Khi Âu cơ mang 50 con lên núi và Lạc Long quân mang 50 con xuống biển. Hỏi lạc Long quân và Âu cơ có tất cả mấy con?!!
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo ạ !!
Cây nho được trồng khá nhiều ở quê em. Cây nho thuộc loại cây leo. Thân mềm màu nâu mọc lan trên những giàn được làm bằng tre khá chắc chắn. Lá nho to cỡ bàn tay, mỏng và xẻ thành nhiều thuỳ. Mỗi chùm nho dài hơn gang tay, trái căng tròn màu xanh nhạt hoặc tím sẫm, bên ngoài phủ một lớp phấn trắng mịn màng. Mùa nho chín, chủ vườn dùng kéo, nhẹ nhàng cắt cuống từng chùm rồi bao bọc cẩn thận để trái nho không bị dập, không bị rụng. Nho được chở bằng xe tải, bằng tàu hoả đi khắp muôn nơi. Vị ngọt và hương thơm đặc biệt của trái nho sẽ xua tan mệt mỏi, đem lại cho chúng ta sức khoẻ và niềm vui trong cuộc sống.
Trong vườn nhà ông em có rất nhiều loại cây như bưởi, na, chuối, mít, vải, nhãn,… Mỗi loại gần chục cây, mùa nào thức ấy nên khu vườn luôn làm em say mê. Và mỗi loại cây lại cho một loại quả khác nhau: cây na lá không thơm và tán không đẹp nhưng quả ăn ngon tuyệt vời, mỗi sáng bà lại cầm rổ ra vườn chọn những quả đã mở mắt đem vào dấm, quả nào quả nấy to hơn cả nắm tay người lớn. Cây chuối khẳng khiu nhưng cũng cho những nải chuối quả rất to, chín vàng thơm lừng. Trong các loại cây đó em thích nhất cây bưởi. Ông em nói cây bưởi này có từ rất lâu rồi, ngày đó ông phải đi cách nhà gần năm mươi cây số, đến tận nơi có giống bưởi ngon để mua giống. Đến bây giờ đã ngót hai chục năm trôi qua nhưng cây bưởi này vẫn chẳng tỏ ra cằn cỗi mà hàng năm vẫn cho quả đầy cành.
Em rất thích cây bưởi này bởi cây bưởi đã cho em những múi bưởi ngon, và đó còn là nơi lũ trẻ bọn em thường chơi đồ hàng. Mỗi mùa khác nhau cây bưởi lại có những biểu hiện riêng.
Vào mùa lá rụng, cây dường như chẳng còn mấy lá, cành trơ trụi, khẳng khiu như không còn sức sống. Thế nhưng đến mùa xuân, cứ như có phép lạ tất cả những cành con tưởng chừng như đang chết dần bỗng nhú lên những chiếc chồi xanh biếc mà trông xa như hàng ngàn mũi tên chĩa lên bầu trời. Và rồi từng chồi non ấy lại tạo thành muôn chiếc lá xanh non mỡ màng, đung đưa vui đùa theo gió. Buổi sáng từng đàn chim hót líu lo trên cành.
Chỉ sau một thời gian ngắn, cây đã vươn mình xanh tốt, đầy sức sống như một cô gái mới lớn. Một buổi sáng thức dậy trong tiếng chim hót véo von, em bỗng nhận thấy thoảng đâu đó một mùi thơm nhẹ nhàng quyến rũ. Em chợt nhìn lên cây bưởi và ngạc nhiên khi trong tán lá xanh biếc lốm đốm những bông hoa trắng tinh. Hôm đầu còn lưa thưa nhưng chỉ vài hôm sau cả tán cây đã được điểm tô bằng những bông hoa trắng. Hoa bưởi rất nhanh rụng, lúc đầu còn lác đác vài bông rơi xuống nhưng rồi chỉ một vài hôm quanh gốc cây đã phủ đầy một lớp hoa trắng. Em và các bạn thường rủ nhau mang những chiếc rổ con ra nhặt đầy hoa bưởi làm đồ hàng, có bạn còn nhặt hoa bưởi làm nơ cài lên đầu trông rất dáng yêu. Mỗi buổi sáng thức dậy, hương thơm đầu tiên mà em ngửi thấy là mùi thơm của hoa bưởi. Mùi hương của nó dìu dịu, thoang thoảng, càng bay xa càng thơm. Em đã từng mơ ước có thể dùng những bông hoa bưởi ấy làm thành nước hoa. Những lúc đó em thường ngước lên ngắm nhìn những chùm hoa bười xen kẽ giữa màu xanh mơn mởn của lá bưởi.
