K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

19 giờ trước (11:01)

chào,tui vừa ăn sáng cách đây 10 phút :)))))

19 giờ trước (11:02)

Xin chào

1 tháng 10 2015

chào cao nguyễn thu uyên

30 tháng 9 2017

hâm à?

30 tháng 9 2017

Tiếng Nhật ak

14 tháng 5 2019

#)Giải :

      Chào buổi tối : Good evening 

    #~Will~be~Pens~#

14 tháng 5 2019

chào buổi tối: Good evening

 dễ quá

17 tháng 8 2017

600-60=540

17 tháng 8 2017

540 đó kẹo

26 tháng 7 2017

600 - 500 = 100 

k mk nhé

26 tháng 7 2017

600 - 500 = 100 nha

16 tháng 3 2016

là con người vì lúc mới sinh ra là 1 em bé thì phải bò bằng 2 tay 2 chân nên gọi là đi bằng 4 chân , còn buổi trưa đi bằng 2 chân đó là lúc trưởng thành nên đi bằng 2 chân, còn buổi tối đi bằng 3 chân có nghĩa là về tuổi già đi bằng 2 chân và chống gậy thì là đi bằng 3 chân

16 tháng 3 2016

con người

nhớ k cho mk nhé

tham khảo:

Tôi yêu nhất những buổi sớm của mùa thu Hà Nội, rất đẹp đẽ và nó đi vào thơ ca một cách tự nhiên:

“Sáng sớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may”

Sinh ra và lớn lên ở quê, nhưng năm tuổi tôi đã được sống cùng bố mẹ ở đất Hà Thành. Đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi vẫn ấn tượng sâu đậm cảm giác khoan khoái của buổi sớm của Hà Nội. Buổi sớm đặc biệt nhất chắc phải nói đến buổi sớm mai của mùa thu! Khi đất trời miền Bắc đang trong độ chuyển giao giữa ngày hè với ngày đông.

Chỉ tờ mờ sáng, trên khắp các ngả đường đã lác đác người đi chợ, đi buôn; nhưng con phố vẫn nằm im để lắng nghe nhịp sống từ từ bắt đầu. Bóng tối mờ dần, ánh ban mai chào ngày mới khoảng lúc 6 giờ sáng. Ánh nắng len lỏi qua những hàng cây thẳng tắp, rung rinh những ánh sương đêm trên lá long lanh, thanh khiết tựa giọt pha lê. Cơn gió nhẹ thổi lướt trên mái đầu người đi bộ. Không cần ra phố, chỉ việc mở tung cửa sổ là tôi có thể thưởng thức mọi hương vị cuộc sống. Ở Hà Nội, điều tuyệt diệu nhất là ta được sải bước trên phố đi bộ Hồ Gươm. Không khí ở đó đúng là tuyệt diệu của trung tâm Hà Nội. Những nét cổ kính xưa xưa, tất cả nơi đây đều lưu giữ. Những ông bà, cô chú đi tập thể dục, những chiếc ghế đá bên hồ mọi người ngồi đọc báo, cùng nhau tập luyện dưỡng sinh, kể những câu chuyện ngày mới vui vẻ. Hòa vào không khí đó, chúng ta sẽ hạnh phúc biết bao. Cả bầu trời như lắng đọng xanh mộng mơ hòa theo sự hiu hiu của gió ban mai.

Mới sớm ra sẽ ít xe cộ, nên những con phố vẫn thênh thang, trải dài theo bước chân của những gánh hàng rong. Hà Nội đặc trưng ở những xe hoa, xe hoa quả rong ngoài phố đã là dư vị sống của nơi đây. Chiếc xe đạp cũ kĩ, kẽo kẹt hòa theo tiếng giao thật giản dị mà nên thơ. Những chú chim chuyền cành líu lo chào đón ngày mới, chắc chỉ có sáng sớm mới có cơ hội được ngắm nhìn chúng, bởi khi nắng lên, xe cộ đông đúc chúng trốn đi đâu cả.

