Viết bài văn phân tích bài thơ Cảnh rừng Việt Bắc, giúp mình với ạ t2 mình thi rồi ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Với âm thanh lay động những tâm hồn, giúp tâm hồn thanh bình trở lại cùng hòa quyện với mây trời, có tiếng của thiên nhiên, tiếng của rừng xanh làm người ta vui thích, kích thích sự tưng bừng và sáng tạo “Vượn hót chim kêu” giữa không gian hùng vĩ.Không quên diễn tả tình cảm đôn hậu của người dân nơi đây, thể hiện tình hiếu khách là đặc trưng của họ, để thơm nức tiếng xa gần, sự tiếp đón nhiệt thành của người Việt Bắc chẳng có gì ngoài đặc sản của rừng núinó càng mộc mạc“ngô nếp nướng”, lại càng thiết tha, chân thành làm người ta mỗi khi đi xa phải nhớ. Tấm lòng son ấy còn thể hiện sự hoạt động đầy mạnh mẽ, hoang dã của người dân ở mỗi buổi “đi săn” những con thú rừng sa đó sẽ trở thành thứ quà ngon đãi khách quý “thịt rưng quay”, thể hiện sự vui thích khi thưởng thức nó qua động từ “chén”. Hình ảnh của Việt Bắc kháng chiến là địa danh lịch sử, mà vẻ đẹp thơ mộng của nó ở sự hùng vĩ của phong cảnh núi rừng ở đây, mượn thành ngữ xưa “Non xanh nước biếc” mới lột tả hết vẻ đẹp của nơi này

Chào em, em tham khảo một số gợi ý sau nhé!
- Chủ đề:
+ Ngợi ca vẻ đẹp tuyệt diệu của thiên nhiên.
+ Thể hiện tình yêu quê hương, đất nước.
- Nghệ thuật:
+ Thể thơ lục bát truyền thống quen thuộc.
+ Giọng thơ thiết tha, giàu cảm xúc.
+ Vận dụng khéo léo biện pháp nghệ thuật so sánh.
Tham khảo nha em:
Hữu Thỉnh là một nhà thơ viết nhiều và hay viết nhiều về con người và cuộc sống thiên nhiên. "Sang thu" là một tác phẩm tiêu biểu viết về mùa thu của ông. Bài thơ không chỉ có hình ảnh thiên nhiên sang thu mà còn có bóng dáng con người trước mùa thu cuộc đời.
“Bỗng nhận ra hương ổi
Phả vào trong gió se
Sương chùng chình qua ngõ
Hình như thu đã về".
Sự biến đổi đất trời lúc sang thu hoặc tín hiệu sang thu (làn gió se) mang theo "hương ổi" nhà thơ ngỡ ngàng bâng khuâng xao xuyến trước vẻ đẹp của thiên nhiên trong khoảnh khắc giao mùa ("bỗng", "hình như").
Những biến chuyển trong không gian lúc sang thu được nhà thơ cảm nhận bằng nhiều giác quan và sự rung động tinh tế. "Hương ổi" lan vào không gian phả vào gió se, động từ "phả" là nét đặc sắc của hương ổi, mùi hương ổi lan tỏa vào trong gió với một không gian rộng. "Sương đầu thu" giăng mắc nhẹ nhàng chuyển động chầm chậm nơi ngõ xóm, tác giả đã sử dụng nghệ thuật nhân hóa rất đặc sắc qua động từ "chùng chình". "Dòng sông" trôi thanh thản gợi vẻ êm dịu của bức tranh thiên nhiên; những cánh chim bắt đầu vội vã, tác giả đã sử dụng nghệ thuật nhân hóa kết hợp với nghệ thuật đối và các từ láy đã mở ra một không gian cao rộng, khoáng đãng.
Cảm giác giao mùa được diễn tả thú vị qua đám mây mùa hạ "vắt nửa mình sang thu" đây là hình ảnh sáng tạo, độc đáo và tạo nét riêng cho tác phẩm. Có lẽ mùa thu đang đến ngõ xóm báo hiệu mùa thu đang đến rất gần. Nắng cuối hạ vẫn còn nồng, còn sáng nhưng nhạt dần. Những cơn mưa cũng vơi bớt, tiếng sấm cũng không còn bất ngờ. Tác giả sử dụng từ ngữ vô cùng tinh tế qua từ "vẫn còn bao nhiêu", "vơi dần", "cũng bớt". Hình ảnh sương thu chùng chình nơi ngõ xóm gợi liên tưởng con người bâng khuâng xao xuyến bịn rịn trước mùa thu của cuộc đời.
