K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

19 tháng 4

Câu 1. Ngày xưa, khi đất trời còn mênh mông hoang sơ, Lạc Long Quân và Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng nở thành trăm người con, đó là nguồn gốc của dân tộc ta, câu chuyện Con Rồng Cháu Tiên mà em đã được học từ nhỏ luôn gợi cho em nhiều suy nghĩ, từ câu chuyện ấy, em tưởng tượng ra một câu chuyện mới như sau

Sau khi chia tay, năm mươi người con theo cha xuống biển, năm mươi người con theo mẹ lên núi, nhưng có một người con út luôn cảm thấy nhớ anh em nên quyết định lên đường tìm lại họ, cậu mang trong mình dòng máu của cả rồng và tiên nên có thể đi khắp nơi, từ rừng sâu đến biển rộng mà không gặp khó khăn, trên hành trình, cậu gặp nhiều thử thách như băng qua những khu rừng tối tăm, vượt qua những con sông dữ dội, nhưng nhờ lòng dũng cảm và ý chí kiên cường, cậu không hề bỏ cuộc

Một ngày nọ, cậu đến một vùng đất lạ, nơi con người sống rải rác và chưa biết đoàn kết, họ thường xuyên tranh chấp với nhau vì đất đai và nguồn nước, nhìn thấy cảnh đó, cậu quyết định ở lại giúp đỡ, cậu dạy họ cách trồng trọt, săn bắn, chia sẻ thức ăn và sống hòa thuận với nhau, dần dần, cuộc sống nơi đây trở nên yên bình hơn, mọi người coi cậu như một người anh, một người dẫn đường

Sau nhiều năm, khi vùng đất đã trở nên trù phú, cậu tiếp tục lên đường tìm anh em của mình, cuối cùng cậu cũng tìm được họ, khi tất cả gặp lại nhau, ai cũng xúc động và vui mừng, họ kể cho nhau nghe về cuộc sống của mình, về những vùng đất đã đi qua và những điều đã học được, từ đó, họ quyết định cùng nhau xây dựng một đất nước vững mạnh, nơi mọi người biết yêu thương và đoàn kết

Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng, dù ở đâu, con người cũng cần nhớ về cội nguồn và sống đoàn kết với nhau, vì tất cả chúng ta đều là con cháu của cùng một dòng máu, đó chính là ý nghĩa sâu sắc mà truyền thuyết Con Rồng Cháu Tiên mang lại.

22 tháng 11 2024

Nam Cao là một nhà văn luôn thành công ở hai phương diện của sáng tác đó là khám phá về nội dung và phát minh sáng tạo về hình thức. Chính điều đó đã nâng tầm vóc nhà văn Nam Cao thành một nhà văn lớn, một tác gia lớn của nền văn xuôi hiện đại.

Truyện ngắn Chí Phèo (1941) đã được xếp vào hàng kiệt tác bởi Nam Cao đã “khơi những nguồn chưa ai khơi, sáng tạo những gì chưa có” cả về nội dung và nghệ thuật. Ở tác phẩm này nhà văn Nam Cao đã thể hiện được một trình độ bậc thầy về nghệ thuật xây dựng nhân vật sống động, khám phá miêu tả sâu sắc tâm lí nhân vật, kết cấu tác phẩm một cách độc đáo và có một vốn ngôn ngữ phong phú sinh động cho mọi loại hinh nhân vật. Theo dõi từng trang truyện ngắn đặc sắc này chúng ta sẽ thấy rât rõ tài nghệ đó của Nam Cao.

Nói đến văn xuôi là nói đến nghệ thuật xây dựng nhân vật, mỗi nhà văn có một cách thể hiện khác nhau và thành công ở những mức độ khác nhau. Đối với nhà văn Nam Cao ở tác phẩm này thì ông đã xây dựng được thành công cả tuyến nhân vật chính diện và phản diện và không những thành công mà thành công ở cấp điển hình.

 

Về các nhân vật phản diện nhà văn tập trung vào ba nhân vật đó là Bá Kiến, Lí Cường và Đội Tảo. Trong đó tác giả tập trung khắc hoạ bản chất của nhân vật Bá Kiến, Bá Kiến thức sự là một con hổ biết cười. Đối với một con mồi như Chí Phèo khi thì Bá Kiến nhỏ nhẹ để làm mềm nhũn Chí Phèo, có khi thì Bá Kiến doạ nạt bằng những lời lẽ có gang có thép. Ngoài cái thủ đoạn đó thì Bá Kiến được tác giả liệt kê ra nhiều thủ đoạn thâm độc xảo quyệt. Với những nét khắc hoạ đó nhà văn đã dựng lên được một Bá Kiến rất sớng động, rất điển hình cho bọn cường hào ác bá ở nông thôn trước cách mạng tháng tám.

