Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của em về bài thơ Miền quê của tác giả Đức Trung.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Ngày xưa, ở một làng ven biển có một chàng trai hiền lành tên là An. An mồ côi từ nhỏ, sống bằng nghề trồng trọt, tính tình chăm chỉ, thật thà nên được mọi người yêu quý. Một năm nọ, hạn hán kéo dài, ruộng đồng nứt nẻ, cây cối héo úa, dân làng ai nấy đều lo lắng, buồn bã.
Trong lúc tuyệt vọng, một đêm An nằm mơ thấy một cụ già râu tóc bạc phơ, ánh mắt hiền từ. Cụ trao cho An một hạt giống nhỏ xíu, dặn rằng “Hãy gieo hạt này, chăm sóc bằng cả tấm lòng, con sẽ giúp được mọi người”. Tỉnh dậy, An thấy trong tay mình thật sự có hạt giống ấy. Không chút do dự, An mang ra trồng bên bãi cát gần biển, ngày ngày tưới nước, vun xới, dù nắng gió khắc nghiệt.
Ít lâu sau, từ hạt giống nhỏ bé ấy mọc lên một dây leo xanh mướt, lá to và dày, trông thật khỏe khoắn giữa vùng đất khô cằn. Rồi một ngày, trên dây xuất hiện những quả tròn, vỏ xanh sọc đậm, căng bóng như chứa đầy nhựa sống. An vui mừng khôn xiết, nhẹ nhàng hái một quả xuống, bổ ra thì bên trong hiện lên màu đỏ tươi rực rỡ, hạt đen óng ánh, trông vừa đẹp vừa lạ.
An nếm thử một miếng, vị ngọt mát lan tỏa khắp miệng, xua tan cái nóng bức, khô khát. Chàng xúc động đến rưng rưng nước mắt, liền mang quả dưa chia cho dân làng. Mọi người ăn thử, ai cũng ngạc nhiên, thích thú, gương mặt đang u sầu bỗng trở nên rạng rỡ, đầy hi vọng.
Từ đó, dân làng học theo An trồng loại quả này. Những cánh đồng dưa hấu xanh tốt dần thay thế vùng đất cằn cỗi, mang lại cuộc sống ấm no. Người ta kể rằng màu đỏ của ruột dưa là biểu tượng cho tấm lòng chân thành, nhiệt huyết của An, còn vị ngọt mát là phần thưởng cho sự kiên trì và lòng tốt.
Câu chuyện về An và quả dưa hấu được truyền lại qua nhiều thế hệ, như một lời nhắc nhở rằng chỉ cần có niềm tin và sự cố gắng, con người có thể biến những điều tưởng chừng vô vọng thành điều tốt đẹp.
Câu trả lời hơi dài nên bạn vào trang này đi:
-http://thcsnguyenthiluu.edu.vn/tin-tuc-su-kien/hoat-dong-phong-trao/cam-nhan-cuon-sach-totto-chan-ben-cua-so-.html
Khi nghĩ về cha, lòng con trào dâng biết bao cảm xúc. Cha không chỉ là người luôn đứng sau chăm lo cho con, mà còn là người thầy, người bạn, và đôi lúc, là người hùng trong mắt con.
Con vẫn nhớ những buổi chiều hè oi ả, cha đạp xe chở con đi qua cánh đồng xanh mướt. Ánh nắng chói chang hắt lên lưng áo đẫm mồ hôi của cha, nhưng cha vẫn vui vẻ trò chuyện, kể cho con nghe những câu chuyện giản dị mà thấm đẫm tình yêu thương. Tiếng cười của cha vang lên, làm mát cả lòng con, như thể cái nắng hè cũng dịu lại. Đôi bàn tay chai sạn của cha, dù chẳng bao giờ mềm mại như của mẹ, lại là nơi con tìm thấy sự vững chãi và an toàn nhất.
Có những hôm trời mưa tầm tã, cha vẫn đội mưa về nhà, tay xách túi đồ ăn cho cả nhà. Dáng cha gầy gò, nhưng mạnh mẽ biết bao. Con còn nhớ ngày con bị ngã xe, cha đã vội vàng bế con lên, vừa dỗ dành vừa lau vết thương. Ánh mắt cha đầy lo lắng, nhưng lời cha nói luôn nhẹ nhàng: "Không sao đâu, có cha đây rồi." Lúc ấy, con cảm nhận rõ hơn bao giờ hết rằng cha chính là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời con.
Cha không nói nhiều lời yêu thương, nhưng mọi hành động của cha đều tràn đầy tình cảm. Những ngày con ốm, cha thức cả đêm, lặng lẽ ngồi bên giường, thay khăn lạnh và nhắc con uống thuốc. Có lẽ cha nghĩ con không để ý, nhưng từng cử chỉ ấy đã khắc sâu vào trái tim con.
