K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

9 tháng 11 2024

Cúc

9 tháng 11 2024

Jack j97

9 tháng 11 2024

tham khảo:

Trong văn bản "kiến và châu chấu", em cảm thấy rất ngưỡng mộ những chú kiến trong câu chuyện trên. Dù mùa đông còn lâu mới đến song các chú kiến đã chuẩn bị từ sớm cho lương thực của mình. Dẫu nhỏ bé như vậy song với ý chí "có công mài sắt có ngày nên kim" của kiến đã giúp chúng được no ấm trong mùa đông lạnh lẽo. Ngược lại với kiến, châu chấu là một kẻ lười biếng "nước đến chân mới nhảy" nhưng đã quá muộn màng đã bị kiệt sức vì đói rét. Từ đó chúng ta rút ra bài học không nên làm việc theo cách của châu chấu mà nên học cách chuẩn bị từ trước như kiến bởi mọi sự chuẩn bị đều có giá trị giúp chúng ta tiến tới thành công dễ dàng hơn.

9 tháng 11 2024

tham khảo:

 Thời thơ ấu là quãng thời gian có biết bao kỉ niệm đáng nhớ, nhiều khi nhớ lại chỉ biết tự bật cười vì sự ngây ngô của mình. Sau mỗi kỉ niệm em thấy mình trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Câu chuyện trong lần bố mẹ em đi công tác chính là kỉ niệm em nhớ mãi không thể nào quên.

    Từ nhỏ em chưa bao giờ phải ở nhà một mình, lúc nào bố mẹ luôn ở bên quan tâm, lo lắng cho em từng li từng từng tí. Thế nhưng, có một lần em phải tự chăm sóc cho mình và cô em gái năm tuổi. Đó là vào năm ngoái, cơ quan bố mẹ em có việc bận đột xuất, nên cả hai người phải đi công tác xa một chuyến. Buổi tối hôm trước vừa nhận thông báo mà sáng hôm sau bố mẹ em đã phải lên đường ra sân bay rồi. Mẹ em vừa chuẩn bị đồ đạc vừa cuống quýt gọi điện cho ông bà ở dưới quê lên trông hai anh em trong mấy ngày hôm đó. Lúc ấy em và em gái chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai đứa tự trông nhau.

    Sau khi thu xếp hành lí xong, bố mẹ gọi cả hai đứa xuống dưới bếp để dặn dò. Em thắc mắc: “Sao bố mẹ không dặn luôn ở đây mà phải xuống tận dưới bếp làm gì nhỉ?”. Hai anh em vừa bước vào, mẹ liền nói:

    - Vì bố mẹ gọi gấp quá nên sáng mai ông bà mới bắt xe từ quê lên đây, có thể đến trưa mai ông bà mới đến nơi. Thế nên, sáng mai hai đứa phải tự chăm sóc nhau, tự nấu ăn cho đến khi ông bà lên. Các con đã nhớ chưa?

    Nói xong, mẹ dẫn em đến gần tủ lạnh để chỉ cho em vị trí từng loại đồ ăn đã nấu sẵn mẹ đã chuẩn bị. Mẹ còn chỉ cho em cách bật, tắt bếp như thế nào để hâm nóng lại đồ ăn trong tủ. Khi ấy, em cảm thấy rất lo lắng vì chưa bao giờ tự nấu cơm, cũng chưa bao giờ ở nhà một mình, không những thế còn trông cả em gái nữa.

    Sáng hôm sau, bố mẹ em xuất phát sớm ra sân bay. Chắc mẹ cũng không an tâm nên dặn đi dặn lại hai anh em ở nhà phải cẩn thận. Hai anh em phải tự ngồi ăn sáng, sau đó em phải tự dọn bàn, rửa bát. Đến gần trưa, ông bà em lại gọi điện nói rằng ông bà bị lỡ chuyến xe sáng nên chiều mới đến nơi. Thế là đến buổi trưa hai đứa phải tự vào bếp nấu ăn. Chẳng hiểu sao lúc bật em không thấy nó lên. Em đã thử bật đi bật lại đúng như cách mẹ dạy nhưng không có tác dụng. Lúc ấy, em chợt hoảng hốt:

    - Hay là bếp hỏng rồi, có khi nào sẽ dẫn đến cháy nổ không em nhỉ?

    Em gái em đột nhiên khóc ầm lên, nó cứ luôn miệng nói:

    - Anh ơi em sợ lắm, em sợ lắm! Sắp cháy rồi!

