Cô ơi cho em hỏi
Qua văn bản Đồng Chí Minh tình đồng đội của người lính được Thể hiện như thế nào ?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tình đồng chí, đồng đội của các chiến sĩ trong Tiểu đội xe không kính được thể hiện qua các từ ngữ: "họp thành", "gặp", "bắt tay" và trong các câu trong khổ thơ sau:
"Những chiếc xe từ trong bom rơi
Đã về đây họp thành tiểu đội
Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới
Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi".
Đó là những câu: - Gặp bạn bè suốt dọc đường đi tới. Bắt tay nhau qua kính vỡ đi rồi
Đó là những câu: - Gặp bạn bè suốt dọc đường đi tới. Bắt tay nhau qua kính vỡ đi rồi
Tình đồng chí đồng đội là một tình cảm đặc biệt, được hình thành từ những cơ sở vững chắc. Hãy cùng nhau khám phá qua 7 câu thơ đầu bài "Đồng chí" của Chính Hữu:
Đồng chí là tình yêu thương chân thành, Trong cuộc sống, luôn đồng hành và chia sẻ. Bên nhau, không biết đến từ "cách biệt", Vì tình đồng chí đồng đội mãi mãi bền vững.
Tình đồng chí đồng đội là tình anh em, Cùng nhau vượt qua khó khăn và thử thách. Hỗ trợ, đồng lòng và đoàn kết vững chắc, Vì mục tiêu chung, xây dựng đất nước thịnh vượng.
Đồng chí là người bạn đáng tin cậy, Luôn lắng nghe, tôn trọng và chia sẻ. Trong công việc, luôn hỗ trợ và đồng lòng, Vì tình đồng chí đồng đội, mọi khó khăn trở nên nhẹ nhàng.
Tình đồng chí đồng đội là tình đoàn kết, Không phân biệt giàu nghèo, cao thấp hay trẻ già. Cùng nhau xây dựng một xã hội công bằng, Vì tình đồng chí đồng đội, mọi người đều được hạnh phúc.
Đồng chí là tình yêu thương vô điều kiện, Không đòi hỏi, không đánh đổi, không phân biệt. Vì tình đồng chí đồng đội, ta luôn sẵn sàng, Để xây dựng một tương lai tươi sáng và phồn vinh.
Tình đồng chí đồng đội là tình đoàn kết, Trong cuộc sống, luôn bên nhau và chung tay. Vì tình đồng chí đồng đội, ta không bao giờ sợ hãi, Vượt qua mọi khó khăn, thành công trên mọi lĩnh vực.
Đồng chí là tình yêu thương vĩnh cửu, Không phai nhạt, không mờ đi theo thời gian. Vì tình đồng chí đồng đội, ta mãi mãi gắn bó, Xây dựng một đất nước vững mạnh và phát triển.
Tham khảo
Có thể nhận thấy rõ hình ảnh súng bên súng không giản đơn là một hình ảnh để cho người đọc thấy rằng họ cùng chung công việc và nhiệm vụ. Nhưng sâu xa hơn, những người lính cùng ý thức được nhiệm vụ đó, cùng hiểu rõ và nhận ra rằng: lí tưởng của họ là chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Và hai chữ tri kỉ thật thiêng liêng. Đôi tri kỉ hình thành từ hai con người hoàn toàn xa lạ, đến từ những phương trời khác nhau sẻ chia tấm chăn vào những đêm giá rét. Thật đơn giản, họ trở thành những tri âm, tri kỉ của nhau. Và đó là hai chữ tri kỉ tồn tại trong những trái tim người lính, có lẽ vì vậy mà cái tên thiêng liêng và hiện thực: tình đồng chí.
Nếu như những điểm chung thể hiện cơ sở hình thành tình đồng chí thì Chính Hữu đã khắc hoạ nhửng biểu hiện của tình đồng chí thật rõ nét.
Tình đồng chí được bộc lộ và lột tả ngay trong cuộc sống hàng ngày, tưởng chừng giản đơn nhưng đầy những thiếu thốn và khó khăn, gian khổ. Những người lính khi ra đi mang theo một nỗi nhớ:
Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Những người lính đã thực sự san sẻ một sự thiếu hụt lớn về tinh thần. Sự thiếu thốn tinh thần quả thực khó có thể bù đắp được cho nhau. Nhưng những người lính hiểu rằng, những người bạn tri âm, tri kỉ có thể làm vơi bớt nỗi buồn của nhau. Họ san sẻ với nhau những nỗi nhớ, nhửng tâm trạng và suy tư của người con xa quê. Nơi quê nhà, họ để lại ruộng nương, gian nhà không thiếu vắng bóng dáng họ vào ra. Và đặc biệt, Chính Hữu đã rất tinh tế khi thể hiện nỗi nhớ quê hương qua hình ảnh giếng nước gốc đa nhớ người ra lính. Giếng nước gốc đa luôn là biểu tượng của quê hương nông thôn Việt Nam. Cùng sẻ chia nỗi nhớ nhà, tình đồng chí đã được thể hiện sâu sắc. Nhưng không quá trừu tượng như nỗi đau tinh thần, tình đồng chí còn là sự sẻ chia những khó khăn, thiếu thốn về vật chất trong cuộc sống của người lính cách mạng. Đó là cái giá rét của mùa đông, nơi rừng hoang và đầy sương muối, là từng cơn sốt rét mà mồ hôi ướt đẫm vừng trán. Chiến đấu nơi rừng núi hiểm trở, người lính phải chịu đựng sự khắc nghiệt của thời tiết luôn thay đối. Trong hoàn cảnh ấy, những người lính vẫn luôn sát cánh bên nhau để sẻ chia những thiếu thốn:
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nấm lẩy bàn tay.