 

Về nhân vật chính diện nhà văn tập trung vào hai nhân vật và mối quan hệ của hai nhân vật đó là Chí Phèo và Thị Nở. Hai nhân vật này có số phận khác nhau nhưng lại làm sáng tỏ cho nhau. Trong đó Thị Nở thực chất là nhân vật để làm nổi bật con người Chí Phèo, bi kịch Chí Phèo. Chí Phèo hiện hình dưới ngòi bút của Nam Cao có số phận rất duyên từ xuát than đến đời sống, nhưng Chí Phèo là nhân vật điển hình vì bên cạnh Chí Phèo còn có Năm Thọ, Binh Chức là những hình đồng dạng với Chí Phèo. Có thể khẳng định thành công nhất về mặt nghệ thuật của tác phẩm Chí Phèo là xây dựng được hai điển hình văn học, trong đó điển hình nổi bật nhất là nhân vật Chí Phèo.

Nói đến văn xuôi là nói đến nhân vật, nói đến nhân vật là nói đến tâm lí tính cách nhân vật, nói đến tác phẩm Chí Phèo là người ta nghĩ ngay đến cái tinh tế của nhà văn trong việc phát hiện ra được những nét tâm lí rất thật rất đúng của những con người tưởng là không có những nét tâm lí đó. Mỗi nhân vật sở dĩ thành công bởi những nét tâm lí tính cách khác nhau. Tâm lí của Bá Kiến là biết tâm lí của người đời, biết mềm nắn rắn buông, tâm lí của vợ Bá Kiến là hiếu kì lẳng lơ, tâm lí của người nông dân là sợ tai hoạ

Khả năng miêu tả tâm lí sâu sắc nhất của Nam Cao trong tác phẩm này là đã khám phá được diễn tả được tâm lí của nhân vật chính đó là Chí Phèo và Thị Nở. Người đọc rất tâm đắc với nhà văn rất cảm phục nhà văn khi Nam Cao phát hiện được tâm lí của Chí Phèo khi gặp Thị Nở. Khi Chí Phèo nhận được bát cháo hành từ tay Thị Nở, Chí Phèo từ ngạc nhiên rồi sau đó là mắt ươn ướt cảm động và tiếp đến là có cái gì đó như là ăn năn muốn làm hoà với mọi người rồi làm nũng với Thị như với mẹ đó là những nét tâm lí rất thật của những con người muốn được tái sinh. Cái sâu sắc của Nam Cao chính là chỗ đó.Một biểu hiện nghệ thuật độc đáo của tác phẩm đó là cách tổ chức kết cấu tác phẩm. Đó là một cách kết cấu vừa linh hoạt vừa độc đáo vừa đa dạng. Cái độc đáo đầu tiên của kết cấu tác phẩm là tác giả đã đảo ngược thời gian đi từ hiện tại rồi đến quá khứ rồi đến hiện tại.

Một biểu hiện của kết cấu không mới nhưng lại rất hợp lí ở tác phẩm này đó là kết cấu theo lối khép kín. Nhà văn mở đầu tác phẩm bằng một lò gạch cũ nơi Chí Phèo ra đời rồi kết thúc tác phẩm cũng mọt lò gạch cũ với một sự liên tưởng một Chí Phèo con sắp ra đời. Cái vòng luẩn quẩn của cuộc đời Chí Phèo vẫn cứ tiếp diễn đó là vòng luân hồi nhưng lại bế tắc. Ýnghĩa của tác phẩm toát ra rất sâu sắc từ kết cấu này.

Ngoài hai kiểu kết cấu trên nhà văn đã tổ chức được một sự đa dạng của hành văn khi thì độc thoại khi thì đối thoại, khi thì kể, khi thì tả, khi thì tường thuật.