    Đã thế em lại càng cuống hơn, em chỉ biết kéo tay em chạy thật nhanh xuống phòng bác bảo vệ khu chung cư để kêu cứu. Bác cũng vội vã lên xem tình hình ra sao. Sau một hồi kiểm tra bác nói:

    - Không sao đâu nhé, chỉ là hết gas thôi, hai đứa yên tâm!

    Lúc đó em mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đến trưa cả hai anh em đều đói meo, biết làm cách nào để hâm lại thức ăn bây giờ. Em đành sang nhấn chuông nhà hàng xóm và nhờ cô hàng xóm nấu hộ, hai đứa còn ăn cơm luôn cùng gia đình cô. Đến chiều ông bà mới lên đến nơi, em kể hết mọi chuyện cho ông bà nghe. Ông bà khen em ngoan, nhanh trí khi biết nhờ đến sự giúp đỡ của người khác, không những tự chăm sóc mình mà còn chăm sóc cả em gái nữa.

    Sau lần ấy, em đã cố gắng tự học, tự làm những công việc đơn giản trong nhà để bố mẹ không phải lo lắng mỗi khi đi vắng. Em thấy kỉ niệm lần đó là một trải nghiệm đáng nhớ đối với em, nó giúp em trưởng thành hơn.

9 tháng 11 2024

chuyện gì vậy em?

bạn ghi rõ câu chuyện ra nhé, đề của bạn bị thiếu câu chuyện được nhắc đến rồi

9 tháng 11 2024

Xanh xao ko được nha

9 tháng 11 2024

xanh xao nhé em ko đúng đâu nhé

Đọc Dữ liệu sau và trả lời câu hỏi: Nhân dân ta có truyền thống tôn sư trọng đạo, luôn luôn đề cao vai trò của người thầy trong cuộc sống mỗi người. Câu tục ngữ Không thầy đố mày làm nên đã khẳng định vai trò mạnh mẽ đó của người thầy. Mỗi người trong đời, nếu đã khẳng định vai trò mạnh mẽ đó của người thầv. Mỗi người trong đời, nếu không có một người thầy...
Đọc tiếp

Đọc Dữ liệu sau và trả lời câu hỏi:

Nhân dân ta có truyền thống tôn sư trọng đạo, luôn luôn đề cao vai trò của người thầy trong cuộc sống mỗi người. Câu tục ngữ Không thầy đố mày làm nên đã khẳng định vai trò mạnh mẽ đó của người thầy. Mỗi người trong đời, nếu đã khẳng định vai trò mạnh mẽ đó của người thầv. Mỗi người trong đời, nếu không có một người thầy hiểu biết, giàu kinh nghiệm truyền thụ, dìu dắt thì khó mà làm nên một việc gì xứng đáng, dù đó là nghề nông, nghề rèn, nghề khắc chạm, hoặc nghiên cứu khoa học. Do đó trong cuộc đời mỗi người, học ở thầy là quan trọng nhất.

Nhưng trong cuộc sống, muốn thành đạt, con người phải học tập mọi nơi, mọi lúc, học ở bất cứ ai có điều đáng học. Đặc biệt là phải học hỏi ở những người cùng trang lứa, cùng nghề nghiệp, cùng sống chết với nghề. Do đó mà có câư tục ngữ: Học thầy không tày học bạn. Ở đây phải chăng người ta có ý không coi trọng bằng bạn, đánh giá thấp vai trò của người thầy? Thực ra không phải như vậy, bởi nếu bạn có gì đáng học thì bạn đã là thầy. Nhưng thói thường người ta chỉ nhận những “đấng bề trên” là thầy mà không nhận ra những người thầy trong những người bạn cùng lớp, cùng trang lứa, cùng nghề nghiệp của mình. Câu tục ngữ này đề cao học bạn hơn học thầy là do chỗ bạn bè cùng trang lứa, cùng hứng thú, cùng tâm lí thì việc học hỏi, truyền thụ cho nhau có phần thoải mái, dễ dàng hơn, không cách bức, lễ nghi như học thầy. Câu tục ngữ đã khuyên người ta khiêm tốn học hỏi bạn bè, không được coi thường chúng .

