Nếu được chọn một món quà từ đất liền tặng các chú bộ đội Trường Sa, em sẽ chọn quà gì và vì sao
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Khó có tình yêu nào trên thế giới có thể sánh với tình mẫu tử, bởi mẹ là ‘đầu tiên’ của mọi thứ: cô giáo đầu tiên, vệ sĩ đầu tiên,ngôi trường đầu tiên. Mẹ truyền cảm hứng, truyền sức mạnh, an ủi và vỗ về chúng ta. Mẹ luôn ở đó khi chúng ta cần và sẵn sàng hỗ trợ. Và câu chuyện dưới đây sẽ là một ví dụ…
“Tôi có thể nhìn mặt con yêu của mình được chứ”? Người mẹ trẻ mới sinh em bé vui vẻ thưa hỏi. Khi cô ẵm bé cưng của mình trong vòng tay và vén mở tấm tã lót được gói ghém gọn gàng để ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ xinh của đứa con bé bỏng, lúc này cô bắt đầu thở gấp. Bác sĩ đã rất tinh ý và coi chừng cửa sổ của tòa nhà bệnh viện. Đứa trẻ sinh ra không có tai. Thời gian đã chứng minh được rằng thính giác của cậu bé rất tốt. Vấn đề chỉ là ở ngoại hình.
Khi đứa trẻ vội vã chạy từ trường về nhà, cậu bé sa vào lòng người mẹ, cô thở dài và lường trước được rằng cuộc đời của con trai mình sẽ bị dày vò trong đau khổ, nối tiếp đau khổ.
Cậu bé thốt lên thảm kịch của mình, nói: “Một cậu bé, cậu bé cao to…gọi con là quái vật”.
Cậu bé lớn lên, vẻ đẹp trai bù đắp lại nỗi bất hạnh. Chàng trai này thay vì lựa chọn theo đuổi sở thích trở thành lớp trưởng như các bạn cùng trang lứa, đã phát triển một món quà bẩm sinh của mình, đó là khiếu văn học và âm nhạc. “Nhưng làm sao con có thể hòa mình cùng với những người trẻ khác”, người mẹ tỏ vẻ quở trách, nhưng trong lời nói vẫn ẩn chứa bao ân cần xuất phát từ nội tâm.
Cha của chàng trai đã gặp mặt với bác sĩ gia đình. Liệu không thể thay đổi được điều gì ư? “Tôi tin rằng tôi có ghép một đôi tai ở bên ngoài, nhưng nếu có người hiến tặng”, bác sĩ quả quyết.
Ngay sau đó, họ đã ròng rã tìm kiếm người hiến đôi tai cho cậu bé. Hai năm trời trôi qua.
Sau đó, “Con chuẩn bị để làm phẫu thuật nhé. Mẹ và cha đã tìm được người hiến tặng đôi tai con cần. Nhưng người ấy muốn giấu tên và đây sẽ là điều bí mật với con”, người cha nói. Ca phẫu thuật đã hoàn toàn thành công và cậu bé năm xưa giờ đây đã tự tin hơn trước rất nhiều khi rẽ sang bước ngoặt lớn của cuộc đời.
Tài năng của chàng trai nở rộ, khiến anh trở thành thiên tài và giành nhiều kỳ tích ở trường trung học và đại học. Sau này anh kết hôn và sống một cuộc đời hạnh phúc. “Nhưng con phải biết”! Anh khẩn khoản hỏi cha. “Ai đã cho con quá nhiều như vậy? Làm sao con có thể trả hết ơn huệ cho người ấy”!
“Cha không chắc rằng con đã thuyết phục được cha”, người cha bình thản đáp lời, “nhưng đã có thỏa thuận trước rằng con không được biết…khi chưa đến lúc”.