Con đường còn ươn ướt sương đêm cứ nằm im vờ chưa tỉnh giấc. Ở đầu ngõ có những bác xe ôm đón khách sớm! Hà Nội là thành phố nhộn nhịp và đông đúc bởi nó cũng chính là trung tâm của cả nước. Cảm giác trong lành, im ắng cũng nhanh chóng qua đi trả lại cho Hà Nội sự phồn hoa, nhộn nhịp. Chỉ khoảng 6 giờ 30 phút sáng người đi làm, đi buôn, đi học đông đúc. Cột đèn giao thông không được nghỉ ngơi lại lao vào trận chiến giờ cao điểm. Tôi cũng thường đến trường cùng mẹ khi nhịp sống hối hả ấy ập đến.

Buổi sớm của mùa thu Hà Nội sẽ khiến mỗi chúng ta có thể trải lòng cho bao nhiêu vất vả lo toan. Mỗi sớm mai thức giấc chúng ta sẽ đón nhận một ngày mới tươi đẹp và ý nghĩa hơn.

24 tháng 5 2018

Tôi thích buổi sáng, yêu thích buổi chiều, nhưng tôi lại cũng rất thích buổi trưa hè trên quê hương có gió nồm nam mát mẻ.

Trong ánh nắng mặt trời oi ả, làng quê hiện lên với tất cả vẻ giản dị, thân thương. Những cây tràm cao vút chẳng khác gì những cây nến khổng lồ. Đầu lá ủ rũ như đầu lá liễu ở rừng dương ven biển. Mùi hương tràm ngát dậy bởi nó đang hong nóng dưới ánh mặt trời. Không chỉ có hương tràm mà có cả mùi khô của rơm rạ, mùi thơm của hương lúa được hong khô, mùi nồng ngai ngái của phù sa đất mới. Những mùi hương quen thuộc ấy đã làm tôi cảm thấy ấm áp lạ lùng. Mặc dù nắng hè như đổ lửa nhưng quê hương tôi vẫn hiện lên một vẻ đẹp hiền hòa. Trên những sân phơi, từng sợi rơm vàng óng, từng hạt thóc vàng giòn ánh lên dưới nắng. Ánh nắng ban trưa giúp con người có củi, có rơm, có thóc khô giòn. Nắng trưa tuy gay gắt nhưng giúp mọi người no ấm.

Tuy nắng chói chang nhưng gió nồm thổi đến cũng đủ làm cho con người dễ chịu. Những tàu dừa như chiếc lược chải vào không gian lộng gió. Văng vẳng đâu đó tiếng kĩu kịt của lũy tre làng, ngọn tre cong cong vẫn vô tư cho gió đưa đẩy. Dưới bóng râm của tre những bác trâu ung dung nằm nhai cỏ. Trâu nhai cả bóng râm của lũy tre xanh đang ta: trùm một  khoảng trời nho nhỏ. Trên mấy cây cao, những chú chào mào, sáo sậu, sáo đen đua nhau chuyền cành, ca hát.

Dường như chúng cũng thích thú một buổi trưa hè đầy nắng, gió.

Làng quê yên ả. Làng quê yêu thương. Nơi ấy, tôi được sinh ra và lớn lên, nơi có tiếng hát ngọt ngào của bà ru tôi yên giấc ban trưa. Tôi yêu biết bao buổi trưa hè thân thương ấy trên quê hương.

24 tháng 5 2018

Mỗi buổi trưa hè, nó yêu lắm cái yên ả tuyệt đối của đất trời. Cũng như đêm, khi người người đều vùi say trong sự nghỉ ngơi, thì nó lại muốn thức, thức để mà ru lòng mình với khoảng trời bình yên và dịu ngọt. Bỗng thấy cuộc sống đẹp một cách lạ kỳ. Nắng lên tỏa sáng từng góc không gian, tỏa rạng qua từng ô cửa. Nắng tưới lên vạn vật sức sống kỳ ảo lung linh. Trời trong xanh hơn. Gió khẽ hát khúc du dương dịu dàng. Nắng và gió như đôi bạn thân song hành, hễ vắng nhau là thấy thiếu, thấy nhớ. Ngày nào gió lỡ làng đi vắng, bỏ quên nắng một mình trong nhân gian, nắng buồn và gắt gỏng khiến bao người khốn khổ, nhăn nhó bởi cái oi bức khó chịu.

