K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

10 tháng 1 2018

Iapham phuong anh:

Kể lại một câu chuyện mà em đã được nghe hoặc được đọc vể một người có tàl.

* Tham khảo câu chuyện dưới đây:

Sáng chủ nhật vừa qua, em được ba chở đi chơi từ cảng Sài Gòn, qua lưu niệm Nhà Rồng sang đến vườn hoa trước cửa uỷ ban Nhân dân thanh phố. Xung quanh tượng đài Bác Hồ, rất đông các bạn thiếu nhi trạc tuổi em đang tung tăng dạo chơi cùng cha mẹ. Hàng trăm trái bóng đủ màu sắc bay lượn trong nắng sớm lung linh trông thật vui mắt. Lát sau, ba đưa em đến nhà sách Xuân Thu trên đường Đồng Khởi để mua bộ truyện tranh Harry Potter. Từ xa, em đã nhìn thấy một nhóm người đang sôi nổi bàn tán về một điều gì đó. Đến gần, em không thể tin vào điều đang xảy ra trước mắt một hoạ sĩ đang vẽ tranh bằng bàn chân phải.

Đó là một người đàn ông tật nguyền. Nhìn anh, người ta rất khó đoán tuổi gương mặt sạm nắng đầy những vết nhăn khắc khổ, trái ngược hẳn với đôi mắt đen sáng và nụ cười hồn nhiên như nụ cười trẻ thơ. Em đoán anh ấy khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng thân hình còm cõi của anh không bằng đứa trẻ lên mười.

Anh mặc bộ quần áo màu tím than đã cũ. Hai ống tay áo rủ xuống lòng thòng, che kín đôi cánh tay bị liệt. Tất cả “xưởng vẽ” của người hoạ sĩ ấy nằm gọn trong một miếng nilông trải trên mặt đất. Hàng chục bức tranh bày la liệt trước mặt: hoa và chim, hồ cá cảnh với những chú cá vàng lộng lẫy đang tung tăng bơi lượn, bầu trời xanh thẳm và cánh diều trắng chấp chới bay, đồng lúa xanh trải rộng tới chân trời làm nền cho chú bé ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo... Mọi người xúm quanh xem tranh và đặc biệt là xem anh vẽ.

Anh quặp chặt cây bút lông vào giữa ngón chân cái và ngón thứ hai của bàn chân phải. Khay màu nước để bên cạnh. Bàn chân trái đè chặt tờ giấy. Bàn chân phải làm việc nhanh nhẹn, thành thạo như một bàn tay lành lặn. Sau một nét bút, một cánh hoa hiện lên. Hoa loa kèn trắng, hoa hồng đỏ, hoa cúc vàng... cắm trong chiếc bình màu men ngọc, đặt trên mặt bàn trải tấm khăn màu xanh nhạt. Anh vẽ rất nhanh và pha màu cũng rất khéo. Một bức tranh tĩnh vật đã hoàn thành trước sự trầm trồ thán phục của mọi người.

Ba em gợi chuyện và được anh cho biết là anh từ một tỉnh xa xôi ngoài Bắc vào đây kiếm sống. Anh không muốn nhờ vả, làm phiền người quen mà tự nuôi thân bằng công sức, tài năng của chính mình. Em thật sự xúc động khi nghe anh nói là để vẽ được như ngày hôm nay, anh đã phải trải qua hơn mười năm trời khổ luyện.

Thấy em thích bức tranh, ba đã mua tặng cho em. Ở góc bức tranh, em đọc thấy dòng tên: Nguyễn Quyết Tiến. Có thể đó là tên thật hoặc cái tên anh tự chọn cho mình. Con người ấy, cái tên ấy đã đọng lại trong em một ấn tượng sâu đậm. Em treo bức tranh ngay trước bàn học và mỗi lần nhìn vào đó, em như thấy mình được tiếp thêm nghị lực. Hình ảnh người hoạ sĩ tật nguyền luôn nhắc nhở em rằng hãy biết vượt lên số phận và chiến thắng những gian nan, thử thách trên đường đời