Lúc sang thu bớt đi tiếng sấm bất ngờ. Cũng có thể hiểu hình ảnh hàng cây đứng tuổi không bị bất ngờ, giật mình bởi tiếng sấm nữa. Với hình ảnh có giá trị tả thực về hình tượng thiên nhiên này nhà thơ muốn gửi gắm suy ngẫm của mình: Khi con người đã từng trải thì cũng vững vàng hơn trước những vang động của cuộc đời.
Với cách sử dụng từ ngữ độc đáo, cảm nhận tinh tế sâu sắc, hình ảnh thơ đẹp, ngôn ngữ tinh tế giọng thơ êm đềm. Sang thu thể hiện cảm nhận tinh tế của những chuyển biến nhẹ nhàng của khoảnh khắc giao mùa từ hạ sang thu của miền Bắc. Qua đó thể hiện tình yêu thiên nhiên gắn bó với quê hương của tác giả và triết lí về con người và cuộc đời.
Sang thu là một bài thơ đặc sắc viết về thời điểm chuyển mùa từ cuối hạ sang đầu thu. Bài thơ vừa thể hiện tài năng sự cảm nhận tinh tế của tình yêu đồng thời thể hiện tình cảm của nhà thơ với thiên nhiên mùa thu. Đọc bài thơ chúng ta càng yêu hơn mùa thu thiết tha nồng hậu của quê nhà.
Hồ Chí Minh là một lãnh tụ cách mạng thiên tài của dân tộc nhưng đồng thời, Người cũng là một nhà thơ sánh vai cùng những thi nhân của Đông Tây kim cổ. Trong những năm tháng chiến đấu chống Pháp gian khổ của dân tộc, bên cạnh những chủ trương, chiến lược đánh đuổi giặc tài tình, Người còn có những vần thơ khiến lòng người rung động. “Cảnh khuya” là một thi phẩm trong số ấy:
Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.
Bài thơ ra đời giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc ta đang hồi gay go, quyết liệt: năm 1947. Trên chiến khu Việt Bắc, sau những giờ phút mỏi mệt, trong cảnh đêm của núi rừng, Người bồi hồi xúc động trước cảnh đêm khuya êm ái. Điều đầu tiên Bác cảm nhận được nơi thiên nhiên hoang sơ là tiếng suối róc rách tuôn theo dòng chảy:
Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Lối so sánh của Bác thật kì lạ! Tiếng suối vốn được cảm nhận bằng thính giác nhưng nghe tiếng suối Người cảm nhận được độ “trong” của dòng chảy. Dòng suối ấy hẳn rất ngọt lành, trong mát, đó hẳn cũng là thứ quà riêng mà thiên nhiên núi rừng ban tặng riêng cho những người chiến sĩ trên đường hành quân xa xôi mệt mỏi. Chẳng những vậy, tiếng suối trong nhưng là “trong như tiếng hát xa”. “Tiếng hát xa” là thứ âm thanh rất đặc biệt. Đó phải là tiếng hát rất cao để có sức lan toả mạnh mẽ, để từ xa con người vẫn có thể cảm nhận được. Đó cũng là tiếng hát vang lên trong thời khắc yên lặng bởi nếu không, nó sẽ bị lẫn vào biết bao âm thanh phức tạp của sự sống, liệu từ xa, con người còn có thể cảm nhận được? Điều thú vị trong câu thơ của Bác Hồ là một âm thanh của tự nhiên được so sánh với tiếng hát của con người. Điều đó thể hiện cảm hứng nhân vãn sâu sắc trong những vần thơ của Bác.
Cảnh đêm khuya hẳn trong trẻo, tĩnh lặng đến nhường nào Người mới có thế lắng nghe được tiếng suối long lanh ấy. Điều này không khó hiểu bởi không gian núi rừng thường được bao phủ bởi nhịều âm thanh phong phú: tiếng chim kêu, tiếng gió thổi, tiếng cây rừng xao xác tiếng muông thú gọi bầy... Trong bài thơ “Cảnh rừng Việt Bắc”, Bác đã từng viết:
“Cảnh rừng Việt Bắc thật là hay
Vượn hót chim kêu suốt cả ngày”.
Vậy thì có lẽ, đây là chút yên ả hiếm hoi của thiên nhiên núi rừng vào thời khắc đêm khuya. Thiên nhiên yên tĩnh nhưng cũng là tâm hồn con người yên tĩnh, thanh thản hoà mình vào vẻ đẹp của tự nhiên. Thiên nhiên vào giây phút ấy thật hữu tình biết mấy:
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa
Hai từ "lồng" cùng nằm trong một câu thơ tạo những ấn tượng rất đặc biệt. "Lồng" là dộng từ chỉ việc các vật nằm vào trong một cách thặt khớp để tạo thành một chỉnh thể. Câu thơ hữu tình như một bức tranh duyên: ánh trăng mênh mông toả sáng bao trùm lên cây cổ thụ, bóng cây cổ thụ lại dịu dàng phủ mình lên những nhành hoa. Bác dùng từ "lồng" rất "đắt", nó trở thành "nhãn tự" cho câu thơ. Chỉ với một từ ấy, cảnh vật như đang giao hoà, nương dựa vào nhau một cách duyên dáng, đáng yêu. Đôi mắt người chiến sĩ cách mạng Hồ Chí Minh thật hữu tình, bác ái.
