viết bài văn tả cảnh đẹp
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
“Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre…”
Đó là ‘những câu thơ ca ngợi quê hương của một nhà thư Giang Nam. Nhưng đối với tôi, không có cái gì quyến rũ, nhớ thương bằng biển. Biển là quê hương tôi, quê hương Vũng Tàu.
Biển, thủy chung đôn hậu! Đã có người tặng cho nó vần thơ:
“Khi ra biển mới thấy biển đẹp
Khi ngắm biển mới thấy biển hiền”.
Một ngày xuân ấm áp, khi ngắm biến, bạn sẽ thốt lên: “Biển tuyệt đẹp!”. Phải chăng cái đẹp ấy là do tạo hóa ban tặng con người.
Biển nên thơ vào những buổi chiều tà, biến dạt dào vào những lúc bình minh thức dậy, biển chói lọi khi mặt trời chiếu xuống làm xuất hiện vô vàn những hạt kim cương trong những ngày đẹp nắng. Nhưng đâu phải cái đẹp đó theo một khuôn mẫu nhất định.
Sáng sớm, khi bình minh ló dạng, ông mặt tròi có màu hồng đào như lòng quả trứng gà thì biển đã dâng trào sức sống. Nó ào dậy với niềm tin mãnh liệt đón chào ngày mới. Phía tít trời xa, biển như một dải lụa đào rực rỡ. Nhưng lùi về phía bờ, biển là một dải băng vĩ đại tô nhuộm bởi một màu xanh biếc, càng vào trong, càng nhạt dần. Hình như biển là một người khổng lồ khoác tấm áo đủ màu khoe mình trong vũ trụ bao la. Sóng như con trăn ưỡn mình múa lượn, đuổi xô nhau tung bọt trắng vào bờ.
Mặt trời càng lên cao, nước biển càng lóng lánh. Biển lộng lẫy trong bộ áo vàng rực rỡ. Muôn vàn hạt bụi li ti nhảy nhót tung tàng trên đầu con sóng. Bãi cát liền bờ càng vàng rực lên dưới ánh nắng chói chang của ông mặt trời. Trong các kẽ đá, tiếng nước biển va đập ầm ào như những lời tâm sự.
Đối với tôi, biển là người bạn gần gũi, thân yêu nhất. Người bạn đó dịu dàng, chân thật trong những buổi chiều tà thường thủ thỉ trò chuyện vui buồn cùng tôi.
Biển có cái đẹp vừa hiền hòa vừa mạnh mẽ, đồng thời lại mang trong mình cả kho tài nguyên phong phú. Kho tài nguyên đó làm giàu thêm cho cuộc sống. Biển hiền lành, chăm chỉ, giản dị như người dân Vũng Tàu. Quê tôi đâu chỉ có biển mà còn bao phong cảnh hữu tình: Bạch Dinh, Núi Lớn, Thích Ca Phật đài… Bao công trình kiến trúc của người xưa. Có cái nguy nga tráng lệ, có cái giản dị, hiền hòa.
Bạn hãy đến với Vũng Tàu – vùng biển quê tôi. Bạn hãy đến đây để thưởng thức vị hương say; say với biển; say với những tấm lòng nhân hậu; với cuộc đời và với tất cả tình yêu.
Cứ sau mỗi năm học, để động viên tinh thần học tập của em, bố mẹ thường tổ chức cho cả nhà đi nghỉ mát. Năm nay, kết thức nămhọc, em đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, bô' rất vui mừng, thưởng cho em một chuyến tham quan ở vịnh Hạ Long - một vùng biển đẹp nổi tiêng của nước ta hiện đang được bình chọn là di sản văn hóa thế giới.
Em đến Hạ Long với bao nhiêu là háo hức! Em đã nghe truyền thuyết về vịnh, về những con rồng trầm mình làm nên những hòn đảo muôn hình vạn trạng trong lòng vịnh. Trên đường đi, hình ảnh những làng mạc, nhà cửa, phố xá trải dài ra trước mắt... Non nước Việt Nam sao mà đáng yêu đến thế!
Kia rồi vịnh Hạ Long! Em reo lên sung sướng khi chiếc ô tô đỗ lại. Thật là trời nước một màu trong xanh thăm thẳm. Trước mắt em, trải ra ngút ngàn là màu nước biển mát lành và những hòn đảo nhỏ đan xen nhấp nhô trong lòng vịnh. Lên thuyền ra vịnh mới thấy hết cái tươi đẹp kì vĩ của khung cảnh nơi đây.
