Thưa cô, liên kết câu có tác dụng gì ạ?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Nhung là một người bạn thân của tôi, phải nói như thế vì tôi không có nhiều bạn và bạn ấy cũng vậy. Nhung hầu như chỉ chơi thân với tôi bởi có lẽ tôi là người chịu được cái tính ít nói của cô, còn cô bạn ấy thì nhất quyết là người duy nhất chịu được cái tính nói liên hồi của tôi. Thật thú vị là tôi và Nhung không chỉ khác nhau về tính cách mà còn khác nhau cả về hình dáng bên ngoài. Trái với cái vẻ còm nhom như xác ve của tôi là một thân hình béo tròn, đầy đặn trông rất dễ thương của Nhung. Nhung có đôi mắt to và nâu, một màu nâu hạt dẻ xinh đẹp, khuôn mặt tròn trắng trẻo thường hồng lên mỗi khi bị tôi trêu chọc. Cặp lông mày sâu róm khi tức giận lại nhăn lên trông thật ngộ. Đặc biệt, bạn hay mỉm cười khi nghe tôi nói chuyện nên tôi chưa bao giờ có cảm giác mình đang độc thoại cả.
Phep lap]
Phep noi=>Giup cau van sắp xếp theo trình tự triển khai chủ đề của đoạn, câu sau nối tiếp ý của câu trư
Tham khảo:
Từ liên kết: lão.
Lão Hạc là nông dân giàu lòng thương tự trọng. Thật vây! Nếu như đặt một ai đó vào hoàn cảnh như lão, thì họ đã có thể ăn trộm, ăn cắp hay thậm chí ăn bám vào người khác (như Binh Tư chẳng hạn, hay người đàn bà trong “Một bữa no” của Nam Caor..) nhưng lão thì không. Với sự giúp đỡ của ông giáo (mà cũng có gì đâu, đó chỉ là củ khoai, củ sắn) lão “từ chối gần như hách dịch" khiến ông giáo nhiều khi cũng chạnh lòng. Binh Tư ngỡ rằng lão xin bả để ăn trộm chó “lão cũng ra phết đấy chứ chẳng vừa đâu”. Đến lượt ông giáo cũng nghi ngờ: “"con người đáng kính ấy bây giờ cũng theo gót Binh Tư để có ăn ư? cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn”. Nhưng cuối cùng tất cả đều ngỡ ngàng, sửng sốt trước cái chết đột ngột của lão. Hay còn cách khác: lão có thể bán quách mảnh vườn di. Nhưng lão lại nghĩ rằng đó là mảnh vườn của con lão. Và lão đã thà chết chứ không ăn của con!Lòng tự trọng của lão Hạc rực sáng nhất ngay khi thân xác lão đau đớn nhất. Lão đã chọn cái chết, một cái chết khốc liệt để tâm hồn mình được trong sạch, được trọn vẹn tình nghĩa với tất thảy mọi người - kể cả với con chó Vàng tội nghiệp. Nhưng còn một chi tiết khác cũng cảm động vô cùng. Lão đã tính toán để ngay cả khi chết đi rồi cũng không làm phiền đến mọi người: lão đã gửi ông giáo mấy chục đồng bạc, định khi mình nằm xuống thì nhờ ông giáo lo liệu ma chay khỏi làm phiền hàng xóm! Hỡi ôi lão Hạc!
Tình yêu công việc của anh thanh niên trong văn bản lặng lẽ sapa thật nhiệt tình và có trách nhiệm. Anh được giao nhiệm vụ làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu. Công việc đó đòi hỏi tính tỉ mỉ và độ chính xác rất cao. Sống 1 mình giữa đỉnh núi cao , không có ai theo dõi, quản lí liệu anh có hoàn thành công việc tốt không? Đó là câu hỏi nhiều người suy nghĩ, nhưng kết quả là anh vẫn luôn hoàn thành công việc thành công và đúng giờ quy định. Anh luôn quan niệm khi ta làm việc, ta với công việc là 1...Anh rất yêu công việc của mình, xem nó là cuộc sống của mình bởi vì công việc tuy gian khổ nhưng nếu cất nó đi thì anh buồn chết mất. Anh luôn nói về công việc của mình với tất cả tình yêu, sự hào hứng...Chỉ qua 1 vài chi tiết ngắn đã chứng tảo cho chúng ta thấy tình yêu công công việc của anh thanh niên thật nồng cháy và tràn đầy nhiệt huyết...
