K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

H
20 tháng 5

Chào mừng người lớp 6 :D

Tôi lên lớp 7 đây :))

                              Tạm biệt nhéSẽ đến lúc phải nói tạm biệt nơi đâyTiếc nuối bao ngây thơ của một thờiNgày mới tới lớp xa lạ, không quen thuộcLàm quen mới thấy vuiNgày tháng trôi qua không kịp đếmQua đi bao nhiêu vui buồn nào ai hayMột thời hồn nhiên mơ mộng, nhiều vu vơHãy lưu lại sâu trong trái tim mìnhLang thang đi trên sân trường vắngNhặt cành phượng hồng còn...
Đọc tiếp

                              Tạm biệt nhé

Sẽ đến lúc phải nói tạm biệt nơi đây
Tiếc nuối bao ngây thơ của một thời
Ngày mới tới lớp xa lạ, không quen thuộc
Làm quen mới thấy vui

Ngày tháng trôi qua không kịp đếm
Qua đi bao nhiêu vui buồn nào ai hay
Một thời hồn nhiên mơ mộng, nhiều vu vơ
Hãy lưu lại sâu trong trái tim mình

Lang thang đi trên sân trường vắng
Nhặt cành phượng hồng còn vương nơi này
Tạm biệt từng lớp học buồn giờ chia tay rồi 
Cho tôi yêu thêm nơi này một chút, một chút thôi
Để tôi nhớ… 
Mai xa rồi sẽ nhớ nhau thật nhiều

Tạm biệt tạm biệt
Lúc ta đi với nhau khi tan trường
Tạm biệt giờ tạm biệt
Mãi là người bạn thân nhé
Tạm biệt tạm biệt
Xa rồi bạn đừng quên tôi
Xin chào tạm biệt, giờ tạm biệt
Tạm biệt nhé nơi này
Bye bye

Khi ve rộn ràng khắp sân trường
Là hè đến mang theo nỗi buồn hàng ghế đá
Bạn với tôi mỗi người mỗi phương trời
Dù buồn trong tim nhưng tôi gắng không khóc
Nước mắt đừng tuôn trào khi xung quanh bạn luôn có tôi
Nhủ lòng hãy vững tin trong đời

Lang thang đi trên sân trường vắng
Nhặt cành phượng hồng còn vương nơi này
Tạm biệt từng lớp học buồn giờ chia tay rồi 
Cho tôi yêu thêm nơi này một chút, một chút thôi
Để tôi nhớ… 
Mai xa rồi sẽ nhớ nhau thật nhiều

Tạm biệt tạm biệt
Lúc ta đi với nhau khi tan trường
Tạm biệt giờ tạm biệt
Mãi là người bạn thân nhé
Tạm biệt tạm biệt
Xa rồi bạn đừng quên tôi
Xin chào tạm biệt, giờ tạm biệt
Tạm biệt nhé nơi này
Bye bye

Qua đi như giấc mơ thời học sinh dấu yêu
Để tôi ngu ngơ vẫn thương nhớ
Tìm lại một hình bóng ngày nào vẫn trông vẫn ngóng
Giờ đâu……

Sân trường giờ không một bóng
Còn hàng ghế và tôi
Một mình lẻ loi
Tạm biệt từng lớp học buồn giờ chia tay rồi
Cho tôi yêu thêm nơi này một chút, một chút thôi
Để tôi nhớ… 
Mai xa rồi sẽ nhớ nhau thật nhiều
Lang thang đi trên sân trường vắng
Nhặt cành phượng hồng còn vương nơi này
Tạm biệt từng lớp học buồn giờ chia tay rồi
Cho tôi yêu thêm nơi này một chút, một chút thôi
Để tôi nhớ… 
Mai xa rồi sẽ nhớ nhau thật nhiều
Tạm biệt tạm biệt
Lúc ta đi với nhau khi tan trường
Tạm biệt giờ tạm biệt
Mãi là người bạn thân nhé
Tạm biệt tạm biệt
Xa rồi bạn đừng quên tôi
Xin chào tạm biệt, giờ tạm biệt
Tạm biệt nhé nơi này
Bye bye

4
9 tháng 4 2017

VỖ TAY

9 tháng 4 2017

hay quá

6 tháng 1 2017

tui quý bạn. kb nha

k cho tui đi , cảm on mọi người

rồi bạn hỏi gì vậy bạn

9 tháng 2

dell bt hr


9 tháng 5 2021

what??