Cha ơi, con biết cuộc sống không dễ dàng, và cha đã gánh trên vai biết bao nỗi lo toan để con có một tuổi thơ trọn vẹn. Con yêu những ngày cha dạy con sửa chiếc xe đạp cũ, yêu những buổi cha dắt con ra vườn, chỉ cho con từng loại cây trái. Cha không chỉ cho con một mái nhà, mà còn dạy con những giá trị quý báu trong cuộc đời: lòng kiên trì, sự chân thành, và trách nhiệm.
Dẫu thời gian trôi đi, tóc cha có bạc, lưng cha có còng, thì trong lòng con, cha vẫn mãi là người hùng thầm lặng. Con chỉ mong mình có thể làm cha tự hào, giống như cách cha luôn âm thầm tự hào về con.
Cha ơi, cảm ơn cha vì tất cả. Con yêu cha nhiều hơn những lời con có thể nói.
Bạn tên là Mít!
Vì:
Bạn nói: "Nhà bạn có ba anh em: Mít, Ổi, Xoài". Khi bạn nói "nhà bạn", tức là bạn đang giới thiệu chính mình. Trong danh sách có ba cái tên, nên mình đoán bạn là Mít vì bạn đứng đầu danh sách, giống như đang tự giới thiệu vậy.
Tình bạn khác giới là một mối quan hệ bình thường và cần thiết trong cuộc sống học sinh, nếu được xây dựng đúng đắn sẽ mang lại nhiều ý nghĩa tích cực. Trước hết, tình bạn khác giới giúp mỗi người hiểu hơn về tâm lí, suy nghĩ của nhau, từ đó biết cách cư xử phù hợp và tôn trọng lẫn nhau. Bên cạnh đó, các bạn có thể hỗ trợ nhau trong học tập, chia sẻ khó khăn và cùng tiến bộ. Tuy nhiên, nếu không có nhận thức đúng, tình bạn khác giới dễ bị hiểu sai hoặc đi quá giới hạn, ảnh hưởng đến việc học và cuộc sống. Vì vậy, cần giữ sự trong sáng, chân thành, biết tôn trọng và giúp đỡ nhau như những người bạn thực sự. Tóm lại, tình bạn khác giới không xấu mà còn rất tốt nếu mỗi người biết giữ gìn và xây dựng một cách đúng mực.
Câu 1. Ngày 20/11 vừa qua là một ngày rất ý nghĩa và thú vị đối với em, ngay từ buổi sáng em đã cùng các bạn đến lớp sớm để trang trí bảng và chuẩn bị những món quà nhỏ dành tặng thầy cô, trong giờ học chúng em tổ chức văn nghệ với nhiều tiết mục hát, múa rất vui, không khí lớp học trở nên ấm áp và đầy tiếng cười, em còn được nghe những lời chia sẻ chân thành của thầy cô về nghề giáo, điều đó khiến em càng thêm kính trọng và biết ơn, đặc biệt khi trao những bó hoa và lời chúc tốt đẹp, em cảm thấy rất xúc động vì có thể bày tỏ tình cảm của mình, kết thúc ngày hôm đó em thấy thật vui và tự hào vì đã có một ngày 20/11 đáng nhớ bên thầy cô và bạn bè.
bn tham khảo ak:
Bài thơ "Miền quê" của Đức Trung đã khơi gợi trong lòng người đọc những xúc cảm sâu lắng về vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam. Bằng việc sử dụng ngôn ngữ thơ giản dị mà tinh tế, tác giả đã vẽ nên một bức tranh sống động về cánh đồng lúa chín vàng, con đường làng quanh co, và những ngôi nhà mái ngói đơn sơ. Hình ảnh thơ mộc mạc, gần gũi như đưa ta trở về tuổi thơ, ùa về những ký ức đẹp đẽ.Qua những câu thơ, ta cảm nhận được một tâm hồn tràn đầy yêu thương và nỗi nhớ quê hương da diết của tác giả. Hình ảnh "cánh đồng vàng" không chỉ là một khung cảnh thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sự ấm no, hạnh phúc của làng quê. Bằng việc sử dụng biện pháp nhân hóa, tác giả đã thổi hồn vào những sự vật, khiến chúng trở nên sinh động và gần gũi hơn với con người.Có thể nói, "Miền quê" là một tác phẩm thành công trong việc gợi tả vẻ đẹp của làng quê Việt Nam và khơi dậy tình yêu quê hương trong lòng mỗi người. Bài thơ không chỉ có giá trị về mặt nghệ thuật mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn và những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc."