Đề bài: Viết một bài văn trải nghiệm về tuổi thơ đáng nhớ của em
Bài làm:
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, để trở về với giấc mơ ngày xưa…”. Đó là câu hát được trích từ ca khúc Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ của ca sĩ Lynk Lee. Đó là nỗi lòng chung của rất nhiều người trên thế giới này. Nỗi lòng ấy chẳng có gì lạ khi những ngày tháng tuổi hồng mộng mơ ấy quá đẹp đẽ, quá tuyệt vời. Và nó càng lung linh hơn khi nó đã trôi qua là không trở lại. Nó chỉ có thể trở lại trong hồi tưởng của mỗi người. Em cũng vậy,tạt lon là trò chơi mang lại kĩ niệm đáng nhớ cho em.
Cứ chiều đến,em cùng các anh chị trong xóm rủ nhau ra một bãi đất trống để chơi.khi chơi chúng em cần mang lon và mỗi người 1 chiếc dép .Và oẳn tù tì,ai thua thì sẽ là người chăng.Khi bắt đầu cuộc chơi chúng em phải vẽ một hình tròn rồi đặt cái lon vào trong hình tròn đó và người chơi sẽ về vị trí.Mọi người cứ lấy dép tạt cho đến khi cái lon đổ.Nếu ai tạt ko trúng thì chạy lenn lấy dép về,mà làm sao người chăng ko bắt được.Ai bị bắt thì sẽ làm người chăng.Chúng em chơi như vậy đến khi trời tối.
Đó là 1 trò chơi mà em yêu thích nhất.Nên em mong mọi người sẽ luôn chơi những trò lành mạnh và vui
Sửa cho em với ạ!!!
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, để trở về với giấc mơ ngày xưa...”. Câu hát ấy gợi trong em biết bao kỉ niệm đẹp về những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, vô tư và trong sáng. Tuổi thơ là quãng thời gian ai cũng từng có, nhưng khi đã trôi qua thì không thể quay trở lại, chỉ còn sống mãi trong những miền kí ức. Đối với em, một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất của tuổi thơ chính là những buổi chiều cùng các anh chị trong xóm chơi trò tạt lon.
Cứ mỗi chiều tan học, chúng em lại rủ nhau ra một bãi đất trống gần nhà để chơi. Trò chơi này rất đơn giản, chỉ cần một cái lon và mỗi người một chiếc dép. Trước khi bắt đầu, cả nhóm sẽ oẳn tù tì để chọn ra một người làm “người chăng”. Sau đó, chúng em vẽ một vòng tròn trên mặt đất rồi đặt cái lon vào giữa. Những người chơi còn lại đứng ở vị trí quy định và dùng dép để ném vào lon. Khi cái lon đổ, mọi người phải nhanh chóng chạy lên nhặt dép của mình sao cho không bị người chăng bắt. Nếu ai bị bắt thì sẽ phải thay làm người chăng ở lượt tiếp theo. Cứ như thế, tiếng cười nói vang lên rộn rã khắp cả bãi đất, cho đến khi trời tối hẳn chúng em mới chịu ra về.
Những buổi chơi tạt lon không chỉ mang đến cho em niềm vui mà còn giúp em có thêm nhiều kỉ niệm đẹp bên bạn bè và anh chị trong xóm. Đó là trò chơi dân gian giản dị nhưng rất thú vị, làm cho tuổi thơ em thêm ý nghĩa và đáng nhớ. Em rất yêu thích trò chơi này và mong rằng các bạn nhỏ hôm nay sẽ dành nhiều thời gian hơn cho những trò chơi lành mạnh, bổ ích để có một tuổi thơ thật đẹp.