 

Một phương diện nghệ thuật mà nhà văn rất thành công ở truyện ngắn Chí Phèo, đó là cách sử dụng ngôn ngữ rất phù hợp với từng đối tượng nhân vật. Ngôn ngữ của bọn Bá Kiến, Lí Cường là ngôn ngữ của bọn bề trên khi mềm mỏng khi đanh rắn rất biến hoá. Ngôn ngữ của các nhân vật như Chí Phèo, Thị Nở thì rất quê mùa có khi là tục tằng thô lỗ đó là loại ngôn ngữ phù hợp với tính cách nhân vật. Nhìn chung tác phẩm viết về đề tài người nông dân nên ngôn ngữ mà tác giả sử dụng trong tacs phẩm là loại ngôn ngữ bình dân chân quê, rất phù hợp với cảnh và tình của tác phẩm.Truyện ngắn Chí Phèo là một trong những truyên ngắn xuất sắc tiêu biểu của văn học hiện thực trước cách mạng tháng tám nói chung của nhà văn Nam Cao nói riêng. Tác phẩm này thành công trên nhiều phương diện cả nội dung và hình thức, nhưng đặc biệt nhất vẫn là nghệ thuật xây dựng kết cấu tác phẩm. Cùng một vấn đề rất phổ biến của xã hội lúc bấy giờ nhưng với tài nghệ của mình Nam Cao dẫn điển hình hoá được cả hai loại nhân vật chính diện và phản diện. Đọc tác phẩm này chúng ta vừa cảm phục được cái tâm của tác giả lại vừa cảm phục cái tài của tác giả. Cái tâm và cái tài đó là tiền đề để nhà văn thành công ở tác phẩm này.

23 tháng 11 2024

không chép mạng chẳng lẽ dành 1 tiếng đánh máy cho bn hả

19 tháng 4

Câu 1. Trong truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao, vấn đề định kiến xã hội đã được thể hiện sâu sắc qua bi kịch của nhân vật Chí Phèo, qua đó cho thấy hậu quả nặng nề mà định kiến gây ra đối với khát vọng hoàn lương của con người, Chí Phèo vốn là một người nông dân lương thiện nhưng vì bị Bá Kiến đẩy vào tù, khi trở về làng thì bị xã hội nhìn bằng con mắt xa lánh, coi như một kẻ lưu manh không thể cứu vãn, biểu hiện rõ nhất là khi Chí khao khát được trở lại làm người lương thiện, đặc biệt sau khi gặp Thị Nở, hắn đã có sự thức tỉnh, biết ăn năn và mong muốn hòa nhập với cộng đồng, tuy nhiên định kiến của xã hội, tiêu biểu là sự phản đối của bà cô Thị Nở, đã dập tắt hy vọng ấy, khiến Chí nhận ra rằng không ai chấp nhận mình, từ đó rơi vào tuyệt vọng và chọn con đường bi kịch, hành động giết Bá Kiến rồi tự sát, điều đó cho thấy định kiến xã hội có thể giết chết một con người không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, tước đi cơ hội hoàn lương của họ, ý nghĩa của chi tiết này là lời tố cáo xã hội phong kiến tàn nhẫn và lời kêu gọi sự cảm thông, nhân đạo đối với những con người lầm lỡ

Trong đời sống hiện nay, định kiến xã hội vẫn tồn tại dưới nhiều hình thức, chẳng hạn như sự kỳ thị đối với người từng phạm lỗi, người có hoàn cảnh đặc biệt hoặc những người khác biệt, điều này khiến họ khó hòa nhập, dễ mặc cảm và có thể tái phạm sai lầm, vì vậy tình yêu thương và sự bao dung là vô cùng cần thiết, biểu hiện cụ thể là việc cộng đồng tạo cơ hội cho người lầm lỗi sửa sai, giúp họ có việc làm, được tôn trọng và khích lệ, ý nghĩa của điều này là giúp con người có động lực thay đổi, xây dựng một xã hội nhân văn, nơi mỗi người đều có cơ hội làm lại cuộc đời

Bài học nhận thức và hành động được rút ra là cần hiểu rằng không ai sinh ra đã xấu, nhiều người trở nên lầm lỗi do hoàn cảnh, vì vậy cần nhìn nhận họ bằng sự công bằng và cảm thông, về hành động mỗi cá nhân nên loại bỏ định kiến, mở lòng giúp đỡ người khác, không vội vàng phán xét, đồng thời bản thân người từng mắc sai lầm cũng cần nỗ lực thay đổi, chứng minh giá trị của mình bằng hành động tích cực, có như vậy xã hội mới trở nên tốt đẹp và con người mới thực sự được sống đúng với khát vọng hoàn lương của mình.

