K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Ông tôi nay đã ngoài 85, đã già yếu, trí nhớ lại lú lẫn; có hôm quên cả đường về nhà, có hôm lại quên ngay những gì mình vừa nói.Tuy vậy nhưng ông có 1 chuyện ông không một lần nào quên.Mỗi tối trước khi ngủ, ông đều khoá ngoài cửa phòng ngủ của tôi.Bà tôi thấy vậy nên nói với ông:“Thằng bé lớn rồi,ông nó làm thế làm gì?”Ông chỉ lắc đầu.“Đêm nó hay đi ra ngoài.”Câu nói...
Đọc tiếp

Ông tôi nay đã ngoài 85, đã già yếu, trí nhớ lại lú lẫn; có hôm quên cả đường về nhà, có hôm lại quên ngay những gì mình vừa nói.

Tuy vậy nhưng ông có 1 chuyện ông không một lần nào quên.

Mỗi tối trước khi ngủ, ông đều khoá ngoài cửa phòng ngủ của tôi.

Bà tôi thấy vậy nên nói với ông:

“Thằng bé lớn rồi,ông nó làm thế làm gì?”

Ông chỉ lắc đầu.

“Đêm nó hay đi ra ngoài.”

Câu nói ấy khiến bà gặng hỏi ông mãi, nhưng ông nhất quyết không nói gì thêm.

Tôi cũng thắc mắc lắm vì tôi chưa từng ra ngoài đêm hôm bao giờ cả

Ít nhất là tôi nghĩ vậy?

 

Có lần nửa đêm tôi tỉnh dậy vì buồn đi vệ sinh.

Tôi thử mở cửa phòng, nó bị khóa thật.

Tôi đập cửa gọi bà.

Một lúc sau bà mới chạy xuống mở cửa rồi quay sang trách ông tôi:

“Ông nó làm nó sợ rồi kìa”

Ông không nói gì nhưng ánh mắt ông rất lạ, như thể lo lắng một điều gì đó.

.

Việc ông khoá cửa phòng tôi cứ diễn ra hàng ngày cho đến khi ông mất.

Đêm đầu tiên cửa phòng không bị khóa, tôi ngủ rất ngon.

Sáng hôm sau thức dậy,chân tôi đầy bùn đất.

Đêm thứ 2 tôi thấy trên tay mình đầy vết trầy xước.

Đêm thứ 3 quần áo tôi ướt sũng nước mưa.

Đêm thứ 4 còn kinh khủng hơn nữa, tôi không biết từ dâu đem về cả đống vàng mã.

 

Từ đó tôi bắt đầu tự trói tay trước khi ngủ.

Không tác dụng.

Sáng ra dây luôn bị tháo.

Tôi kể với bà, bà khẽ nhăn mặt và bố trí 1 chiếc camera ngoài hành lang.

Nhưng cứ đúng 2 giờ sáng là hình ảnh lại nhiễu vài phút.

Đến 4 giờ sáng, camera lại ghi được cảnh tôi đi về phòng.

Mắt mở, nhưng mặt hoàn toàn vô hồn.

Khi xem được đoạn video đó, bà làm những hành động làm tôi hoang mang khó hiểu.

Bà luôn miệng xin lỗi ông trước bàn thờ.

Xin lỗi cả tôi.

Vì sao bà lại không nói.

Người lớn khó hiểu thật.

Tôi bắt đầu thấy sợ mỗi khi đêm xuống.

 

Đêm đó tôi cố thức trắng để xem chuyện gì xảy ra.

2 giờ sáng, tôi buồn ngủ díp cả mắt nhưng vẫn cố thức.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Tôi tưởng là bà nên tôi bước tới mở cửa ngay nhưng chẳng có ai ở ngoài cả.

Điều này làm tôi lạnh toát sống lưng.

Nhưng từ hành lang vang lên giọng ông tôi.

Rất khẽ.

“Đừng để nó vào trong phòng.”

Tôi giật mình đóng lại cửa phòng

Mình ảo giác rồi chăng?

Tôi định quay lại giường

Tôi đứng chết lặng khi thấy có một “tôi” khác đang đứng nhìn chằm chằm tôi qua cửa sổ phòng ngủ.