Nhưng khi gió về quyện hòa cùng nắng, gió giúp nắng xua đi cái không khí nồng oi. Gió thổi mát những gương mặt người lấm tấm mồ hôi. Gió tưới tắm những con đường bỏng rát như rang. Và gió khẽ trêu đùa những làn tóc thiếu nữ mỏng bay. Gió và nắng nhí nhảnh dạo chơi, khi lại chờn vờn cùng làn mây trắng bay.

Và cứ mỗi trưa hè, nắng nhẹ nhàng ru cho gió ngủ. Để chiều về, gió sẽ khiến nắng dịu dàng và trong veo du đãng. Khi đó nắng sẽ chỉ còn là những tia nắng nhảy nhót chan hòa dạo chơi cùng gió, đi qua những khoảng trời rộng và xanh ngút ngàn màu xanh của mây, của cỏ cây hoa lá.

Rồi khi đêm về sẽ chỉ còn gió lang thang trên khắp mọi nẻo đường. Vì nắng phải đi ngủ do mặt trời bắt thế. Còn mình gió, và gió sẽ làm mát lại những gì bị làm khô héo đi bởi nắng. Thi thoảng gió gọi mưa về để vạn vật sinh sôi đâm chồi khoe sắc. Có mưa thì nắng phải trốn đi. Sau mưa rồi nắng lại về. Bởi thế, Nắng, gió và Mưa cứ lần lượt làm những nhiệm vụ của mình. Dẫu chẳng chẳng thể mãi gần bên những họ luôn cần thiết cho nhau. Như một mối tình tay ba ngọt ngào, như nắng cần gió, gió cần mưa, và mưa lại cần nắng.

Nó thì yêu cả Nắng, Gió và Mưa. Nhưng có lẽ yêu nhất lại là Nắng. Nhớ như in những buổi trưa hè oi ả của miền tuổi thơ, có cô nhóc nghịch ngợm chẳng bao giờ chịu ngủ. Đợi lúc giữa trưa nhóc lại trốn mẹ đầu trần đi chơi, mải la hét nhễ nhại mồ hôi với bao nhiêu trò con trẻ, từ ‘’bắn bang, trốn tìm, chơi đồ cứu, bịt mắt bắt dê…’’. Rồi cả khi sau này lớn lên, nhóc cũng không xa nổi thói quen ra đường giữa buổi trưa, lê la khắp những con đường làng quê yêu dấu. Nhóc thích sang nhà bạn bè chơi những buổi trưa như thế, đến nỗi người ta bảo nhóc vô duyên khi chẳng cho ai ngủ. Có lần bị đuổi đánh chạy té trời khi làm náo loạn cả một góc xóm bởi mấy trò nghịch dại, rồi những lần rủ hội bạn đi bẻ trộm roi của nhà hàng xóm…

Ngày ấy nhóc nghịch nhất làng, bốn mặt làng chẳng ai không biết tên. Nổi tiếng cả những lần đuổi đánh nhau cùng chúng bạn. Hễ ai chọc giận là nhóc chẳng tha, người bé tí như cái kéo nhưng đành hanh phải biết. Bị bố mẹ đánh thì không bao giờ biết khóc, càng lầm lì thách thức. Hình như vậy mà giờ nhóc vẫn ngang bướng, chẳng chịu thua ai bao giờ. Học kém bạn một chút thôi cũng thấy khó chịu mất ăn mất ngủ.