Bí mật theo tháng ngày cứ lẳng lặng trôi qua, nhưng ngày đó đã đến…một trong những ngày đau buồn nhất đối với người con trai phải. Cậu cùng người cha đứng bên quan tài của mẹ. Chậm rãi, nhẹ nhàng, người cha đưa một bàn tay vén mái tóc dày màu nâu đỏ, khi đó để lộ bí mật rằng người mẹ…không có tai.
“Mẹ con nói rằng bà rất vui vì chưa từng phải cắt tóc”, ông nhẹ nhàng nói khẽ, “và chưa ai từng nói rằng Mẹ không xinh đẹp, đúng không?
Thật vậy, vẻ đẹp thực sự không nằm ở bề ngoài, mà nằm ở bên trong trái tim. Kho báu thực sự không phải là những thứ hữu hình, mà là những thứ vô hình. Tình yêu thực sự không phải là những biểu hiện khoa trương, đó là sự quan tâm thầm lặng!
Qua câu chuyện trên càng chứng tỏ tình mẫu tử thật bao la. Người mẹ có thể hy sinh tất cả để mang lại cuộc sống hạnh phúc và tương lai tốt đẹp cho con cái. Với những ai còn mẹ, xin hãy trân trọng, thương yêu và trở thành người con có hiếu.
a Mẹ em đang nấu ăn .
b Bạn Mai học rất giỏi .
c Em là học sinh lớp 4 .
chư ngử là dừng xe trước cửa hàng hoa để mua hoa gửi tặng mẹ qua bưu điện
Tôi là một cột đèn giao thông đứng ở ngã tư đông đúc, nơi ngày ngày chứng kiến biết bao câu chuyện của người tham gia giao thông. Dưới chân tôi, dòng xe không ngừng chuyển động, mang theo cả niềm vui lẫn những nỗi lo khó nói thành lời.
Một buổi sáng trong trẻo, khi ánh nắng vừa chạm xuống mặt đường, tôi nhìn thấy một nhóm học sinh dừng xe ngay ngắn trước vạch trắng. Dù đường khá vắng, các bạn vẫn kiên nhẫn chờ đèn đỏ. Khi đèn xanh bật lên, các bạn mới nối nhau đi tiếp, vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Khoảnh khắc ấy khiến tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm, như thể mình đang góp phần giữ gìn sự bình yên cho con đường này.
Thế nhưng, không phải ai cũng có ý thức như vậy. Giữa giờ cao điểm buổi trưa, một thanh niên phóng xe rất nhanh, bất chấp tín hiệu đèn đỏ của tôi. Tiếng phanh gấp vang lên, xe cộ phía trước phải tránh né trong hoảng hốt. Chỉ một hành động vội vàng, thiếu suy nghĩ đã khiến cả ngã tư rơi vào tình huống nguy hiểm. Tôi lặng im nhìn theo, trong lòng đầy lo lắng và tiếc nuối.
Buổi chiều, khi cơn mưa bất chợt đổ xuống, mặt đường trở nên trơn trượt hơn. Tôi thấy một bác tài xế chậm rãi dừng lại đúng vạch, nhường đường cho người đi bộ. Một em nhỏ được người lớn dắt qua, ánh mắt an tâm và tin tưởng. Dòng xe tuy đông nhưng ai cũng đi chậm lại, tuân thủ tín hiệu của tôi. Cảnh tượng ấy khiến tôi ấm lòng biết bao.
Từ những điều tôi chứng kiến mỗi ngày, tôi hiểu rằng an toàn giao thông không phải là điều xa vời. Nó bắt đầu từ những hành động nhỏ: dừng lại khi đèn đỏ, đi đúng làn đường, đội mũ bảo hiểm và biết nhường nhịn nhau. Chỉ cần mỗi người tự giác một chút, con đường sẽ bớt đi hiểm nguy, cuộc sống sẽ thêm phần bình yên.
Tôi vẫn đứng đây, âm thầm đổi màu theo nhịp thời gian, mong rằng mỗi người khi đi qua sẽ nhớ: tuân thủ luật giao thông không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cách giữ gìn hạnh phúc cho chính mình và những người thân yêu.