22 tháng 11 2024

Nhanh lên nào

19 tháng 4

Câu 1. Qua những bài thơ viết về Bắc Giang, em cảm nhận quê hương hiện lên thật gần gũi, bình dị mà giàu vẻ đẹp, đó là những cánh đồng xanh mướt, những con sông hiền hòa và những con người chân chất, giàu tình nghĩa, các tác giả đã khắc họa Bắc Giang không chỉ bằng cảnh sắc thiên nhiên mà còn bằng tình yêu sâu nặng với mảnh đất này, khiến em càng thêm tự hào về quê hương mình, đặc biệt những hình ảnh như vải thiều Lục Ngạn, chùa Vĩnh Nghiêm hay những làn điệu quan họ đã làm nổi bật nét đẹp văn hóa đặc trưng, qua đó em hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi lưu giữ những giá trị truyền thống đáng trân trọng, vì vậy mỗi người cần biết yêu thương, gìn giữ và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển

Câu 2. Một số bài thơ của tác giả Bắc Giang hoặc viết về Bắc Giang như Quê hương của Đỗ Trung Quân, Nhớ Bắc Giang của nhiều tác giả địa phương, Bắc Giang mùa vải chín, Sông Thương ơi của Hoàng Cầm, Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm, ngoài ra còn có nhiều bài thơ ca ngợi vẻ đẹp con người và thiên nhiên Bắc Giang được đăng trên các báo, tạp chí địa phương

Giải thích: Các bài thơ trên đều thể hiện tình yêu quê hương, ca ngợi cảnh đẹp và con người Bắc Giang, giúp người đọc hiểu hơn về giá trị văn hóa và vẻ đẹp của vùng đất này

22 tháng 11 2024

Help me

22 tháng 11 2024

Đoạn văn "Thiên nhiên và con người trong đất rừng phương Nam" của nhà văn Bùi Hồng mang đậm sắc thái đặc sắc của thiên nhiên vùng đất phương Nam với những hình ảnh tươi đẹp và hùng vĩ. Tác giả đã khéo léo mô tả cảnh sắc rừng tràm, sông nước mênh mông, những cánh đồng bao la, và không khí trong lành, tươi mát, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, thanh bình. Đồng thời, Bùi Hồng cũng khắc họa hình ảnh con người miền Nam mộc mạc, cần cù, hiếu khách và gắn bó sâu sắc với thiên nhiên. Con người nơi đây sống hòa hợp với thiên nhiên, từ công việc lao động đến những sinh hoạt hằng ngày đều gắn liền với đất đai, cây cối, sông ngòi. Bằng lối viết miêu tả sinh động, kết hợp với cảm nhận sâu sắc, tác giả đã thể hiện được sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên, làm nổi bật vẻ đẹp của vùng đất phương Nam qua từng câu chữ.

 

22 tháng 11 2024

Đoạn thơ "Đừng cãi nhau đừng đánh nhau nghe Con" của Nguyễn Khoa Điềm thể hiện tình yêu thương, sự hy sinh của cha mẹ dành cho con cái. Mở đầu là lời khuyên ân cần của cha mẹ, mong con sống bình yên và tránh xung đột. Dù gia đình nghèo khó, "Con có đói, áo Con có rách," nhưng cha mẹ vẫn khuyến khích con đi học, vì tri thức sẽ giúp con vượt qua mọi khó khăn. Cha mẹ tin rằng học vấn không phân biệt giàu nghèo và sẽ mở ra cơ hội cho tương lai.

Câu "Cha chỉ là nhà văn, Mẹ con là nhà giáo / Quanh năm suốt tuần chờ lương mua gạo" phản ánh sự vất vả của cha mẹ khi phải chắt chiu từng đồng để nuôi dưỡng con cái. Tuy nhiên, tình yêu thương và đạo đức mà họ truyền cho con sẽ là hành trang quý giá. Câu kết "Nhân nghĩa đủ cho Con" nhấn mạnh rằng tình cảm và giá trị đạo đức là nền tảng vững chắc giúp con trưởng thành.

Bài thơ gửi gắm thông điệp về sự quan trọng của giáo dục và tình yêu thương trong gia đình, dù hoàn cảnh khó khăn nhưng tình yêu và tri thức luôn là chìa khóa mở ra tương lai.