Ngày bé nhóc thích mặc áo màu vàng, bởi đó là màu của nắng. Và tận cho đến bây giờ, nhóc vẫn yêu màu vàng như thế. Chợt nhớ những câu thơ của Trịnh Công Sơn:

Nắng vàng em đi đâu mà vội

Mà vội nắng vàng nắng vàng ơi

Hẳn là Trịnh cũng yêu nắng lắm, nên mới gọi nắng thiết tha và trừu mến đến thế.

Chợt nhận ra, chỉ mới là đầu hè thôi nhỉ. Đầu hè mà nắng vàng rực rỡ quá. Nó nghe người ta kêu than về sự oi bức của đất trời. Những gương mặt nhăn nhó mệt mỏi. Nó lại chỉ thấy yêu thêm mùa hè chói chang rực nắng. Chẳng bao giờ là cần dùng đến điều hòa, thậm chí sợ điều hòa, nó vẫn là cô nhóc của ngày xưa, có thể đi bộ hàng giờ dưới nắng giữa trưa hè mà không bao giờ cần phải đội mũ hay mặc áo che nắng.

Và nó thích cảm giác này, một trưa hè oi ả, ngồi trong phòng ngắm nắng cùng mây ngừng bay. Thi thoảng làn gió nhẹ khẽ làm đung đưa những chậu cảnh ngoài hiên. Những bông nhài trắng tỏa hương thơm len lỏi vào phòng. Trên chiếc giường trải nệm vàng ấm áp của nó nằm ngổn ngang những gấu bố, gấu mẹ, gấu con thật đáng yêu. Đó là thế giới riêng rất đỗi bình yên của nó. Nơi giúp nó cân bằng sau biết bao những bộn bề lo toan cuộc sống.

Nó sẽ mong chờ một sắc gạo đỏ và những cơn mưa hè tháng sáu. Trong sắc đỏ sẽ bập bùng cháy lên cả một trời yêu. Và những cơn mưa mùa hạ sẽ làm trời trong hơn, xanh hơn, và nắng sẽ mềm hơn cùng gió thênh thang…

25 tháng 4 2021

Ở mái trường yêu quý của em, có rất nhiều những thứ đáng nhớ đáng yêu như mảng sân trường thân thuộc, bác bằng lăng ở cuối sân trường hay đó còn là hình ảnh cô giáo đang say sưa giảng bài và hình ảnh các bạn nô đùa vui chơi dưới sân trường… Nhưng có lẽ có một hình ảnh mà em sẽ không bao giờ quên được khi học dưới mái trường này đó chính là buổi lễ chào cờ đầu tuần.

 

Cứ mỗi sáng thứ hai, khi ông mặt trời vừa mới thức giấc, ban cho nhân gian những tia nắng ấm áp đầu tiên thì trường chúng em đã bắt đầu công tác chuẩn bị cho buổi lễ khai giảng đầu tuần. Một số lớp trực tuần sẽ bắt đầu kê bàn ghế, căng màn ở giữa bục sân khấu hay quét dọn khu vực sân trường để chuẩn bị cho buổi lễ có thể diễn ra tốt nhất. Và khi tiếng trống của bác bảo vệ vang lên báo hiệu đã đến giờ tập trung thì từ tất cả các lớp, học sinh ùa ra sân đông vui như đàn chim sổ lồng và rất nhanh chóng đứng vào hàng lớp của mình. Mỗi lớp đều xếp ngay ngắn thành hai hàng thẳng tắp và bạn đứng đầu sẽ đại diện cho lớp để cầm biển và bạn bên cạnh sẽ đứng cầm cờ. Khi tất cả các bạn học sinh và giáo viên đã ổn định chỗ ngồi thì bạn liên đội trưởng của trường bắt đầu đứng lên bục sân khấu và hô to : “ Nghiêm! Chào cờ…. Chào!”. Cả trường em lúc này im phăng phắc không có một tiếng động nào. Tất cả mọi người đều đứng nghiêm đưa mắt hướng về hình ảnh Bác Hồ thân yêu ở trên bục và chiếc cờ đỏ sao vàng đã đưa treo lên trên cao đang tung bay phấp phới trong gió. Không khí của cả hội trường lúc này mới trang nghiêm và trang trọng biết bao nhiêu. Đặc biệt hơn cả là khi tiếng nhạc bài Quốc ca và Đội ca bắt đầu vang lên thì tất cả mọi người đều hát vang bài hát một cách chân thành và cuồng nhiệt nhất. Chúng em hát bằng cả trái tim mình, ai cũng muốn góp một phần tiếng hát của mình tạo nên bản hòa ca đầy hào hùng và vang dội. Sau đó khi đã kết thúc bài hát thì tất cả mọi người đều được ngồi xuống và bắt đầu lắng nghe nội dung của buổi lễ chào cờ. Cô hiệu phó nhà trường sẽ bắt đầu đứng lên và nhận xét về tình hình chung của toàn thể trường sau một tuần học tập, về những thứ mà chúng em đã đạt được trong tuần qua và cả những lỗi sai mà chúng em cần rút kinh nghiệm. Sau đó một bạn sẽ đại diện cho lớp trực tuần lên nhận xét cụ thể về tình hình của các lớp và và đề ra phương hướng học tập hiệu quả cho tuần học tiếp theo.