Đứng trên khoang thuyền, em nghe gió mát lồng lộng mơn man trên mái tóc. Nắng trải ra làm nước biển xôn xao lấp lánh. Càng vào sâu trong lòng vịnh càng có cảm giác nước trong vịnh là một khối ngọc bích nhưng mềm mại uyển chuyển. Nhìn bốn bề thấy mênh mang là sóng nước hiền hòa. Xa xa, cây cầu treo Bãi Cháy nổi tiếng trông như một bàn tay xinh xắn đang vẫy chào du khách. Đi sâu thêm chút nữa, quanh ta đều là những hòn đảo nhỏ đan xen vào nhau như một mê cung đầy hấp dẫn.
Mỗi hòn đảo mang một hình dáng riêng, rất kì lạ. Truyền thuyết kể rằng có 99 con rồng đã trầm mình xuống vịnh khiến cho nước biển nơi đây xanh một màu xanh biêng biếc kì diệu. Mỗi con rồng đã hóa thành một hòn đảo nên nơi đây mới có tên là vịnh Hạ Long. Tên mỗi hòn đảo lại được đặt theo hình dáng mà người ta tưởng tượng về hòn đảo đó, nào là hòn Trống Mái, nào là đảo Con Gà, nào là hang Đầu Gỗ,... lại còn hang Ti Tốp, hang Sửng Sốt nữa chứ! Có lẽ con người quá ngỡ ngàng về những gì tạo hóa diệu kì ban cho vịnh Hạ Long. Đến gần, ta mới thấy 'những hòn đảo nơi đây được tạo nên bởi những khối đá vôi khổng lồ. Qua mưa nắng thời gian, chúng đã bị bào mòn nên có hình dáng kì lạ như ngày nay. Mỗi hòn đảo lại được phủ xanh bởi những loài cây kiên cường dũng cảm: bản thân loại đá vôi có rất ít chất dinh dưỡng, cây phải tự bám đá, rễ của chúng tiết ra một loại dịch để có thể “tiêu hóa” thứ đá khô cằn kia.
Nhưng phải đến với các hang động mới thấy được hết vẻ đẹp kì lạ của Hạ Long. Bước vào hang Sửng Sốt (có lẽ vì hang đẹp đến sửng sốt chăng?) ta thấy trong lòng hang có những mạch nước ngầm nhỏ,những giọt nước từ trên trần hang nhỏ xuống mang theo vài ba hạt cát tí xíu. Những hạt cát này không theo nước rơi xuống mà ôm ấp lấy nhau, qua hàng nghìn hàng triệu năm, chúng tạo thành những mảng thạch nhũ lấp lánh. Những cái hang ở đây đều được tạo nên bởi những mảng thạch nhũ như thế, đó là kết quả của một sự vận động tự nhiên bền bỉ diệu kì đến kinh ngạc. Hang rất sâu và rộng, có thể chứa đến nghìn người. Nền hang là đá thường, còn trần hang đầy những thạch nhũ. Thạch nhũ cũng có muôn hình vạn trạng khiến du khách sửng sốt. Hình dáng phổ biến của chúng là hình trụ, thuôn nhọn về phía đuôi xuống lòng hang. Đặc biệt, có những nơi, thạch nhũ tạo thành những hình có ý nghĩa trên vách hang, trần hang. Đó là hình đôi vợ chồng trong ngày cưới, là hình con gà, con khỉ,... Dưới ánh đèn, những hình ảnh đó lấp lánh kì ảo đẹp đến khó tin.
Bước ra khỏi hang là đặt chân lên đỉnh của hòn đảo. Đứng trên cao nhìn ra bao la bát ngát vịnh Hạ Long, một lần nữa ta lại được thấy quanh mình cái mênh mông trời bể trong xanh mát lành. Những hòn đảo nhỏ nhấp nhô như ôm ấp lòng vịnh. Còn những chiếc thuyền nhỏ của ngư dân, của những đoàn khách du lịch quây quần dưới chân đảo như đàn con đang làm nũng cha mẹ...
Rời vịnh Hạ Long, em vẫn còn cảm giác ngỡ ngàng thích thú trước vẻ đẹp của vịnh - một kì quan hiếm có của Tổ quốc. Em thấy tự hào hơn về non sông gấm vóc của mình và càng thấm thìa hơn trách nhiệm phải góp phần giữ gìn và xầy dựng đất nước. Kì nghỉ hè của em đã trôi qua với bao điều thú vị và bổ ích như thế.
k mk nha
a) ( thể loại j vậy bạn đoạn văn QN,TPH ,DD hay ntn ) ?
b) CCĐ là câu 1 ( đoạn văn quy nạp)
Mấy câu kia để người khác làm nhé nó hơi dài đánh ko tiện
Học Tốt
- Trước đền, khóm hải đường đâm bông rực rỡ.
