩn bị rất nhiều quần áo thật đẹp để đi chơi mấy hôm liền. Nhưng cuối cùng, con vẫn không đi, vì bố nói con chuẩn bị thi lên cấp rồi, phải ở nhà ôn thi. Bố, dì và em đi du lịch rồi, một mình con ở nhà ăn mì tôm hoặc thức ăn dì chuẩn bị từ trước... Con và em cãi nhau, em chạy về phía dì, khóc trong vòng tay và sự an ủi của dì, bố đứng trước mặt con, bảo con xin lỗi em đi, nhưng do em làm rách cuốn sổ của con mà. Em khóc càng to hơn, bố m.ắ.n.g con càng lớn, giận dữ nói con phải ra xin lỗi em ngay, đột nhiên con nghĩ, phải chăng bố đã thành bố của người khác rồi, vậy bố của con đâu?
Câu 1. Đoạn văn thể hiện tâm trạng và tình cảm sâu sắc của người vợ đối với người chồng ra trận, trước hết là nỗi lo lắng và mong ước giản dị, nàng không mong chồng lập công danh hiển hách mà chỉ mong chàng bình yên trở về, điều đó cho thấy tình yêu chân thành và sự coi trọng hạnh phúc gia đình hơn danh vọng, tiếp đó là nỗi bất an khi nghĩ đến chiến tranh đầy nguy hiểm, “việc quân khó liệu, thế giặc không lường” gợi lên hoàn cảnh khốc liệt, khiến người ở nhà luôn thấp thỏm, lo âu, hình ảnh “mẹ hiền lo lắng” còn cho thấy nỗi buồn không chỉ của riêng người vợ mà lan sang cả gia đình, đoạn sau sử dụng nhiều hình ảnh giàu tính biểu cảm như trăng, liễu rũ, áo rét để diễn tả nỗi nhớ thương, cô đơn và khắc khoải, tất cả làm nổi bật vẻ đẹp của người phụ nữ giàu tình nghĩa, thủy chung, luôn hướng về chồng nơi chiến trận, qua đó tác giả cũng bày tỏ nỗi xót xa trước cảnh chia li do chiến tranh gây ra