Cảnh khuya sống động, có hồn bao nhiêu càng chứng tỏ một điều: người thưởng cảnh đang xa rời giấc ngủ yên bình thường nhật. Bởi vậy nên:
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Cảnh khuya trong trẻo, tĩnh lặng càng làm nổi bật hình ảnh Bác Hồ thao thức không yên trong đêm vắng. Người hoà mình vào thiên nhiên để cất tiếng thơ ngợi ca thiên nhiên núi rừng song đó chỉ là giây phút phiêu du vào mây gió còn tâm hồn người thực sự đang gửi gắm ở một chân trời khác: Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà Câu thơ vang lên như một sự bừng tỉnh cho người đọc. Ta cứ ngỡ Bác đang thảnh thơi thương cảnh chơi trăng nhưng kì thực tấm lòng người vẫn đau đáu cho nỗi niềm non nước. Bác "chưa ngủ" vì một lẽ rất Hồ Chí Minh: “vì lo nỗi nước nhà”. Nói vậy bởi Bác đã có nhiều đêm không ngủ, nhiều đêm trở trăn vì cuộc kháng chiến của dân tộc:
“Một canh, hai canh, lại ba canh
Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng lành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh”.
Vậy là, dù có tạm để lòng mình hướng đến cảnh vật xung quanh (một lời hỏi thăm người bạn muôn đời của thi nhân kim cổ) tâm hồn Bác vẫn luôn dành trọn tâm tình cho non sông, dân tộc. Và nói như nhà thơ Minh Huệ:
“Đêm nay Bác ngồi đó
Đêm nay Bác không ngủ
Vì một lẽ thường tình
Bác là Hồ Chí Minh”
Bài thơ khép lại với bao dư âm mênh mang lan toả. Đã hơn một lần chúng ta xúc động trước tấm lòng cao cả, bác ái của Bác Hồ nhưng mỗi lần đọc lại “Cảnh khuya” ta lại bồi hồi với những tâm tình của một người mà cả cuộc đời chưa bao giờ nghỉ ngơi, chưa bao giờ an mình trong giấc ngủ.

Bạn tham khảo nha :
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ tại chiến khu Việt Bắc, hình ảnh người chiến sĩ cộng sản không chỉ hiện lên với ý chí thép mà còn với một tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm, yêu thiên nhiên tha thiết. Bài thơ "Cảnh rừng Việt Bắc" được Bác viết vào năm 1947, giữa lúc cuộc kháng chiến đang vào giai đoạn gay go nhất. Bài thơ không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn là lời khẳng định về phong thái ung dung và niềm tin tất thắng của vị lãnh tụ kính yêu.
Mở đầu bài thơ, Bác đã vẽ nên một khung cảnh núi rừng vừa thơ mộng, vừa tràn đầy sức sống qua những nét vẽ cực kỳ giản dị:
Chữ "hay" mở đầu bài thơ vang lên thật tự nhiên, như một lời reo vui, một sự thích thú chân thành. Giữa chốn "ngàn dặm gió mù", thiên nhiên không hề hiu quạnh, đáng sợ mà lại rộn rã âm thanh của "vượn hót chim kêu". Âm thanh ấy làm cho không gian trở nên ấm áp, phá tan cái tĩnh mịch của rừng sâu, thể hiện cái nhìn đầy trìu mến của tác giả đối với cảnh vật nơi chiến khu.
Tiếp đến, cuộc sống ở chiến khu hiện lên thật ấm cúng và đầy đủ phong vị qua sự hòa hợp giữa màu sắc và hương vị:
Hình ảnh "ngô nếp nướng" và "thịt rừng quay" không chỉ gợi lên sự trù phú của sản vật địa phương mà còn ấm sực tình người, tình đồng chí. Cách dùng từ "mời", "chén" cho thấy sự hiếu khách và phong thái chủ động của những người chiến sĩ. Dù là cuộc sống gian khổ, phải bám trụ nơi rừng sâu, nhưng qua lăng kính của Bác, mọi thứ đều trở nên thanh cao và đầy thú vị.