Những chiếc lá bươi đun nước gội đẩu cũng rất thơm nên mẹ em thường lấy để nấu cùng với bổ kết. Mỗi khi gội đầu xong là mùi thơm của lá bưởi cứ vương vấn mãi trên tóc mẹ
Sau khi những chùm hoa trắng tinh rụng hết thì trên cành cây bắt đầu ra những quả non mà lúc đầu nhỏ như viên bi sau rồi cứ lớn dần. Chúng em thường nhặt những quả bười rụng để làm đồ chơi và đánh chắt, đánh chuyển.
Đến mùa thu những quả bưởi đã to bằng chiếc bát ô-tô, lúc lỉu trên cành. Quả sai đến nỗi ông em phải lấy gậy chống cành để cành khỏi bị gẫy.
Cây bưởi đó đã gắn bó với em từ khi sinh ra đến giờ, dưới gốc bưởi già đó chúng em đã có bao nhiêu kỉ niệm đáng nhớ. Và đặc biệt với màu hoa trắng tinh khiết cùng với hương thơm ngọt ngào, cây bưởi đã trở thành ấn tượng khó phai trong lòng em. Em tin rằng mai này lớn lên dù có đi bất cứ nơi nào thì hình ảnh cây bười nơi góc vườn sẽ luôn trong tâm trí của em.
Tôi và Vân chơi với nhau từ năm lớp ba. Đến tận bây giờ nó vẫn là đứa bạn thân thiết nhất và hiểu tôi hơn bất kì ai.
Vân là một đứa cao, to lớn hơn tôi rất nhiều. Mạnh mẽ, vui vẻ và sôi động chính là những từ thích hợp nhất để nói về Vân. Trong khi tôi – đứa bạn của nó thì hoàn toàn ngược lại: bé nhỏ, nhút nhát và hơi tự ti. Với tính cách đó nên khi chuyển vào lớp Vân, ban đầu tôi không có bạn. Tôi chỉ lặng lẽ thu mình trong không gian riêng, không trò chuyện, hay nói đúng hơn là không dám bắt chuyện với ai. Chính chiếc bút chì màu Vân cho tôi trong giờ mĩ thuật đã bắt đầu tình bạn của hai đứa. Nhớ lúc đó tôi đang loay hoay không biết làm thế nào để hoàn thiện hình vẽ ông mặt trời trong khi cây bút chì màu đỏ của tôi không cánh mà bay thì một cánh tay đưa ra, trên đó là thứ tôi cần. Bạn có dùng không? Ưu tiên bạn mới tô trước. Dúi bút vào tay tôi, Vân cười hì hì rồi quay lên. Tôi bất ngờ và cảm động. Không hiểu sao lúc đó, trong trí óc ngây thơ của tôi, Vân như thể là một cô tiên vừa ban cho tôi một phép màu. Từ đó, tình bạn giữa hai đứa bắt đầu.
Trong lớp hai đứa lúc nào cũng như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Chúng tôi đến trường cùng nhau, ngồi gần bàn nhau, cùng học bài và cùng nhau vui chơi. Những lúc tôi bị bắt nạt, Vân luôn là “bảo kê” số một của tôi. Âu yếm và hài hước, Vân gọi tôi là Ngố còn tôi gọi nó là Voi con.
Trả lời:
Lạc Long Quân và Âu Cơ có tất cả 100 người con.
HT
Trả lời:
100 người con