K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

chịu luôn vì chân cử động và cây gậy dò

đường

người vừa mù vừa què đi xe lăn ngã xuống núi lên thiên đàng rồi mới biết mình có thể đi thẳng , lùi ok

29 tháng 2 2016

1. cò lùi là cò không tiến, cò không tiến là tiền không có

29 tháng 2 2016

1) Cò lùi là cò ko tiến cò ko tiến là tiền ko có.

2) cò mù là cò ko thấy cò ko thấy là thầy ko có.

3) bàn thẳng là bàn ko méo bàn ko méo là mèo ko có.

26 tháng 5 2018

NẾU HAI XE , MỘT LÀ XE CỨU THƯƠNG ĐANG CHỞ NGƯỜI TRÊN XE , HAI LÀ XE CỨU HỎA ĐANG CHUẨN BỊ ĐI ĐẾN NỚI BỊ CHÁY . 2 XE ĐI CHUNG MỘT CON DƯỜNG,MÀ CON ĐƯỜNG ĐÓ CHỈ CÓ 1 TRONG HAI XE VỪA QUA ĐƯỢC. VẬY XE NÀO NHƯỜNG XE NÀO ,VÌ SAO ?

Trả lời:

XE cuứ thương

Vì bạn dọc trong sách giáo khoa là biết mà>>>>
cho mk nha mkd đang cần điểm hỏi đáp nhưng trên 11 điểm mk dưới 3

26 tháng 5 2018

Xe cứu thương ( bố mk làm trong bộ đội và mk đã từng hỏi câu này )

Bố mk nói là : Trên xe cứu thương sẽ vẫn có bác sĩ để sơ cứu kéo dài thời  gian cứu cho người bệnh còn xe cứu thương phải đi trước để cứu nhưng người kia sơm để họ sống 

19 tháng 3 2016

Đi về. Cò mù là cò ko thấy ,cò ko thấy là thầy ko có.

19 tháng 3 2016

cò mù là cò ko thấy là thầy ko có. vì ko có thầy nên bn học sinh đó đi về

duyệt nha

Vì sữa đc làm ra bỏi cỏ thiên nhiên có nhiều vitamin giúp người ta thông minh hơn còn nó đc làm ra từ bò là để dễ uống hơn...

IQ 2000

<Thằng IQ 2000 như tao còn thông minh hon thằng IQ vô cực :V >

19 tháng 7 2021

vì ngu là không chịu học

còn uống sữa bò không bị ngu vì nó trả có liên quan đến học hành

21 tháng 11 2018

văn hay chữ tót vãi

21 tháng 11 2018

thanks

15 tháng 4 2016

1 cò  lùi là cò ko tiến cò ko tiến là tiền ko có 

2

3

4

5

15 tháng 4 2016

dễ ợt 

1. cò lùi là cò ko tiến ,cò ko tiến là tiền ko có

2. cò mù là cò ko thấy ,cò ko thấy là thầy ko có

3. hảo sù lủng lẳng trẻo là su hào treo lủng lẳng

4.bàn tròn là bàn ko méo ,bàn ko méo là mèo ko có

5. một đóng chuột chù là 1 chú chuột đồng

8 tháng 6 2017

1.Sư tử là thầy chết

2.Cái quan tài

3.Là bí mật

8 tháng 6 2017

I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các bài toán hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

II. Cách nhận biết câu trả lời đúng

Trên diễn đàn có thể có rất nhiều bạn tham gia giải toán. Vậy câu trả lời nào là đúng và tin cậy được? Các bạn có thể nhận biết các câu trả lời đúng thông qua 6 cách sau đây:

1. Lời giải rõ ràng, hợp lý (vì nghĩ ra lời giải có thể khó nhưng rất dễ để nhận biết một lời giải có là hợp lý hay không. Chúng ta sẽ học được nhiều bài học từ các lời giải hay và hợp lý, kể cả các lời giải đó không đúng.)

2. Lời giải từ các giáo viên của Online Math có thể tin cậy được (chú ý: dấu hiệu để nhận biết Giáo viên của Online Math là các thành viên có gắn chứ "Quản lý" ở ngay sau tên thành viên.)

3. Lời giải có số bạn chọn "Đúng" càng nhiều thì càng tin cậy.

12 tháng 3 2017

bạn vào trang web vtc 11 là biết liền

12 tháng 3 2017

mình đã tìm nhưng ko có tin tức , thời đó là lúc vtc11 còn là 1 kênh thiếu nhi chỉ chiêu phim hoạt hình thôi

Xin chào mọi người, hôm nay mình xin kể lại 1 câu truyện có thật của 1 gia đình trong xóm mình.-Hôm đó cỡ tháng 8, gia đình chị Phương sinh ra được 1 đứa con nhưng tiếc thay nó không được lành lặng như bao đứa trẻ khác, khuôn mặt bị tật nguyền, tay chân thì co lại. Khi đem con về thì gia đình buồn lắm, mọi người khuyên anh chị nên bỏ đứa con đó đi rồi sinh đứa khác nhưng anh chị vẫn...
Đọc tiếp

