K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Ước mơ của Bốp-sy Bốp-sy nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, cậu bị bệnh bạch cầu hiếm gặp. Mẹ cậu ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu và hỏi: - Bốp-sy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ làm gì khi lớn lên không? - Mẹ à, con muốn trở thành lính cứu hoả. – Cậu bé trả lời. Ngay chiều hôm đó, mẹ cậu đi đến đội cứu hoả khu vực của Phô-ních. Ở đó, cô gặp...
Đọc tiếp

Ước mơ của Bốp-sy

Bốp-sy nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, cậu bị bệnh bạch cầu hiếm gặp. Mẹ cậu ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu và hỏi:

- Bốp-sy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ làm gì khi lớn lên không?

- Mẹ à, con muốn trở thành lính cứu hoả. – Cậu bé trả lời.

Ngay chiều hôm đó, mẹ cậu đi đến đội cứu hoả khu vực của Phô-ních. Ở đó, cô gặp người đội trưởng. Cô giải thích với ông về ước mơ của con mình và xin cho Bốp-sy được đi một vòng trên xe cứu hoả. Người đội trưởng xúc động và hứa sẽ giúp cô.

Hôm sau, đội cứu hoả đến đón Bốp-sy, mặc cho cậu bộ đồng phục của lính cứu hoả và đưa cậu từ giường bệnh lên chiếc xe cứu hoả đang chờ. Cậu bé cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Hôm đó, có ba cú điện thoại gọi cứu hoả và Bốp-sy đã tham dự cả ba. Cậu còn được đài truyền hình địa phương quay phim.

Đêm nọ, khi tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống một cách đột ngột. Bác sĩ nhớ đến ngày mà Bốp-sy sống như một lính cứu hoả, cô gọi cho đội trưởng và hỏi họ có thể gửi một người lính cứu hoả trong đồng phục đến với cậu trong lúc này hay không.

Người đội trưởng trả lời: “Chúng tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng năm phút nữa. Khi cô nghe tiếng còi xe và ánh chớp phát ra từ xe cứu hoả, cô hãy thông báo cho toàn bệnh viện, đó không phải là báo động cháy. Đó chỉ là đội cứu hoả đến để chia tay với một trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Cô hãy mở cửa sổ phòng cậu bé. Xin cảm ơn.”

Khoảng năm phút sau, chiếc xe cứu hoả chạy đến bệnh viện. Thang được dựng lên đến cửa sổ phòng Bốp-sy, mười bốn lính cứu hoả nam và hai lính cứu hoả nữ trèo qua thang vào phòng. Được mẹ cậu bé cho phép, họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu.

Bốp-sy nhìn lên người đội trưởng và nói:

-  Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hoả thật sự phải không?

- Phải, cháu là lính cứu hoả thật sự. – Người đội trưởng nói.

- Bốp-sy mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi.

 

 

. Câu chuyện muốn gửi đến chúng ta bài học gì? .....................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................

2
10 tháng 11 2024

Caau chuyện muốn gửi đến chúng ta bài học là hãy tôn trọng trẻ con và để chugs thực hiện ước mơ của mình.

10 tháng 11 2024

Từ chỉ sự vật là những từ dùng để gọi tên ngững thứ có thật trong cuộc sống, bao gồm: 

- con người: bố mẹ, thầy cô, anh, chị, em,...

- cây cối: cây bàng, cây phượng, cây mít,....

 

10 tháng 11 2024

danh từ chung:chiếc ô tô,chiều,phố nhà mình,mùi thơm của hoa sữa

danh từ riêng:Hồ Gươm,Bà Triệu,Hằng

10 tháng 11 2024
Biểu thị quan hệ: Nguyên nhân – Kết quả

Các cặp quan hệ từ thể hiện Nguyên nhân – Kết quả bao gồm:

  • Vì … nên…
  • Do … nên…
  • Nhờ … mà…

VD: Vì cuối tháng này tôi thi học kỳ nên tôi phải học hành thật chăm chỉ.

Biểu thị quan hệ: Giả thiết – Kết quả; Điều kiện – Kết quả

Các cặp quan hệ từ thể hiện Giả thiết – Kết quả, Điều kiện – Kết quả bao gồm:

  • Nếu … thì…
  • Hễ … thì…
  • Giá mà … thì …

VD: Nếu năm nay tôi được học sinh giỏi thì bố mẹ sẽ thưởng cho tôi một chuyến du lịch.

Biểu thị quan hệ Tương phản, đối lập

Các cặp quan hệ từ thể hiện Tương phản, đối lập bao gồm:

  • Tuy … nhưng…
  • Mặc dù … nhưng…

VD: Tuy ai cũng thắc mắc nhưng chúng tôi chẳng ai dám hỏi.

Biểu thị quan hệ Tăng lên

Các cặp quan hệ từ thể hiện Tăng lên bao gồm:

  • Không những … mà còn…
  • Không chỉ … mà còn…

VD: Lan không những học giỏi mà còn múa rất đẹp.