9 tháng 5 2021

sao vậy ????
sao lại vĩnh biệt????
 

28 tháng 3 2018

Đi vui nhớ đem về cho em mấy viên socola nghen !

Suốt dải đường Trường Sơn bom đạn mịt mù, anh em chúng tôi - những người lính lái xe khi đó là những thanh niên trẻ tràn đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Hồi đó, với chúng tôi những chiếc xe không kính chính là bạn đường, người đồng hành, chúng tôi không chê ngược lại còn rất trân trọng và lạc quan với những chiếc xe không kính.Đâu phải những chiếc xe không kính sinh ra đã thế, mà...
Đọc tiếp

Suốt dải đường Trường Sơn bom đạn mịt mù, anh em chúng tôi - những người lính lái xe khi đó là những thanh niên trẻ tràn đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Hồi đó, với chúng tôi những chiếc xe không kính chính là bạn đường, người đồng hành, chúng tôi không chê ngược lại còn rất trân trọng và lạc quan với những chiếc xe không kính.

Đâu phải những chiếc xe không kính sinh ra đã thế, mà bởi vì bom đạn chiến trường quá ác liệt, từng trận mưa bom đạn dội xuống rung chuyển cả đất trời thì kính của ô tô nào chịu nổi. Với những người lính lái xe như tôi thì kính có cũng được, không có cũng chẳng sao. Chúng tôi càng ung dung tự tại, càng hòa mình với thiên nhiên cây cỏ, được ngắm bầu trời trong xanh cùng những con đường, hoa lá, cỏ cây. Dường như gió lộng, sao trời, cánh chim đều ùa vào buồng lái. Những đêm có sao, tôi lái xe cảm tưởng như mình đang đi giữa bầu trời tự do, cảm giác ấy nó lạ lắm, thật khó mà diễn tả nổi. Chúng tôi, những gã trai tráng cứ hiên ngang, nhìn về phía trước.

Tất nhiên không kính thì tránh sao được bụi, bụi trên đường rừng thì mù mịt rồi, trắng xóa cả tóc. Lại nhớ mấy cậu trai khoa văn, cứ nhìn nhau ôm bụng cười: "Trông tụi mình có khác gì người già không cơ chứ!". Thế nhưng chẳng cần bận tâm, chẳng cần rửa, những lúc như thế chúng tôi châm điếu thuốc hút phì phèo rồi nhìn mặt nhau lấm bụi mà cười đùa như thế. Mỗi khi lái xe gặp mưa to, các bạn nghĩ chúng tôi phải nghỉ tránh mưa sao? Không hề, càng mưa thì càng chạy, chạy cho mát, và hơn cả là để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Áo ướt rồi áo lại khô, chỉ cần lái vài trăm cây số gió thổi quần áo tự khô mà chẳng cần giặt, phơi phóng gì cho mệt.

Đâu phải chỉ có một, hai chiếc xe không kính, có cả một tiểu đội ấy chứ. Anh em lính lái xe chúng tôi thân nhau lắm, gặp nhau trên đường chúng tôi thản nhiên bắt tay qua cửa kính đã vỡ: "Chào đồng chí", "Đồng chí dạo này khỏe không?",... Đường còn dài, cũng có lúc phải nghỉ ngơi, phải ăn uống, cũng phải cho xe nguội máy nữa. Chúng tôi mỗi người một việc, đào bếp Hoàng Cầm, kiếm củi, nấu cơm, đến lúc ngồi ăn cùng mâm chung bát, chung đũa thế là như một gia đình. Nghỉ ngơi cũng chẳng có gì khó với người lính lái xe, an toàn nhất là mắc võng ngủ trên cây, giữa đường xe chạy. Càng tiếp tục đi tôi càng thấy trời xanh, càng thấy niềm tin và hi vọng đang ở ngay trước mắt. Trải qua bom đạn đường dài, dẫu cho chiếc xe không kính, không đèn, không mui, thùng xe xước chằng chịt thì những chiếc xe và người lính lái xe vẫn cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Xe dù thiếu thốn đủ thứ nhưng vẫn chạy bon bon trên đường bởi vì trong xe có trái tim người lính, một trái tim hướng về miền Nam, hướng về hòa bình và độc lập dân tộc.

