Ông tôi nay đã ngoài 85, đã già yếu, trí nhớ lại lú lẫn; có hôm quên cả đường về nhà, có hôm lại quên ngay những gì mình vừa nói.
Tuy vậy nhưng ông có 1 chuyện ông không một lần nào quên.
Mỗi tối trước khi ngủ, ông đều khoá ngoài cửa phòng ngủ của tôi.
Bà tôi thấy vậy nên nói với ông:
“Thằng bé lớn rồi,ông nó làm thế làm gì?”
Ông chỉ lắc đầu.
“Đêm nó hay đi ra ngoài.”
Câu nói ấy khiến bà gặng hỏi ông mãi, nhưng ông nhất quyết không nói gì thêm.
Tôi cũng thắc mắc lắm vì tôi chưa từng ra ngoài đêm hôm bao giờ cả
Ít nhất là tôi nghĩ vậy?
Có lần nửa đêm tôi tỉnh dậy vì buồn đi vệ sinh.
Tôi thử mở cửa phòng, nó bị khóa thật.
Tôi đập cửa gọi bà.
Một lúc sau bà mới chạy xuống mở cửa rồi quay sang trách ông tôi:
“Ông nó làm nó sợ rồi kìa”
Ông không nói gì nhưng ánh mắt ông rất lạ, như thể lo lắng một điều gì đó.
.
Việc ông khoá cửa phòng tôi cứ diễn ra hàng ngày cho đến khi ông mất.
Đêm đầu tiên cửa phòng không bị khóa, tôi ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau thức dậy,chân tôi đầy bùn đất.
Đêm thứ 2 tôi thấy trên tay mình đầy vết trầy xước.
Đêm thứ 3 quần áo tôi ướt sũng nước mưa.
Đêm thứ 4 còn kinh khủng hơn nữa, tôi không biết từ dâu đem về cả đống vàng mã.
Từ đó tôi bắt đầu tự trói tay trước khi ngủ.
Không tác dụng.
Sáng ra dây luôn bị tháo.
Tôi kể với bà, bà khẽ nhăn mặt và bố trí 1 chiếc camera ngoài hành lang.
Nhưng cứ đúng 2 giờ sáng là hình ảnh lại nhiễu vài phút.
Đến 4 giờ sáng, camera lại ghi được cảnh tôi đi về phòng.
Mắt mở, nhưng mặt hoàn toàn vô hồn.
Khi xem được đoạn video đó, bà làm những hành động làm tôi hoang mang khó hiểu.
Bà luôn miệng xin lỗi ông trước bàn thờ.
Xin lỗi cả tôi.
Vì sao bà lại không nói.
Người lớn khó hiểu thật.
Tôi bắt đầu thấy sợ mỗi khi đêm xuống.
Đêm đó tôi cố thức trắng để xem chuyện gì xảy ra.
2 giờ sáng, tôi buồn ngủ díp cả mắt nhưng vẫn cố thức.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Tôi tưởng là bà nên tôi bước tới mở cửa ngay nhưng chẳng có ai ở ngoài cả.
Điều này làm tôi lạnh toát sống lưng.
Nhưng từ hành lang vang lên giọng ông tôi.
Rất khẽ.
“Đừng để nó vào trong phòng.”
Tôi giật mình đóng lại cửa phòng
Mình ảo giác rồi chăng?
Tôi định quay lại giường
Tôi đứng chết lặng khi thấy có một “tôi” khác đang đứng nhìn chằm chằm tôi qua cửa sổ phòng ngủ.
nếu bạn có ý kiến góp ý thì nhắn tin cho mình nha
chính là m đã giet t