- Những cánh bướm nhiều màu sắc bay dập dờn như đang múa quạt xòe hoa.
- Bên trái là đỉnh Ba Vì vòi vọi.
- Dãy Tam Đảo như bức tường xanh sừng sững.
- Phía xa xa là núi Sóc Sơn…
- Những cánh hoa dại, những gốc thông già… che mát và tỏa hương thơm…
Những từ ngữ miêu tả cảnh đẹp của thiên nhiên nơi đền Hùng là có những khóm hải đường đâm bông rực rỡ, những cánh bướm dập dờn bay lượn, bên trái là đỉnh Ba Vì vòi vọi, bên phải là dãy Tam Đảo như bức tường sừng sững, xa xa là núi Sóc Sơn, trước mặt là Ngã Ba Hạc, những cây đại, cây thông già, giếng Ngọc trong xanh.
những từ ngữ miêu tả cảnh đẹp của thiên nhiên nơi đền hùng là :
Trước đền, khóm hải đường đâm bông rực rỡ.
– Những cánh bướm nhiều màu sắc bay dập dờn như đang múa quạt xòe hoa.
– Bên trái là đỉnh Ba Vì vòi vọi.
– Dãy Tam Đảo như bức tường xanh sừng sững.
– Phía xa xa là núi Sóc Sơn…
– Những cánh hoa dại, những gốc thông già… che mát và tỏa hương thơm…
Quê hương em là một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ sông Hồng, nơi mà bất cứ ai đến cũng đều lưu luyến bởi vẻ đẹp bình dị, trù phú của những cánh đồng lúa bao la. Trong tất cả cảnh vật quê nhà, em yêu thích nhất là hình ảnh cánh đồng lúa vào những ngày mùa gặt, khi cả một vùng trời đất nhuộm màu vàng ấm áp của sự bội thu.
Nhìn từ trên đê làng, cả cánh đồng rộng thẳng cánh cò bay như một tấm thảm vàng khổng lồ được thiên nhiên đan cài tỉ mỉ. Mùa xuân đã trôi qua, những lúa non xanh mướt đậm đà nhựa sống đã lớn dần, chuyển từ màu xanh chanh sang vàng xuộm rồi rực rỡ dưới ánh nắng hạ. Những bông lúa chín uốn cong mình, trĩu nặng những hạt lúa căng tròn, trắng nõn như đang chào đón người nông dân đến thu hoạch. Khi gió mùa thổi qua, cả cánh đồng nhấp nhô từng đợt sóng vàng, tiếng lá lúa rì rào như một bản ca ngọt ngào về sự no đủ, ấm no. Sáng sớm, khi ông mặt trời mới nhú lên khỏi rặng tre làng, những tia nắng ban mai rọi xuống những giọt sương còn đọng trên lá lúa, làm chúng lấp lánh như những hạt kim cương tinh khôi. Mùi thơm của lúa chín phảng phất cùng mùi bùn đất, mùi cỏ dại lan tỏa khắp không khí, khiến ai hít vào cũng cảm thấy lòng thảnh thơi, nhẹ nhàng vô cùng.
Không chỉ có vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ, cánh đồng mùa gặt còn rộn ràng tiếng cười nói, tiếng lao động của người dân làng em. Mới tờ mờ sáng, những chiếc nón lá trắng đã nhấp nhô trên các thửa ruộng, các bác nông dân cầm liềm gặt lúa, tiếng cắt lúa xoèn xoẹt vang lên đều đặn như một nhịp điệu vui tươi. Trên những thửa ruộng vừa gặt xong, máy tuốt lúa nổ giòn, nhả ra vô số hạt vàng căng tròn, ai nấy đều hớn hở, nét mặt rạng ngời niềm vui của mùa màng bội thu. Trên bờ ruộng, những chú cò trắng muốt vểnh tai nghe ngóng những âm thanh rộn rã, còn chú trâu đen nhức thì nhấm nháp khóm cỏ ngon lành ở gốc ruộng mới gặt, như cũng chung niềm vui với mọi người. Màu vàng của lúa, màu trắng của nón lá, màu xanh của bờ cỏ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh làng quê vừa thơ mộng vừa ấm áp tình người.
