K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

1 tháng 3

Buổi ngoại khóa tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám do trường em tổ chức vừa qua là một hành trình đầy cảm xúc và ý nghĩa. Ngay từ sáng sớm, không khí trước cổng trường đã vô cùng náo nức với những gương mặt hân hoan của bạn bè. Khi đặt chân đến cổng Thiên Quang Tỉnh, em cảm nhận được vẻ đẹp cổ kính, trang nghiêm của ngôi trường đại học đầu tiên tại Việt Nam.

Chúng em đã cùng nhau làm lễ dâng hương, bày tỏ lòng thành kính trước các bậc hiền tài của dân tộc. Khoảnh khắc đứng trước những hàng bia Tiến sĩ, em thấy lòng mình trào dâng một niềm tự hào khó tả về truyền thống hiếu học của cha ông. Những trò chơi dân gian sau đó như kéo co, giải đố lịch sử đã gắn kết các thành viên trong lớp lại gần nhau hơn, tạo nên những tràng cười giòn giã.

Chuyến đi không chỉ giúp em mở mang kiến thức về lịch sử dân tộc mà còn để lại những kỷ niệm vô giá về tình bạn. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang đó. Buổi ngoại khóa kết thúc trong sự luyến tiếc, nhưng những bài học và cảm xúc ngày hôm đó sẽ mãi là hành trang quý giá trong ký ức tuổi học trò của em.

1 tháng 3

Trong tà áo đồng phục tinh khôi, buổi ngoại khóa tại Khu di tích K9 - Đá Chông vừa qua đã để lại trong lòng em những rung động sâu sắc. Ngay từ lúc xe lăn bánh, không khí trên xe đã rộn rã tiếng hát, tiếng cười, xóa tan cái se lạnh của buổi sớm mai. Khi đặt chân tới vùng đất thiêng liêng này, cảm giác đầu tiên xâm chiếm tâm trí em là sự thanh tịnh và trang nghiêm. Những rặng thông xanh ngắt rì rào trong gió như đang kể lại những câu chuyện lịch sử hào hùng của dân tộc. Đứng trước ngôi nhà sàn giản dị nơi Bác từng làm việc, em thấy sống mũi mình cay cay vì xúc động. Sự giản dị của một vị lãnh tụ vĩ đại khiến chúng em hiểu thêm về giá trị của sự khiêm tốn và lòng yêu nước nồng nàn. Hoạt động ý nghĩa nhất có lẽ là lúc cả lớp cùng nhau tham gia trò chơi "Tìm hiểu lịch sử". Những câu hỏi hóc búa không làm khó được tinh thần đồng đội; chúng em đã cùng bàn bạc, tranh luận rồi vỡ òa trong niềm vui khi tìm ra đáp án đúng. Những cái nắm tay thật chặt, những giọt mồ hôi lăn trên má dưới cái nắng nhẹ của vùng đồi núi đã thắt chặt thêm tình bạn khăng khít.

4 tháng 11 2017

"Thời thơ ấu", mỗi khi nhắc đến ba từ ấy, trái tim em lại thổn thức. Bao nhiêu kỉ niệm tuôn trào nhưng chỉ có những cách diều là em nhớ mãi. Ôi! "những cánh diều" thuở nào.