25 tháng 4 2021

 

Cuộc sống của mỗi người luôn có những kỉ niệm với cùng đẹp. Còn đối vs tôi kỉ niệm lớn nhất đó là buổi chào cờ đầu tuần .

- Sau thời gian được nghỉ ơn nhà tránh Covid 19 chúng tôi đã đc đi học lại .Tôi và các bạn cẩm thấy vui vô cùng có một số đứa còn ríu rít nói chuyện vs nhau về tg ấy . Còn có mấy đứa ôm chặt lấy nhau cười tủm tỉm .Tuy nhiên còn một số đứa con trai lớp tôi thì thều thào nói" Chán nhờ lại phải đi học ? " sau những lần hỏi ấy chứng nó lại ôm lấy bạn nhau cười tủm. Một âm thanh Vang  lên của cô tổng phụ trách " Mời các em chuẩn bị xuống sân chào cờ" Cô phân các lớp sếp ghế.Không biết rằng có phải sắp xếp hay k mà lớp tôi đc phân công xuống sếp ghế cho đại biểu sao mà vinh dự đến thế. Chúng tôi bước xuống sân tiếng gió thổi thoáng thoảng .Sao hôm nay lại trang nghiêm đến thế. Sau đó Tầm 15 phút thì các lớp xuống nhìn cái hình ảnh ấy chả khác nào cái hình ảnh đàn ong vỡ tổ trông nó rất náo nhiệt nhưng vẫn hạn chế mùa covid nên bạn nào cũng đeo một chiếc khẩu trang có bạn đeo loại vải có ng đeo loại y tế .Bỗng có một âm thanh lớn giống như một sức hút kéo hết ánh nhìn của chúng tôi về phía sân khấu." À hoá ra là tiếng cô tổng phụ trách thử míc cô gọi chúng tôi đứng lên bỗng cây đứng lặng gió không còn thổi nữa .Phải Chăng cây với gió cũng muốn chào cờ thật trang nghiêm như chúng tôi hay sao? Sân trường không còn tiếng ồn ào của học sinh hoà cả.Chúng tôi đã cất lên bài quốc ca , đội ca vô cùng hùng vĩ chúng tôi nhìn ảnh Bác - vị lãnh tụ vĩ đại và tự hứa rằng học tập thật giỏi . Sau những giây phút được thầy cô trao dồi kiến thức và xếp hạng lớp theo tuần chúng tôi lại đứng dậy và quay trở về lớp.Quả là một buổi chào vờ tuyệt vời! 

CÓ MỘT SÔ CHỖ VÌ LỖI MÁY NÊN EM CỐ ĐỌC NHÉ ,VÌ K ĐỦ TG NÊN CHỊ CHỈ VIẾT TẠM NHƯ VẬY THÔI CÒN ĐAAU EM TRIỂN KHAI TIẾP THEO Ý EM NHÉ 

CRE:Mint