Đã bao nhiêu năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ như in những người đồng đội lái xe cùng mình, nhớ từng chiếc xe không kính. Năm tháng gian khó ấy đã qua đi, có cả niềm vui và nỗi buồn. Thật không dễ dàng để có được hòa bình, tự do như ngày hôm nay. Bởi vậy, tôi mong rằng thế hệ trẻ ý thức được điều đó và cố gắng gìn giữ, bảo vệ độc lập của dân tộc.

0
Chỉ còn 1 tháng nữa là tôi phải xa các bạn rồi.Nhớ những chiều nào khoác vai hò hết trên sân trường.Nhớ những hôm sinh nhật,đi trải nghiệm cùng nhau.Chúng tôi đã có những lúc vui,lúc buồn,lúc tức giận.Nhưng luôn đoàn kết,mạnh mẽ,làm nên 1 tập thể.Sau bế giảng,mỗi đứa một ngả,mỗi đứa một con đường.Tôi sẽ phải xa 41 đứa bạn gắn bó,thân thiết với tôi suốt 5 năm học Tiểu...
Đọc tiếp

Chỉ còn 1 tháng nữa là tôi phải xa các bạn rồi.

Nhớ những chiều nào khoác vai hò hết trên sân trường.

Nhớ những hôm sinh nhật,đi trải nghiệm cùng nhau.

Chúng tôi đã có những lúc vui,lúc buồn,lúc tức giận.

Nhưng luôn đoàn kết,mạnh mẽ,làm nên 1 tập thể.

Sau bế giảng,mỗi đứa một ngả,mỗi đứa một con đường.

Tôi sẽ phải xa 41 đứa bạn gắn bó,thân thiết với tôi suốt 5 năm học Tiểu học.

Các bạn luôn động viên,hỏi han mỗi khi tôi buồn.

Tôi phải xa những thầy cô đã dạy dỗ tôi nên người.

Tôi ko còn là một cô bé lớp 1 hay làm nũng,khóc nhè,

Mà là một cô bé chững chạc,là 1 thành viên của Đội Thiếu niên.

Tất cả,tất cả đều nhờ thầy cô đã chăm sóc,chỉ bảo.

Tôi chỉ muốn gửi lời cảm ơn và xin lỗi với thầy cô:

Cảm ơn đã dạy dỗ chúng em thành 1 con người tốt.

Xin lỗi vì đã đôi lúc phải làm thầy cô buồn lòng.

Nhưng thầy cô ơi,

Chúng em đâu hiểu công lao to lớn của các thầy cô đến nhường nào?

Chỉ 1 tháng nữa thôi,

Cuộc hành trình cấp 1 của tôi đến đây là kết thúc.

Các em lớp 4 sẽ thay chỗ chúng tôi.

Tạm biệt mái trường thân yêu chứa bao nhiêu kỉ niệm thời học trò của tôi,

Tạm biệt thầy cô,tạm biệt các bạn.

Chúng tôi về nghỉ hè.

Nhưng chúng tôi sẽ chẳng còn được dự buổi khai giảng đầu năm ,hơi ấm của buổi chào cờ đầu tuần,

Của mái trường Tiểu học Nguyễn Huệ.

Đây,

Không khí mới của bậc Trung học

Cảm giác ấy,điều tôi lo sợ nhất,

Tôi và các bạn sẽ rời xa nhau

Chẳng biết có ngày nào gặp lại...

CHO MK MỘT LỜI NHẬN XÉT.

ĐÓ LÀ CẢM XÚC CỦA MK KHI SẮP PHẢI XA MÁI TRƯỜNG.