Nhớ những buổi trưa hè, lũ trẻ trong làng tụ tập lại thả diều thi. Chúng chạy lấy trớn để những cơn gió nồm nâng cánh diều lên. Ôi! Hạnh phúc biết bao khi thấy con diều của mình từ bay lên, đùa giỡn với cơn gió. Em cùng mấy đứa bạn trong xóm cùng nhau hò hét tranh đua. Có đứa diều tốt, bay cao nhất, nó cứ nổ mãi. Rồi khi có một con diều nào đó vươn lên đứng nhất thì mặt nó tức lắm, có gắng đánh rớt con diều đáng ghét kia. Có anh không may sở hữu một chiếc diều dỏm. Vừa lên trời đã chống mũi xuống đất. Có chiếc chạy hụt hơi mà chỉ quay tròn. À, mà nói vậy chứ không phải thứ hạng cánh diều chỉ dựa vào diều tốt hay dỏm mà một phần còn nhờ tài nghệ của dân thả diều. Trong lúc thả với tay điêu nghệ, em đã được chúng chỉ cho vài chiêu nâng diều. Nào là khi diều rơi thì giựt giựt đôi tay, nào là khi thả diều thì phải cầm theo keo và một ít dây diều. Nếu thấy hôm ấy gió mạnh thì gắn thêm một đoạn dây vào dây diều, còn nếu gió nhẹ diều bay không nổi thì gở một ít dây ra cho nó nhẹ... Nhờ những kinh nghiệm quý báu đó mà thi thoảng em cũng được biệt hiệu "vua thả diều". À, mà hình như em chưa nói cái chuyện này thì phải, chả là khi cuối buổi thả, diều nào bay cao nhất thì người thả sẽ được cái biệt hiệu quý báu ấy.

Bây giờ, cánh diều thuở nào đã bị xếp xó để nhường thời gian cho những cua kèm liên hồi. Tuy rằng, em không còn được chạy nhảy trên cánh đồng đầy rơm rạ nữa. Những cảm giác bay bổng cùng cánh diều sẽ không bao giờ phai nhạt trong kí ức của em mãi mãi...

kỉ niệm thời thơ ấu

4 tháng 11 2017

Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình bạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học.

Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao.

Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này... Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các bạn cùng chơi thì bật cười.

Bỗng dưng có một tiếng nói to "Cho tôi chơi với!" Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười.

Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này.

Tuy bây giờ đã học cấp II nhưng kỷ niệm trong sáng hồn nhiên ấy tôi vẫn nhớ. Nhớ đến để thấy thời tiểu học đẹp đẽ làm sao và đó sẽ là kỷ niệm theo tôi trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường.

23 tháng 1

1. Kỷ niệm với người bạn tuổi thơ (7-10 câu)

Mùa hè năm lớp 4, tôi nhớ mãi kỷ niệm cùng bạn thân là Minh Quân đạp xe về nhà giữa cơn mưa rào bất chợt, chúng tôi quyết định cùng nhau tắm mưa, nô đùa dưới dòng suối nhỏ ven đường như trở về tuổi thơ, cảm giác vui sướng tột cùng, dù sau đó cả hai đều bị sốt và bị mẹ mắng nhưng đó vẫn là kỷ niệm đáng nhớ nhất, là minh chứng cho tình bạn hồn nhiên, trong sáng của chúng tôi, mãi mãi không quên. 2. Kỷ niệm đáng nhớ với một con vật yêu thích (7-10 câu) Chú chó Vàng nhà em, với bộ lông vàng óng và ánh mắt thông minh, là người bạn thân thiết nhất của em từ thuở nhỏ. Em0 nhớ nhất lần em bị ngã, chú đã chạy tới liếm láp vết thương, rồi cứ thế nằm bên cạnh ủ ấm cho em, gầm gừ với mọi người xung quanh để bảo vệ em. Khoảnh khắc đó, dù chỉ là một chú chó nhỏ, nhưng sự trung thành và tình cảm chân thành của Vàng đã khiến em xúc động vô cùng, làm trái tim em ấm áp hơn bao giờ hết, và em biết rằng mình đã tìm thấy một người bạn đặc biệt,. 3. Kỷ niệm đáng nhớ khi đi câu cá với bạn (7-10 câu) Lần đầu tiên đi câu cá với bố và bạn Tuấn, em không thể quên được cảm giác hồi hộp, chờ đợi bên bờ ao quê hương. Dưới ánh nắng chiều vàng ruộm, chúng em ngồi im phăng phắc, dõi theo chiếc phao bồng bềnh, thi thoảng lại cùng nhau reo lên khi có cá cắn câu, dù chỉ là những con cá nhỏ xíu. Bố và Tuấn đã dạy em cách luồn mồi, cách giật cá nhẹ nhàng, và dù chỉ bắt được một con cá rô đồng nhỏ, nhưng khoảnh khắc đó thật vui vẻ, bình yên, chứa đựng tình yêu thương gia đình và những bài học đầu tiên về sự kiên nhẫn,. 4. Thuyết minh về chiếc mũ bảo hiểm Chiếc mũ bảo hiểm là một vật dụng thiết yếu, có cấu tạo gồm vỏ ngoài cứng bằng nhựa ABS hoặc composite, lớp xốp EPS (Expanded Polystyrene) bên trong giúp hấp thụ lực va đập, và lớp đệm êm ái ôm sát đầu người đội. Mục đích chính là bảo vệ phần đầu, sọ não khỏi chấn thương nghiêm trọng khi xảy ra tai nạn giao thông, giảm thiểu nguy cơ tử vong. Nó không chỉ là trang phục bảo hộ mà còn là biểu tượng của ý thức an toàn khi tham gia giao thông, được quy định bắt buộc đối với người đi xe máy, xe đạp điện, góp phần bảo vệ chính mình và cộng đồng. 5. Thuyết minh về nồi cơm điện Nồi cơm điện là thiết bị gia dụng quen thuộc, giúp nấu cơm tự động và hiệu quả bằng cách sử dụng nhiệt lượng làm chín hạt gạo, có cấu tạo gồm thân nồi, lòng nồi chống dính và nắp đậy, bên trong có bộ phận cảm biến nhiệt và rơle nhiệt. Nồi hoạt động dựa trên nguyên lý chuyển đổi điện năng thành nhiệt năng, khi cơm chín, rơle sẽ tự động ngắt điện, chuyển sang giữ ấm. Thiết bị này mang lại sự tiện lợi, tiết kiệm thời gian, đảm bảo bữa cơm gia đình luôn nóng hổi, ngon miệng, trở thành trợ thủ đắc lực trong mỗi căn bếp hiện đại.