^_^

10 tháng 1 2018

Tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện “Người bán quạt may mắn”. Chuyện kể rằng: Thuở xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hi Chi viết chữ đẹp nổi tiếng. Một hôm, ông ngồi nghỉ dưới một gốc cây bên vệ đường. Tình cờ, có một bà lão đi bán quạt cũng gánh hàng đến nghỉ ở gốc cây ấy. Bà tâm sự với ông rằng, từ sáng đến giờ chưa bán được một cái nào, ế quá. Chiều nay, chắc cả nhà phải nhịn đói. Nói xong bà mệt quá ngủ thiếp đi. Trong thời gian bà ngủ, ông Vương Hi Chi liền lấy bút mực ra, viết chữ đề thơ vào tất cả gánh quạt của bà. Khi tỉnh dậy, bà thấy gánh quạt trắng tinh của mình bị ông Vương bôi đen lên cả. Bà tức giận bắt ông Vương phải bồi thường, ông Vương không nói gì, chỉ mỉm cười, rồi lẳng lặng bỏ đi. Nào ngờ gánh quạt của bà, chỉ trong một thời gian ngắn đã được bán rất chạy. Có người còn hỏi mua giá đến ngàn vàng. Bà lão tiếc đứt ruột vì không còn nữa mà bán. Trên đường trở về, bà thầm nghĩ, chắc là trời thương mình nên mới sai tiên ông đến giúp mình quạt mới bán nhanh bán chạy như thế.

Nguon : http://hoctotnguvan.net/ke-lai-mot-cau-chuyen-ve-mot-nguoi-co-tai-34-1924.html

Sắp có một biểu đình đả đảo những đề bài do pirate viết ra. Lý do đơn giản là vì chúng quá dài và quá sến. pirate rất buồn khi nghe được điều đó. Nếu bắt anh ta thay đổi thì chẳng khác nào giết chết tâm hồn thi ca trong một con người. Nhưng vì tình yêu với mọi người, pirate quyết định đây là đề bài dài và sến cuối cùng mà anh sẽ viết ra.Một ngày nọ, đang nghiên cứu môn...
Đọc tiếp

Sắp có một biểu đình đả đảo những đề bài do pirate viết ra. Lý do đơn giản là vì chúng quá dài và quá sến. pirate rất buồn khi nghe được điều đó. Nếu bắt anh ta thay đổi thì chẳng khác nào giết chết tâm hồn thi ca trong một con người. Nhưng vì tình yêu với mọi người, pirate quyết định đây là đề bài dài và sến cuối cùng mà anh sẽ viết ra.

Một ngày nọ, đang nghiên cứu môn stringology, anh chàng nổi hứng chuyển sang nghiên cứu môn philosophy (để chuẩn bị cho những năm tháng sẽ bị nó hành hạ sau này). Sau một ngày hì hục bên chồng sách về "Tư tưởng Hồ Chí Minh" và "Chủ nghĩa xã hội khoa học", anh ngẫm ra chân lý của cuộc sống: Mọi sự vật hiện hữu ở hiện tại đều do một sự vật hiện hữu ở quá khứ tạo thành, giống như những mắc xích của sự tiến hóa. Ngay lập tức, pirate áp dụng nó vào các chuỗi.

Vấn đề đặt ra là cho một chuỗi S

, bạn hãy xác định độ dài của chuỗi A

thỏa hai điều kiện sau:

Chuỗi S

phải phân tích được ra thành nhiều mắc xích. Mỗi mắc xích do một dãy các ký tự liên tiếp của S tạo thành và là một chuỗi A. Mỗi ký tự của chuỗi S phải thuộc vào ít nhất một mắc xích. Ví dụ: S= ababa được tạo thành từ mắc xích là ab aa ba (khi ghép hai chuỗi này và để phần in đậm trùng lên nhau thì được chuỗi S)

.

Độ dài chuỗi A

phải là nhỏ nhất.

Input

Dữ liệu vào gồm các ký tự in thường viết liên tiếp nhau tạo thành chuỗi S

(độ dài không quá 500000)

.

Output

Dữ liệu ra gồm một dòng duy nhất là độ dài của chuỗi A

cần tìm.

input:

abbaabbaa

output:

5


 

 

0
27 tháng 10 2017

Đang nghe đây =))

27 tháng 10 2017

100000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000

17 tháng 10 2025

Hay

1 tháng 10 2023

ko có ai trợ giúp thì mình sai thì mất.Huhuhuhu

1 tháng 10 2023

pandemic: dịch bệnh hoặc bệnh dịch

(mình nghĩ thế sai thì thôi nha)

ĐỀ 3:Câu 1 (4 điểm):Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài. Tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi được vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.      Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại...
Đọc tiếp

ĐỀ 3:

Câu 1 (4 điểm):

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:

Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài. Tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi được vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.

      Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi chị mới kể:

- Năm trước, gặp khi trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em. 

      Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:

- Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.

Rồi tôi dắt Nhà Trò đi. Được một quãng thì tới chỗ mai phục của bọn nhện.

 (Trích: Dế Mèn phiêu lưu ký - Tô Hoài)

a. Hãy nêu phương thức biểu đạt chính? Nêu ngôi kể?

b. Tìm từ tượng hình, từ tượng thanh có trong đoạn trích trên.

c. Tác dụng của từ tượng hình, từ tượng thanh trong đoạn trích là gì?

d. Nội dung chính của đoạn trích trên?