5
22 tháng 5

nếu bạn có ý kiến góp ý thì nhắn tin cho mình nha

22 tháng 5

chính là m đã giet t

29 tháng 1 2016

81 chia hết cho 27 và gần 90 hơn 100.

Như vậy ông tham gia quân đội 81 : 27 = 3 (năm)

29 tháng 1 2016

3 năm đó bạn 

18 tháng 1 2022

giúp mik với , mai mik đi hc rùi

18 tháng 1 2022

a,vì-nên

b,bởi vì-cho nên

c,vi-cho nên

15 tháng 3 2018

Đoạn văn này hay thật . Nhưng khi mk đọc nó , mk cảm thấy hơi buồn 

15 tháng 3 2018

Mk đọc thấy buồn quá. Tại sao cậu lại viết như vậy. Mk ứa nước mắt rồi

3 tháng 9 2016

x/7 + x/4 + 5 + x/2 +4  =x

x = 84 tuổi

Nội dung chính của đoạn trích sau:“Thường thì cứ chạy xe xong trở về thành phố, việc đầu tiên cũng dễ hiểu thôi, là tôi vào hiệu giải khát, nhấm nháp chút gì đó và tất nhiên, có uống một li rượu lử người. Phải nói rằng tôi đã quá say mê cái món nguy hại ấy…Thế rồi, tôi thấy chú bé ở cửa hàng giải khát, hôm sau vẫn lại thấy – thằng bé rách bươm xơ mướp…Tức là, ông...
Đọc tiếp

Nội dung chính của đoạn trích sau:

Thường thì cứ chạy xe xong trở về thành phố, việc đầu tiên cũng dễ hiểu thôi, là tôi vào hiệu giải khát, nhấm nháp chút gì đó và tất nhiên, có uống một li rượu lử người. Phải nói rằng tôi đã quá say mê cái món nguy hại ấy…Thế rồi, tôi thấy chú bé ở cửa hàng giải khát, hôm sau vẫn lại thấy – thằng bé rách bươm xơ mướp…Tức là, ông bố đẻ của nó đã có thời mặc bành tô da, và nó chợt nhớ lại, Đấy, trí nhớ trẻ con cứ như quầng sáng mùa hạ, soi sáng tất cả trong chốc lát rồi vụt tắt. Trí nhớ của chú bé ấy cũng như vậy, như quầng sáng, cứ chợt lóe lên như thế”.

1
31 tháng 3 2018

Đáp án cần chọn là: B

Một ông vua đã già có ba vị hoàng tử. Biết mình đã gần đất xa trời, ông muốn tìm trong số các con của mình ai la người thông minh tài trí hơn cả để truyền ngôi lại. Một hôm ông cho mời 3 người con cua mình cùng tất cả các quan lại trong triều đến trước một bãi sa mạc rộng lớn và tuyên bố:"Ta biết mình đã già, không còn sống được bao lâu nữa, nay ta muốn truyền ngôi lại cho một...
Đọc tiếp

Một ông vua đã già có ba vị hoàng tử. Biết mình đã gần đất xa trời, ông muốn tìm trong số các con của mình ai la người thông minh tài trí hơn cả để truyền ngôi lại. Một hôm ông cho mời 3 người con cua mình cùng tất cả các quan lại trong triều đến trước một bãi sa mạc rộng lớn và tuyên bố:

"Ta biết mình đã già, không còn sống được bao lâu nữa, nay ta muốn truyền ngôi lại cho một trong 3 hoàng tử nếu ai có thể đi được một vòng quanh sa mạc này. Mỗi người sẽ có 3 con lạc đà và 2 người tuỳ tùng, nhưng lượng nước mà mỗi người mang được chỉ đủ dùng cho nửa chặng đường."
Sau một thời gian suy nghĩ, hoàng tử út đã thực hiện đúng yêu cầu cua nhà vua và được vua cha truyền ngôi trong sự khâm phục của mọi người.
Các bạn có biết hoàng tử út đã đi như thế nào không?

2
10 tháng 4 2015

chắc hoàng tử út biết lạc đã có thể triệt ra nước uống được nên cậu đã vừa dùng nước đấy cho mình uống và còn lacda cũng uống và cả 2 tùy tùng

6 tháng 3 2016

chắc vậy!!