27 tháng 9 2016

đầu tiên à

27 tháng 9 2016

mình gửi cho bạn mấy bài này bạn tham khảo nha!

15 tháng 3 2021

Cuối tuần vừa rồi, cả gia đình em đã cùng nhau về quê thăm ông bà ngoại. Đây là chuyến đi vô cùng vui vẻ và ý nghĩa đối với em.

Quê ngoại em là một ngôi làng nhỏ ở miền núi thuộc tỉnh Lạng Sơn. Sau gần bốn tiếng ngồi xe xóc nảy, cả gia đình em cũng về đến cổng làng. Từ xa, em đã nhìn thấy bác cả đứng chờ ở đầu làng. Thấy bố mẹ và em xuống xe, bác vui mừng bắt tay từng người một. Trên đường về nhà bà, ai đi qua cũng dừng lại hỏi thăm và gửi đến gia đình em những nụ cười thật hiền lành. Điều đó giúp em cảm nhận được sự ấm áp của tình làng nghĩa xóm chốn thôn quê. Về đến nhà bà, em nhận ra ngay hình dáng quen thuộc đang đứng chờ ở trước sân. Thế là, em liền chạy lại, ôm chầm lấy bà ngoại. Khi mọi người đều đã tề tựu đông đủ, thì kéo nhau vào nhà để tiện hàn huyên tâm sự. Ông bà hỏi thăm về đủ thứ chuyện, nào là mọi người có khỏe không, chuyện học tập như thế nào, công việc ra sao… Tất cả thể hiện sự quan tâm, lo lắng của ông bà dành cho con cháu. Tình cảm ấy thật đáng quý biết bao.

Chiều hôm ấy, trong khi bà và mẹ đang chuẩn bị bữa tối, thì ông dẫn em đi dạo vòng quanh xóm. Ông dẫn em ra hồ sen ở sau làng, có gió mát lồng lộng và những bông sen nở rộ. Ông dẫn em đến ngắm ruộng lúa xanh tốt, cạnh đó còn có cả bãi mía nữa. Ông thoăn thoắt chặt vài cây mía rồi cùng em kéo về để tráng miệng sau bữa tối. Trên đường về, trời đã dần tối. Nhìn ngắm những dãy núi xa xa lẫn sau màn mây khói tía; nhìn từng đàn chim đang vội bay về tổ, em thấy lòng mình bình yên lạ kì. Lúc ấy, em mới thấu hiểu thật sự ý nghĩa của quê hương. Đó là nơi để con người ta được trở về, được nghỉ ngơi, được là chính mình.