0
ĐỀ 11. Đọc đoạn văn sau:Rừng phương namRừng cây im lặng quá. Một tiếng lá rơi lúc này cũng có thể khiến người tagiật mình. Lạ quá, chim chóc chẳng nghe con nào kêu. Hay vừa có tiếngchim ở một nơi nào xa lắm, vì không chú ý mà tôi không nghe chăng?Gió bắt đầu thổi rào rào cùng với khối mặt trời tròn đang tuôn ánh sángvàng rực xuống mặt đất. Một làn hơi đất nhè nhẹ tỏa lên, phủ...
Đọc tiếp

ĐỀ 1
1. Đọc đoạn văn sau:
Rừng phương nam
Rừng cây im lặng quá. Một tiếng lá rơi lúc này cũng có thể khiến người ta
giật mình. Lạ quá, chim chóc chẳng nghe con nào kêu. Hay vừa có tiếng
chim ở một nơi nào xa lắm, vì không chú ý mà tôi không nghe chăng?
Gió bắt đầu thổi rào rào cùng với khối mặt trời tròn đang tuôn ánh sáng
vàng rực xuống mặt đất. Một làn hơi đất nhè nhẹ tỏa lên, phủ mờ những cây
cúc áo, rồi tan dần theo hơi ẩm mặt trời.
2. Trả lời câu hỏi: Đoạn thứ hai của bài (từ Gió bắt đầu nổi …… dần biến
đi.) tả cảnh rừng phương Nam vào thời gian nào?
ĐỀ 2
1. Đọc đoạn văn sau:
Đà Lạt
Tôi đang mơ màng tưởng tượng thì chợt vang lên tiếng chim hoàng anh
hót. Tôi đưa mắt nhìn xem chim đậu ở đâu mà hót. Mỗi lần nghe tiếng chim
hoàng anh là tôi phải nghĩ đến những cây bàng xanh mướt, vòm trời xanh có
mây nhẹ như bông. Đà Lạt có chim hoàng anh hót là điều tôi không bao giờ
ngờ. Nhưng kìa, trên một cây thông gãy có một chú hoàng anh nhỏ đang mổ
vỏ thông tìm mồi. Mình chim thon thon, lông mượt màu vàng nghệ, hoà hợp
với giọng hót ấm áp.
2. Trả lời câu hỏi: Không gian của Đà Lạt có đặc điểm gì?
ĐỀ 3
1. Đọc đoạn văn sau:
Vầng trăng quê em
Vầng trăng vàng thẳm đang từ nhô lên từ sau lũy tre xanh thẫm.
Hình như cũng từ vầng trăng, làn gió nồm thổi mát rượi làm tuôn chảy
những ánh vàng tràn trên sóng lúa trải khắp cánh đồng. Ánh vàng đi đến đâu,
nơi ấy bỗng bừng lên tiếng hát ca vui nhộn. Trăng đi đến đâu thì lũy tre được
tắm đẫm màu sữa đến đó. Trăng lẩn trốn trong các tán lá cây xanh rì của
những cây đa cổ thụ đầu thôn. Những mắt lá ánh lên tinh nghịch. Trăng chìm
vào đáy nước. Trăng óng ánh trên hàm răng, trăng đậu vào ánh mắt.
2. Trả lời câu hỏi: Bài văn miêu tả cảnh gì ?
ĐỀ 4
1. Đọc đoạn văn sau:
Những cánh buồm
Phía sau làng tôi có một dòng sông lớn chảy qua. Bốn mùa sông đầy
nước. Mùa hè, sông đỏ lựng phù sa với những con lũ dâng đầy. Mùa thu,
mùa đông, những bãi cát non nổi lên, dân làng tôi thường xới đất, tỉa đỗ,
tra ngô, kịp gieo trông một vụ trước khi những cơn lũ năm sau đổ về.
Tôi yêu con sông vì nhiều lẽ, trong đó một hình ảnh tôi cho là đẹp nhất,
đó là những cánh buồm. Có những ngày nắng đẹp trời trong, những cánh
buồm xuôi ngược giữa dòng sông phẳng lặng.
2. Trả lời câu hỏi: Suốt bốn mùa, dòng sông có đặc điểm gì ?
ĐỀ 5
1. Đọc đoạn văn sau:
Núi rừng Trường Sơn sau cơn mưa
Mưa ngớt hạt rồi dần dần tạnh hẳn. Màn mây xám đục trên cao đã
rách mướp, trôi dạt cả về một phương, để lộ dần một vài mảng trời thấp
thoáng xanh. Một vài tia nắng hiếm hoi bắt đầu mừng rỡ rọi xuống. Dưới
mặt đất, nước mưa vẫn còn róc rách, lăn tăn, luồn lỏi chảy thành hàng vạn