Sự ung dung, tự tại của người chiến sĩ cách mạng càng được thể hiện rõ nét ở những câu thơ tiếp theo:
Cụm từ "tha hồ dạo" và "mặc sức say" khẳng định một tư thế làm chủ hoàn toàn thiên nhiên và hoàn cảnh. Bác coi việc ở rừng không phải là sự trốn tránh hay chịu đựng, mà là một cuộc thưởng ngoạn. Thiên nhiên Việt Bắc trở thành người bạn đồng hành, cung cấp cho con người cả vẻ đẹp tinh thần lẫn sự đủ đầy về vật chất. Đây chính là biểu hiện cao nhất của tinh thần lạc quan cách mạng.
Khổ thơ cuối cùng đã nâng tầm ý nghĩa của bài thơ, từ tình yêu thiên nhiên chuyển sang lý tưởng cứu nước và trách nhiệm với dân tộc:
Câu thơ khẳng định niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng. Hình ảnh "bàn tay xoay chuyển cả đất trời" là một hình ảnh kỳ vĩ, đầy sức mạnh, tượng trưng cho sức mạnh của nhân dân dưới sự dẫn dắt của Đảng. Bài thơ kết thúc bằng một lời khẳng định đanh thép, như một lời thề xuất phát từ trái tim: "Lòng ta kháng chiến quyết thành công!". Sự đan xen giữa "chất thép" (ý chí) và "chất tình" (tâm hồn) đã tạo nên vẻ đẹp độc đáo của hình tượng người chiến sĩ - thi sĩ Hồ Chí Minh.
Tóm lại, bài thơ "Cảnh rừng Việt Bắc" là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ Hồ Chí Minh: giản dị, hàm súc nhưng chứa đựng tầm vóc lớn lao. Qua bài thơ, ta không chỉ thấy một thiên nhiên Việt Bắc hữu tình mà còn cảm phục sâu sắc phong thái ung dung, tự tại và tinh thần lạc quan của Bác. Bài thơ truyền cho thế hệ trẻ chúng ta bài học về tình yêu thiên nhiên và niềm tin vào chính nghĩa trong mọi nghịch cảnh của cuộc sống.
\(\rarr\) Bạn tham khảo bài văn của mình nhé!
Bài thơ "Cảnh rừng Việt Bắc" của nhà thơ Tố Hữu là một tác phẩm thể hiện vẻ đẹp của thiên nhiên và tinh thần lạc quan, kiên cường của nhân dân ta trong kháng chiến chống Pháp. Bài thơ không chỉ miêu tả vẻ đẹp của cảnh rừng mà còn gửi gắm ý nghĩa sâu sắc về khí thế đấu tranh của dân tộc.
Trước hết, bài thơ mở đầu bằng hình ảnh tự nhiên tươi đẹp, thơ mộng của rừng Việt Bắc: "Rừng xanh nứa lá cheo leo / Trám bùi, mận chín, cây đu đủ sum sê". Những hình ảnh này gợi lên một không gian thiên nhiên hoang sơ, bình dị mà đầy sức sống, thể hiện sự phong phú, đa dạng của thiên nhiên vùng Việt Bắc. Rừng xanh, cây cối sum suê như bức tranh trữ tình sống động, thể hiện vẻ đẹp tự nhiên hài hòa, yên bình của miền đất cách mạng.
Tiếp đó, nhà thơ miêu tả cảnh rừng trong buổi sáng sớm hoặc chiều tà: "Gió đưa cây lá đung đưa / Bác Hồ ngồi đó, lặng thầm, hiền hòa". Hình ảnh này không chỉ thể hiện vẻ đẹp của cảnh vật mà còn gợi lên hình ảnh Bác Hồ hiện diện trong cảnh rừng yên bình, gần gũi với thiên nhiên và nhân dân. Bác Hồ như một biểu tượng của tình cảm, khí thế đấu tranh của nhân dân Việt Bắc.
Hình ảnh "Rừng xanh, núi đỏ, đất trời giao hòa" thể hiện sự hòa quyện giữa thiên nhiên và con người, giữa đất trời và khí thế chiến đấu của nhân dân ta. Cảnh rừng không chỉ đẹp về hình thức mà còn thể hiện ý chí kiên cường, bất khuất của dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Rừng như một chứng tích lịch sử, một biểu tượng của sức mạnh và niềm tin chiến thắng.
Bài thơ còn thể hiện niềm tự hào, lạc quan của nhân dân Việt Bắc trong cuộc kháng chiến: "Rừng Việt Bắc, rừng của ta / Rừng của nhân dân, của đất quê hương". Từ đó, ta cảm nhận được tình yêu quê hương, niềm tự hào về nơi đã nuôi dưỡng và giữ gìn khí thế chiến đấu của nhân dân.
Nói chung, bài thơ "Cảnh rừng Việt Bắc" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên đẹp tươi, mà còn là biểu tượng của khí thế cách mạng và niềm tin chiến thắng. Qua đó, tác giả gửi gắm tình cảm yêu quê hương, tự hào dân tộc và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cuộc đấu tranh chống ngoại xâm.