Viết 1 đoạn văn từ đoạn ngữ liệu trên để viết bài văn nghị luận trả lời trên câu hỏi "LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐƯỢC HỌC THẦY HỌC BẠN ĐƯỢC HIỆU QUẢ"

2
9 tháng 11 2024

mình với ạ

 

9 tháng 11 2024

giúp mình với ạ

22 tháng 4

Khổ thơ cuối của bài thơ Nói với em để lại trong lòng người đọc một cảm xúc thật ấm áp và sâu lắng. Nếu những khổ thơ trước mở ra thế giới thiên nhiên và cổ tích đầy trong trẻo, thì đến khổ cuối, nhà thơ đưa em trở về với điều gần gũi và thiêng liêng nhất, đó là tình cha mẹ. Qua lời thơ nhẹ nhàng, chân thành, tác giả gợi lên công lao sinh thành, dưỡng dục và sự yêu thương âm thầm mà bền bỉ của cha mẹ dành cho con. Đó là sự chăm chút từng bữa ăn, giấc ngủ, là ánh mắt dõi theo mỗi bước con đi, là vòng tay chở che suốt những tháng năm khôn lớn. Em cảm nhận được khổ thơ không chỉ giàu tình cảm mà còn chứa đựng một lời nhắn nhủ sâu sắc, con cần biết yêu thương, kính trọng và biết ơn cha mẹ, bởi gia đình chính là nơi bình yên nhất, là cội nguồn của mọi yêu thương trong cuộc đời. Khổ thơ cuối vì thế đã làm cho bài thơ trở nên đẹp hơn, cảm động hơn, giúp người đọc hiểu rằng hạnh phúc nhiều khi không ở đâu xa mà bắt đầu từ chính tình thân giản dị, quen thuộc quanh ta. Bài thơ Nói với em của Vũ Quần Phương được biết đến rộng rãi với cách dẫn dắt bằng những hình ảnh gần gũi, mở đầu từ trải nghiệm nhắm mắt để cảm nhận thiên nhiên và thế giới tuổi thơ.

22 tháng 4

a) Khổ thơ thể hiện tiếng hát mẹ mang về được chắt lọc từ những gì gần gũi, bình dị của cuộc sống và quê hương, từ thiên nhiên, lao động, mưa nắng, vị đời, nỗi vất vả, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp phong phú, thân thương của cuộc sống đã nuôi dưỡng tâm hồn con, bộc lộ tình yêu mẹ và sự trân trọng những điều giản dị quanh mình
b) Từ "Từ" được lặp lại nhiều lần là phép điệp ngữ, có tác dụng nhấn mạnh nguồn gốc của tiếng hát mẹ, cho thấy tiếng hát ấy được tạo nên từ rất nhiều hình ảnh, hương vị, sắc màu quen thuộc của đời sống, đồng thời tạo nhịp điệu đều đặn, tha thiết, giúp khổ thơ giàu cảm xúc và sức gợi hơn

22 tháng 4

Tình người trong mùa lũ ở miền Bắc luôn là một hình ảnh đẹp và cảm động, thể hiện rõ nét truyền thống đoàn kết, yêu thương của dân tộc Việt Nam. Khi thiên tai ập đến, nước lũ dâng cao cuốn trôi nhà cửa, tài sản và gây ra nhiều khó khăn cho người dân, thì cũng chính lúc ấy, tình người lại tỏa sáng mạnh mẽ nhất. Người dân trong vùng lũ sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ từng bát cơm, từng chai nước, nhường nhau chỗ trú ẩn để cùng vượt qua hoạn nạn. Không chỉ vậy, những đoàn cứu trợ từ khắp nơi cũng nhanh chóng hướng về miền Bắc, mang theo lương thực, quần áo và cả những tấm lòng ấm áp. Hình ảnh những chiến sĩ, tình nguyện viên dầm mình trong nước lũ để cứu người, vận chuyển hàng cứu trợ đã để lại ấn tượng sâu sắc. Trong gian khó, con người xích lại gần nhau hơn, không còn khoảng cách mà chỉ còn sự đồng cảm và sẻ chia. Chính tình người ấy đã tiếp thêm sức mạnh để người dân vùng lũ vượt qua mất mát, đứng lên sau thiên tai. Mùa lũ tuy khắc nghiệt nhưng cũng là lúc ta nhận ra rằng, điều quý giá nhất không phải là vật chất mà chính là tình người ấm áp luôn hiện hữu trong cuộc sống.

22 tháng 4

Sương nhẹ nhàng rơi xuống và đọng lại trên cỏ bên đường

Giải thích, chủ ngữ ban đầu là “sương” được mở rộng thành cụm động từ “sương nhẹ nhàng rơi xuống và đọng lại” để diễn tả rõ quá trình hình thành sương trên cỏ