4
12 tháng 4 2018

mk thấy hay và mk đã tìm đc câu trả lời cho bài văn sáng tác thơ của trường rồi cảm ơn bạn nha

12 tháng 4 2018

hay ghê nhở

quocthinh091319:21Chiếc cặp sách đã là người bạn thân thiết với em trong suốt hơn một năm qua. Nó luôn đồng hành cùng với em mỗi ngày tới trường, chứa đựng cả một kho tàng tri thức bên trong đó, vì vậy mà em luôn yêu quý và trân trọng nó. Có thể hình dung chiếc cặp sách của em là một chiếc ba lô cỡ vừa có gắn một cần kéo và hai bánh xe nhỏ bên dưới giúp em có thể kéo nó một cách...
Đọc tiếp
quocthinh091319:21

Chiếc cặp sách đã là người bạn thân thiết với em trong suốt hơn một năm qua. Nó luôn đồng hành cùng với em mỗi ngày tới trường, chứa đựng cả một kho tàng tri thức bên trong đó, vì vậy mà em luôn yêu quý và trân trọng nó.

 

Có thể hình dung chiếc cặp sách của em là một chiếc ba lô cỡ vừa có gắn một cần kéo và hai bánh xe nhỏ bên dưới giúp em có thể kéo nó một cách nhẹ nhàng trên mặt đất. Chiếc cặp của em không khoác lên mình bộ cánh sặc sỡ nhiều màu hay một tấm hình siêu nhân người nhện như hầu hết những chiếc cặp của bạn bè. Chiếc cặp của em chỉ có một màu duy nhất một màu xanh lam đậm. Màu sắc đơn giản nhưng điểm làm cho chiếc cặp của em trở nên thu hút là toàn bộ mặt trước của chiếc cặp, chỉ trừ một ngăn nhỏ phía dưới để đựng hộp bút thì phần còn lại được làm bằng nhựa trong suốt. Ai cũng có thể nhìn thấy toàn bộ những gì mà em đang đựng ở ngăn ngoài cùng này. Toàn bộ sách vở và đồ dùng học tập được em bố trí gọn gàng ở hai ngăn trong. Đồ ăn nhẹ và nước uống được để ở hai ngăn nhỏ bên hông. Riêng ngăn ngoài cùng trong suốt đó em dành để những điều thật đặc biệt. Khi thì những mẫu đồ chơi nhỏ mà tất cả những đứa trẻ như chúng em đều đang săn lùng. Khi thì những bức tranh do chính tay em vẽ mà ai nhìn vào cũng phải khen ngợi. Khi thì những bài kiểm tra mới tinh cô vừa trả trên lớp hay những phần thưởng những phiếu điểm tốt, hoa điểm mười mà em giành được. Cách sắp xếp như vậy vô tình gây được rất nhiều sự chú ý của bạn bè nhưng điều làm em vui và hạnh phúc nhất chính là thu hút được sự chú ý của mẹ.

Mẹ em bận lắm, nhà chỉ có hai mẹ con mà em chỉ có thể gặp mẹ vào buổi sáng và tối hẳn khi chuẩn bị đến giờ ăn tối. Em rất sợ nhỡ như mẹ bận quá mà quên mất mình nên ngày nào khi đi học về vừa về đến cầu thang dẫn lên tầng hai em không mang cặp sách lên mà để nó ngay ở đó. Khi mẹ đi làm về đã thành thói quen mẹ sẽ nhìn chiếc cặp rồi mang nó lên tầng giúp em. Mẹ không cần mở chiếc cặp cũng có thể biết được hôm nay ở trường em đã làm những gì? Và khi trông thấy em đang đợi mẹ trước bàn ăn mẹ dường như quên hết mọi chuyện bên ngoài và quên cả mệt mỏi để khen ngợi và trò chuyện với em. Cứ thế hơn một năm qua chiếc cặp thu hút sự chú ý đã đưa hai mẹ con tới gần nhau hơn.

 

Em cũng luôn cố gắng học tập để không khi nào sự chú ý giảm đi cả. Chiếc cặp là người bạn thân nhất của em, nó dường như hiểu được mọi suy nghĩ của em và không bao giờ làm em thất vọng. Em hứa sẽ luôn yêu quý và giữ gìn chiếc cặp thật cẩn thận. (xin 5 sao, câu trl hay nhất)

  
0

ngu di ba oi, sao ba con thuc nuaa

1 tháng 1 2023

tui cũng kbic nuaaa, ngồi đợi xem ai cmt.-.

6 tháng 9 2015

đây là câu của Nguyễn Ngọc Quý

Nguyễn hồng Sơn đồ là ai vậy