Thuyền lưới mui bằng. Thuyền giã đôi mui cong. Thuyền khu bốn buồm chữ nhật. Thuyền Vạn Ninh buồm cánh én. Thuyền nào cũng tôm cá đầy khoang.
Nhà tuy rất nghèo, nhưng Mạc Đĩnh Chi rất hiếu học. Thuở nhỏ, từng hôm, đi mót củi, cậu bé lại tranh thủ ghé vào lớp học thầy đồ gần nhà để học lỏm.Thấy cậu nhà nghèo ham học, thầy đồ gọi vào học cùng chúng bạn. Nhờ sáng dạ lại cần cù, cậu học trò họ Mạc nhanh chóng trở thành học trò giỏi nhất lớp của thầy .
Trước cổng nhà em có một cây nhãn, đó là một cây nhãn cổ thụ đã được trồng từ thời của ông nội. Dù ông nội em đã không còn nhưng mỗi khi nhìn thấy cây nhãn em luôn cảm giác như ông vẫn luôn ở đây. Cây nhãn là một cây thân gỗ, vỏ thân cây xù xì màu nâu có vẻ xấu xí nhăn nheo. Cây nhãn có rất nhiều cành, từ thân mọc ra những cành to, rồi từ cành to lại vươn ra những cành bé, cứ thế chúng nối tiếp nhau tạo thành một tán cây to che rợp hết cả cổng. Lá của cây nhãn bé nhỏ, xếp vào một cành giống như lông chim. Em rất thích những chùm hoa nhãn nhỏ li ti màu trắng vàng như những cây kẹo bông. Hoa nhãn chỉ có mùi thơm thoang thoảng nhưng lại chứa rất nhiều mật, cứ mỗi độ hoa nở là ong ở đâu bay về hút mật rất đông, em nghe rõ tiếng “ù ù”. Quả nhãn là thứ quả ngon ngọt và giòn sần sật, ăn nhiều nhãn rất dễ bị nóng trong nhưng em vẫn rất thích. Em ước rằng cây nhãn sẽ sống mãi với gia đình em để cho em những trái ngọt đầy yêu thương.
Quê ngoại em ở Bến Tre, nổi tiếng với những rừng cây dừa bạt ngàn. Nhà ngoại em cũng có một vườn dừa rất rộng.
Cây dừa cao chừng 6-8 mét, tán cây rất rộng. Gốc dừa lớn, rễ dừa tua tủa bám sâu xuống long đất. Thân dừa cao xốp, có những vòng tròn nối tiếp nhau. Trên ngọn lá mọc thành vòng tròn xòe đều. Mỗi tàu lá dừa có rất nhiều khía, tách thành những lá nhỏ. Từ các nách bẹ từng chùm quả chìa ra. Lúc đầu quả có màu trắng đục như sữa bò, dần dần lớn lên sẽ có màu xanh. Trái dừa tròn, phía dưới đuôi hơi thon lại. Bên ngoài quả dừa là lớn xơ, khi bổ ra sẽ lộ lớp cơm trắng tinh, béo ngậy. Trong cùng là phần nước dừa, em thích phần này của quả dừa nhất.
Cứ mỗi lần về quê ngoại chơi, em rất thích ngồi dưới bóng cây dừa để hóng mát và được thưởng thức những cốc nước dừa thanh mát.
GIÚP CÂU HAY HƠN