Dù là manh áo rách, dù là cái buốt lạnh cảm nhận được khi bàn chân không đi giày, nhưng hình ảnh thương nhau tay nắm lấy bàn tay đã minh chứng cho một tình đồng chí, tình tri âm, tri kỉ gắn kết sâu sắc. Tình đồng chí còn là tình thương, sự cảm thông của những người lính trước khó khăn gian khổ.
tham khảo
+Qua bài thơ đồng chí em học tập được những điều từ tình đồng chí đồng đội của những người lính :
*Những người có cùng chung lí tưởng (ví dụ như trong bài Người lính có chung lí tưởng đó là bảo vệ , cứu nước).
*Luôn sát cánh bên nhau, yêu thương, gắn bó ,và đoàn kết chia sẻ giúp đỡ nhau những khó khăn. (người lính chung nhiệm vụ, khó khăn trong chiến đấu).
*Biết thấu hiểu, thông cảm cho nhau.(Những người lính cùng chịu đựng những gian khổ trong thời tiết khắc nhiệt ấy).
Em tham khảo:
Ba câu thơ cuối của bài thơ vừa thể hiện tình đồng chí của người lính trong chiến đấu vừa gợi lên hình ảnh người lính rấtđẹp, rất lãng mạn. Trong đêm sương muối rét buốt, những người lính phải đứng gác nơi rừng hoang. Trong thời tiết, hoàn cảnh khắc nghiệt, khó khăn như vậy, những người lính vẫn luôn sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng "chờ giặc tới". Ôi, trong cuộc kháng chiến gian khổ ấy, những người lính lại sát “ánh bên nhau, đứng cạnh bên nhau sẵn sàng chiến đấu, không quản ngại khó khăn gian khổ. Hình ảnh những người lính hiện lên rất chân thực, rất đẹp. Hình ảnh "đầu súng trăng treo" vừa là hình ành tả thực lại vừa mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Đêm đứng gác về khuya, trăng xuống thấp, những người lính lại đeo súng trên vai nên ta có cảm giác như trăng treo nơi đầu súng. Nhưng cây súng cũng là biểu tượng cho lực lượng chiến đấu bảo vệ hoà bình, trăng là biểu tượng cùa hoà bình. Với hình ảnh "đầu súng trăng treo" là hình ảnh thơ đẹp và lãng mạn, thể hiện hình ảnh của người lính cách mạng, và qua đó cũng chính là thể hiện tình đồng chí, đồng đội của người lính cách mạng trong chiến đấu gian khổ.
Tham khảo
Nguồn:https://hoc24.vn/cau-hoi/cho-2-kho-thonhung-chiec-xe-tu-trong-bom-roitroi-xanh-themdua-vao-2-kho-tho-tren-hay-viet-1-doan-van-theo-phep-lap-luan-quy-nap-khoang-12-ca.210197987220
Nhịp đập ở đây hơi lắng lại. Người chiến sĩ đang nói về đồng đội và cũng đang tự nói về mình. “Từ trong bom rơi” có nghĩa là từ trong ác liệt, từ trong cái chết trở về. Vượt qua tuyến lửa, bom rơi, những chiếc xe bỗng tụ nhau thành tiểu đội thật kỳ khôi, thú vị. Tiểu đội những chiếc xe không kính. Những con người đã qua thử thách trên con đường đi tới bỗng trở thành bạn bè và cái “bắt tay qua cửa kính vỡ rồi “ mới thật tự hào, sảng khoái biết bao! Hình như, chính ô cửa vỡ ấy khiến họ gần nhau thêm, khiến cái bắt tay của họ thêm chặt hơn và tình đồng đội lại càng thêm thắm thiết. Cái bắt tay qua ô cửa kính vỡ như là sự chia sẽ, cảm thông lẫn nhau của người lính Trường Sơn. Đó là sự mừng vui, là chúc mừng nhau hoàn thành nhiệm vụ,cũng là niềm tin, niềm tự hào của người chiến thắng.Sinh hoạt của người lái xe, cái ăn cái ngủ bình thường của con người, được tóm lược vào trong hai hình ảnh “Bếp Hoàng Cầm” và “võng mắc chông chênh[”. Cái gì cũng tạm bợ, cơ động, gian khổ nhưng cách nhìn, cách nghĩ của người chiến sĩ vế chúng thật tươi tắn và cảm động : là gia đình đấy. Chất thơ nghịch ngợm đầy ý vị đã mở ra từ những hình ảnh chân chất đời lính đã ấm lên tình đồng ngũ, nghĩa anh em. Sức sống thơ cững chính là ở đây và câu thơ đó đã cất cánh bay cao :” Lại đi, lại đi, trời xanh thêm”. Hai chữ “lại đi” được lặp lại biểu hiện đoàn xe không ngừng tiến tới, không một sức mạnh bạo tàn nào của giặc Mỹ có thể ngăn nổi. “Trời xanh thêm” là một hình ảnh đầy chất thơ và giàu ý nghĩa. Trời xanh là trời đẹp, bầu trời yên tĩnh, không gian cao xa …
Trong bài thơ Đ
ồng chí (Chính Hữu), tình cảm đồng đội được thể hiện vô cùng thiêng liêng, cao đẹp mà rất đỗi chân thực. Đó làsự thấu hiểu, sẻ chia sâu sắc từ hoàn cảnh xuất thân nghèo khó, gắn kết bởi lý tưởng cách mạng, cùng nhau vượt qua mọi gian khổ và tỏa sáng bằng hình ảnh biểu tượng đầy chất thơ. [1, 2, 3]