Xin chào mọi người, hôm nay mình xin kể lại 1 câu truyện có thật của 1 gia đình trong xóm mình.
-Hôm đó cỡ tháng 8, gia đình chị Phương sinh ra được 1 đứa con nhưng tiếc thay nó không được lành lặng như bao đứa trẻ khác, khuôn mặt bị tật nguyền, tay chân thì co lại. Khi đem con về thì gia đình buồn lắm, mọi người khuyên anh chị nên bỏ đứa con đó đi rồi sinh đứa khác nhưng anh chị vẫn cố giữ lấy. Nhưng sau 2 năm 1 phần vì kinh tế khó khăn và 1 phần vì con mình bị tật nguyền phải nằm yên 1 chỗ nên anh chị nản quyết định đem vứt đứa bé đi, anh đem đứa bé lên núi rồi ném nó xuống (nhẫn tâm thế không biết). Mọi chuyện sau đó vẫn diễn ra bình thường và anh chị quên đi đứa con chính tay mình sát hại. Sau 1 thời gian chị Phương lại có thai và mọi chuyện bắt đầu xảy ra. Khi anh Khải đi làm không có nhà thì cứ tối đến chị lại nghe tiếng bát đĩa va vào nhau, quần áo thì bị lục tung lên nhưng không mất gì cả, đôi khi còn nghe thấy tiếng khóc của trẻ con. Một hôm chị đi vệ sinh (thời đó nhà vệ sinh cách nhà khoảng 5,6m) chị vừa bước ra khỏi cửa thì thấy 1 bóng trắng bị tật nguyền luôn miệng hỏi:
-“Tại sao cha mẹ lại giết con? Tại sao lại ném con xuống để con chết không được nguyên vẹn? Tại sao? Tại sao? Con có tội tình gì mà cha mẹ nhẫn tâm với con như vây?”
-Khi nghe được như vậy chị ú ớ không ra lời rồi ngất lịm đi, hôm sau tỉnh dậy thì thấy mình đã nằm trong nhà và mọi người xung quanh hỏi tại sao chị lạ ngất ngoài vườn thì chị chỉ nói đi vệ sinh mà mệt quá nên ngất đi thôi (vì cái chết của con chị anh chị nói là nó bị bệnh mà mất) khi mọi người đi về hết thì chị mới kể với anh mọi chuyện, anh kêu thôi để anh đốt nhang làm 1 con gà để cầu xin cho con để cho vợ chồng mình được yên. Sau khi làm xong mọi chuyện trở về bình thường, và ngày chị sinh nở cũng tới, chị dinh được 1 đứa con trai vô cùng kháu khỉnh, anh chị thương yêu nó lắm luôn cưng chiều và chăm sóc nó. Khi nó lên 6 tuổi anh chị dẫn nó đi chơi không biết vô tình hay cố ý mà lại lên ngay núi chỗ anh ném đứa con tật nguyền xuống. Đang ngồi chơi bỗng thấy đứa con đứng dậy và bước tới vách núi (lúc đó được rào chắn cẩn thận rồi) anh chin nghĩ con mình tò mò nên kêu là cẩn thận rớt xuống nha con. Nhưng thấy con mình cứ đứng ngó xuống thì anh chị hỏi con đang làm gì vậy? Thì cậu bé cười lên và quay lại nhìn 2 người với ánh mắt đỏ ngàu của sự giận dữ, nó quay sang hỏi:
-“Cha còn nhớ chỗ này không? Là chỗ cha đã ném con xuống đó, hơn 10 năm rồi cha nhỉ!? Bây giờ con xinh đẹp rồi cha còn muốn vứt bỏ con nữa không?” Hahaha
-Anh chị nghe vậy liền van xin
-“Cha mẹ xin lỗi, vì ngày xưa gia đình mình nghèo khó và con còn bị tật nguyền nên cha mẹ nghĩ quẩn đã vứt con đi, cha mẹ xin lỗi, con hãy tha thứ cho cha mẹ và tha cho em con đi!”
-Thì thằng bé nói với giọng giận dữ:
-“Chả nhẽ cứ tật nguyền là phải chết ư? Chả nhẽ nhà ngheo không nuôi được con cái là có quyền giết nó à? Cha mẹ đã coi mạng sống con người quá tầm thường rồi!”
-Sau đó đứa bé liền leo qua rào và nhảy xuống vực, và từ dưới vọng lên tiếng nói:
-“Đây là giá cha mẹ phải trả khi đã giết tôi”
-Truyện tuy không kinh dị cho lắm nhưng nó cho ta phải suy nghĩ 1 điều:
-“Con người có bao giờ tôn trọng sự sống của người khác chưa? Chính con cái mình cũng có thể giết được hay các thai nhi chưa kịp cất tiếng khóc chào đời mà chúng ta đã lôi ra khỏi, tự hỏi tâm con người còn hay không?”

1

tuy bạn viết khá lâu r nhg mình bây giờ mới đọc đc và nó thực sự rất hay

18 tháng 12 2020

seo ko ai trả lời vậy

dễ lắm lun á