10 tháng 11 2024

help

10 tháng 11 2024

a) biểu đạt 
b) tấp nập

21 tháng 4

Truyện Con vẹt nghèo của Phong Thu để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và xúc động, câu chuyện kể về một chú vẹt nhỏ bé, nghèo khổ nhưng lại giàu tình cảm và lòng trung thành, qua đó em cảm nhận được giá trị của tình yêu thương và sự gắn bó giữa con người với loài vật, chú vẹt tuy không có cuộc sống đầy đủ nhưng luôn biết quan tâm, gắn bó với chủ của mình, điều đó khiến em rất cảm động, truyện còn giúp em hiểu rằng không phải cứ giàu có mới hạnh phúc mà điều quan trọng là tình cảm chân thành, bên cạnh đó câu chuyện cũng làm nổi bật sự đáng quý của những con vật nhỏ bé trong cuộc sống, chúng cũng biết yêu thương và có tình cảm như con người, em cảm thấy yêu quý chú vẹt hơn và cũng trân trọng những tình cảm giản dị xung quanh mình, truyện mang đến cho em bài học về lòng nhân ái và sự sẻ chia, từ đó em tự nhắc mình phải biết yêu thương mọi người và cả những loài vật xung quanh, đây là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc, khiến em suy nghĩ nhiều hơn về cách sống và cách đối xử với người khác.

21 tháng 4

Thành phố Lào Cai quê em là một nơi vừa nhộn nhịp vừa yên bình, nằm bên dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa, nơi tiếp giáp với nước bạn Trung Quốc. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố hiện lên với những con đường rộng rãi, sạch sẽ, xe cộ qua lại tấp nập, hai bên là những hàng cây xanh mát tạo nên không khí trong lành, dễ chịu. Những ngôi nhà cao tầng, các khu chợ, trung tâm thương mại ngày càng mọc lên nhiều, làm cho thành phố thêm phần hiện đại và phát triển.

Buổi sáng, Lào Cai thức dậy trong làn sương nhẹ, không khí se lạnh đặc trưng của vùng núi khiến con người cảm thấy thật dễ chịu, người dân bắt đầu một ngày mới với công việc buôn bán, lao động, học tập đầy hăng say. Buổi trưa, ánh nắng chiếu xuống làm cho thành phố trở nên rực rỡ, dòng người qua lại đông đúc hơn, đặc biệt ở các khu chợ và tuyến phố chính. Đến chiều, khi hoàng hôn buông xuống, bầu trời nhuộm màu vàng cam tuyệt đẹp, dòng sông Hồng trở nên yên ả, phản chiếu ánh sáng lung linh. Buổi tối, thành phố lên đèn, những ánh đèn điện sáng rực khiến Lào Cai trở nên lung linh và đầy sức sống.

Không chỉ đẹp về cảnh quan, con người Lào Cai còn rất thân thiện, hiền hòa và mến khách, luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Ngoài ra, nơi đây còn có nhiều nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc như H’Mông, Dao, Tày, tạo nên một bức tranh văn hóa đa dạng và độc đáo.

Em rất yêu thành phố Lào Cai quê em, nơi gắn bó với bao kỉ niệm tuổi thơ, em luôn tự hào và mong muốn quê hương mình ngày càng phát triển, giàu đẹp hơn nữa.


12 tháng 11 2024

Ngày xưa,có một cô gái tên Tấm sống với mẹ kế ác độc.Cô luôn bị bắt làm việc cực nhọc.Một ngày,có tiệc ở cung điện,Tấm ao ước đc đi nhưng mẹ kế ngăn cản.Nhờ sự giúp đỡ của bà tiên, cô có bộ váy đẹp và một chiếc xe ngựa.Tấm đã đến dự tiệc và thu hút sự chú ý của hoàng tử.Nhưng khi đồng hồ đến 12 giờ,Tấm phải chạy về,làm rơi chiếc giày .Hoàng tử tìm khắp nơi và cuối cùng cũng tìm thấy Tấm.Họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi

10 tháng 11 2024

Căn nhà nhỏ bé của ông tôi lúc nào cũng thơm mùi gỗ. Không gì thú vị bằng được ngồi xem ông làm việc.

Mỗi khi có dịp về quê chơi, tôi lại đến bên cạnh xem ông làm việc. Tôi chăm chú ngắm nhìn từng động tác của ông. Hai tay ông cầm cái bào. Đám vỏ bào mùn lên cứ y như những sợi bánh đa cua. Những sợi bánh đa cua lúc thì cong vồng, lúc thì xoăn xoăn, đợt thì màu trắng, đợt thì màu nâu rồi thì màu hồng ùn lên phía trước và nhẹ rơi xuống đất. Khi ông cưa, cái cưa ngoan ngoãn khoe sự điều khiển của ông. Tiếng lưỡi cưa kêu xoèn xoẹt nghe thật vui tai. Mùn cưa rắc nhẹ từng đống xôm xốp tựa như hoa sữa mùa thu rụng xuống sân trường. Bàn tay ông thật tài tình. Mảnh gỗ xù xì đã biến thành thanh gỗ vuông vắn, nhẵn bóng. Ông nheo mắt lại, đưa thanh gỗ lên sát mắt, ngắm nghía rồi lại đẽo, gọt. Ông còn sửa bàn, ghế, chuồng gà, chuồng lợn, cánh cửa hỏng cho bà con trong xóm. Lúc rảnh rỗi ông dạy tôi sửa chữa bàn ghế hỏng. Tôi đã biết dùng miếng gỗ mỏng để chêm lại cái ghế bị lỏng chân ở lớp.

Bây giờ ở quê tôi còn rất ít người làm thợ mộc. Riêng ông tôi vẫn hàng ngày đẽo, gọt, sửa chữa đồ dùng cho mọi nhà. Tôi thấy vui và tự hào khi nghe mọi người trong xóm gọi ông một cách thân thương là “ông phó mộc”.