dòng mỏng manh, buốt lạnh. Từ trong các bụi rậm xa gần, những chú
chồn, những con dũi với bộ lông ướt mềm, vừa mừng rỡ, vừa lo lắng, nối
tiếp nhau nhảy ra rồi biến mất. Trên các vòm lá dày ướt đẫm, những con
chim Klang mạnh mẽ, dữ tợn, bắt đầu dang những đôi cánh lớn, giũ nước
phành phạch.
2. Trả lời câu hỏi: Nêu nội dung chính của đoạn .
ĐỀ 6
1. Đọc Đọc đoạn văn sau:
Cây đề
Cây đề thường cổ thụ. Gốc cây đề vừa là gốc vừa là rễ xoắn xuýt
vào nhau, sừng sững vượt qua bão bùng mưa nắng bất chấp mọi ganh đua,
chẳng màng đến niềm vui thông tục. Đền đài miếu mạo chính là chỗ cho
cây đề gửi thân nương hồn như nhà tu hành đắc đạo. Trong tâm khảm
người Việt Nam, cây đề không phải là kỷ niệm mà là niềm sùng kính. Đó
cũng là cây mà Đức Phật Thích Ca đã ngồi thiền, đã giác ngộ, đã thành
Đức Phật Tổ từ trên hai nghìn năm trăm năm nay. Vì thế, nó được chăm
chút trong mỗi làng quê từ đời này sang đời khác, vững chắc, trường tồn.
2. Trả lời câu hỏi: Cây đề có ý nghĩa thế nào với người dân Việt Nam?
ĐỀ 7
1. Đọc đoạn văn sau:
Điều tôi yêu
Buổi sáng rất nhiều người yêu nó, yêu màn sương lãng mạn, yêu sự
sống đang hồi sinh, yêu bầu không khí trong lành mát mẻ…
Buổi chiều, ngọn gió mát thổi nhẹ, hoàng hôn với những vệt sáng
đỏ kì quái, khói bếp cùng với làn sương lam buổi chiều… Những điều này
tạo nên một buổi chiều mà không ít người yêu thích.
2. Trả lời câu hỏi: Tác giả tả buổi chiều thế nào?
ĐỀ 8
1. Đọc đoạn văn sau:
Hoa tặng mẹ
Một người đàn ông dừng xe trước cửa hàng hoa để mua hoa gửi tặng mẹ
qua dịch vụ bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng hơn trăm ki-lô-mét.
Vừa bước ra khỏi ô tô, anh thấy một cô bé đầm đìa nước mắt đang lặng lẽ
khóc bên vỉa hè. Anh đến gần hỏi cô bé vì sao cô khóc. Cô bé nức nở:
- Cháu muốn mua tặng mẹ cháu một bông hồng. Nhưng cháu chỉ có 75 xu
mà giá một bông hồng những 2 đô la.
2. Trả lời câu hỏi: Tại sao cô bé khóc?
ĐỀ 9
1. Đọc đoạn văn sau:
Mùa thu ở đồng quê
Trẻ con lùa bò ra bãi đê. Con đê vàng rực lên màu vàng tươi của đàn bò
đủng đỉnh bước. Ngỡ đấy là một con đê vàng đang uốn lượn. Cánh đồng lúa
xanh mượt, dập dờn trong gió nhẹ, chúng đuổi nhau mãi, đuổi nhau mãi từ ven
làng đến tít tắp chân đê.
Trong làng, mùi ổi chín quyến rũ. Những buồng chuối trứng cuốc vàng lốm
đốm. Và đâu đó thoảng hương cốm mới. Hương cốm nhắc người ta nhớ những
mùa thu đã qua…
2.Trả lời câu hỏi: Mùa thu ở đồng quê có gì đẹp?
ĐỀ 10
1. Đọc đoạn văn sau:
Tôi yêu buổi trưa
Trưa hè, khi bước chân lên đám rơm, tôi thấy mùi rơm khô ngai ngái, những
sợi rơm vàng óng khoe sắc, tôi thấy thóc đã khô theo bước chân đi thóc của bố
mẹ tôi. Rồi bố mẹ cứ thức trông thóc mà chẳng dám nghỉ trưa. Nhờ buổi trưa
này mà mọi người có rơm, củi khô đun bếp, nhờ buổi trưa này mà thóc được
hong khô, mọi người no ấm, và hơn tất cả, nhờ buổi trưa này mà tôi hiểu ra
những nhọc nhằn của cha mẹ tôi và của những người nông dân một nắng hai
sương. Tôi yêu lắm những buôi trưa mù hè !
2. Trả lời câu hỏi: Vì sao tác giả yêu buổi trưa?

0