Đứng giữa cánh đồng lúa ngập tràn nắng vàng, em cảm thấy lòng tự hào về quê hương mình, về sự cần cù của những người nông dân đã bỏ ra bao giọt mồ hôi để có được những hạt gạo nuôi dưỡng mọi người. Cánh đồng mùa gặt không chỉ là cảnh đẹp thiên nhiên, mà còn là hình ảnh gắn liền với tuổi thơ em, với những kỉ niệm đơn sơ mà sâu sắc sẽ không bao giờ phai nhòa, dù mai sau em có lớn lên và đi đến đâu.
Quê hương em là một vùng đất yên bình, nơi có những cánh đồng xanh mướt, những con đường nhỏ quanh co và những hàng cây rợp bóng mát. Trong tất cả những cảnh đẹp ấy, em yêu nhất là vẻ đẹp của buổi sáng trên cánh đồng làng quê vào những ngày đầu hè.
Từ khi mặt trời còn chưa nhô lên, cánh đồng đã chìm trong một màn sương mỏng nhẹ. Không gian lúc ấy thật yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió khẽ lùa qua từng khóm lúa non. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá lúa, long lanh như những viên ngọc nhỏ, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bầu trời sớm.
Khi ánh bình minh bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời, cả không gian dần bừng sáng. Mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên, trải những tia nắng đầu tiên xuống cánh đồng. Sương tan dần, để lộ ra một màu xanh tươi mát trải dài đến tận chân trời. Cánh đồng lúa lúc này như một tấm thảm khổng lồ, mềm mại và óng ánh dưới ánh nắng ban mai.
Xa xa, những ngôi nhà nhỏ trong làng bắt đầu thức giấc. Khói bếp bay lên từ các mái nhà, tạo thành những làn khói trắng nhẹ nhàng quyện vào không khí. Tiếng gà gáy vang lên từng đợt, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Trên con đường làng, vài bác nông dân đã ra đồng từ sớm, vai mang cuốc, tay dắt trâu, bước đi chậm rãi nhưng đầy quen thuộc.
Khi mặt trời lên cao hơn, cánh đồng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Những bông lúa xanh non đung đưa theo gió, tạo thành từng đợt sóng xanh chạy dài. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây ven ruộng, hòa cùng tiếng gió và tiếng người nói chuyện tạo nên một bản nhạc thiên nhiên vui tươi, rộn ràng.
Em thích nhất là đứng từ xa nhìn cánh đồng vào lúc này. Cảm giác như mình đang đứng trước một bức tranh thiên nhiên rộng lớn và sống động. Màu xanh của lúa, màu vàng của nắng, màu trắng của mây hòa quyện lại với nhau tạo nên một khung cảnh vô cùng đẹp mắt và yên bình.
Trên bờ ruộng, những bông hoa dại nhỏ bé cũng khoe sắc. Hoa tím, hoa vàng, hoa trắng đan xen nhau làm cho bức tranh quê hương thêm phần sinh động. Những chú bướm nhỏ bay lượn trên cánh đồng, lúc đậu xuống bông hoa, lúc lại bay lên không trung, trông thật nhẹ nhàng và tự do.
Thỉnh thoảng, có những cơn gió thổi qua làm cả cánh đồng lúa nghiêng mình như đang cúi chào. Không khí buổi sáng lúc này rất trong lành, mát mẻ, khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu và thư thái. Em thường cùng bà ra đồng vào buổi sáng, vừa đi vừa nghe bà kể chuyện xưa, cảm thấy rất vui và ấm áp.
Đến khi mặt trời lên cao, ánh nắng trở nên gay gắt hơn, nhưng cánh đồng vẫn giữ được vẻ đẹp riêng của nó. Những người nông dân bắt đầu làm việc chăm chỉ hơn, tiếng cười nói vang lên khắp nơi. Dù công việc vất vả, nhưng ai cũng vui vẻ vì tin rằng mùa màng sẽ bội thu.
Nhìn cánh đồng quê hương, em cảm thấy rất tự hào và yêu quý nơi mình sinh ra. Đó không chỉ là nơi cung cấp lương thực cho con người mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ em.
Em mong rằng cánh đồng quê hương sẽ mãi xanh tươi, trù phú và luôn giữ được vẻ đẹp bình dị, thân thương ấy. Dù sau này có đi đâu xa, em cũng sẽ luôn nhớ về buổi sáng trên cánh đồng quê hương – một cảnh đẹp tuyệt vời trong lòng em.