Tối hôm đó, em được ngủ cùng với bà ngoại. bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích từ ngày xửa ngày xưa. Những câu chuyện đó em đều đã nghe hết rồi. Thế nhưng có lẽ chính ánh trăng thanh, làn gió mát rượi, tiếng ve kêu, tiếng lá xào xạc, cùng giọng kể hiền từ của bà đã khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn, và làm em dễ chìm vào giấc ngủ hơn.

Ngày hôm sau, sau khi ăn cơm trưa thì cả nhà em vội lên xe để trở về Hà Nội. Trên xe mang theo những món quà như trứng gà, rau xanh, ổi, mít… Tất cả là do ông bà ngoại, cùng bà con láng giềng đem sang cho. Tuy không quá đắt đỏ hay quý hiếm, nhưng chúng vẫn có giá trị vô cùng to lớn, bởi được mạ lên lớp vàng của tình người.

Trên đường rời xa quê ngoại, lòng em cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Em mong sao thời gian trôi nhanh, để lại lần nữa được về quê thăm ông bà.

15 tháng 3 2021

Sau chín tháng học hành vất vả, cuối cùng chúng em cũng được nghỉ hè. Mùa hè đến, bố mẹ thường hay đưa em đi chơi công viên nước hoặc đi xem vườn thú. Nhưng em thích nhất là được về quê thăm ông bà nội.

Như mọi năm, cứ đầu mùa hè là gia đình em dành khoảng 3 - 4 ngày cùng nhau về quê chơi. Quê em đẹp lắm. Đi trên con đường đất gập ghềnh sỏi đá, ngồi trong xe nhìn ra xa, là cánh đồng lúa rộng bao la mang màu xanh của mạ non. Xa xa, một vài chú bò đang khoan thai gặm cỏ. Một vài cậu bé đang chạy đuổi nhau để giành lấy cánh diều đang bay cao trên trời xanh rộng lớn. Chốc chốc, một đàn chim lại đua nhau chuyền cành.

Nhà ông bà nội em nằm trên một con đường nhỏ, ô tô không đi vào được. Nhà ông bà lợp mái ngói đỏ, mang màu rêu phong cổ kính. Trước nhà là một mảnh vườn nhỏ, là nơi ông em trồng rau và nuôi gà. Cành đó là một ao đầy cá. Khi thấy em và bố mẹ đến, ông bà phấn khởi lắm. Ông ôm em một cái thật chặt sau đó dắt em ra vườn chơi rồi cầm cần rẻ em ra câu cá. Hai ông cháu nói chuyện rôm rả. Ông hỏi thăm tình hình học tập của em và kể cho em nghe rất nhiều chuyện. Thấy hai ông cháu đang vui vẻ với nhau, bà em dắt bố mẹ em vào nhà và pha chè.

Tối đến, bà cùng mẹ chuẩn bị bữa cơm "cây nhà lá vườn": cá kho, thịt luộc cùng canh chua - toàn thịt rau mà ông bà nuôi trồng trong ao vườn. Có lẽ bởi thế nên em thấy bữa ăn rất ngon. Xong, em ra nằm võng ở ngoài vườn và ngủ đi lúc nào không hay.

Thời gian trôi qua mau cũng đã đến lúc bố mẹ phải đi làm, em cũng cần chuẩn bị cho năm học mới. Trước khi chia tay, ông tặng em chiếc cần câu của ông và dặn: "Khi nào rảnh thì lại lên đây chơi với ông nhé".

20 tháng 8 2016

I have unforgettable memories. It was once a cruise two years ago. They're composed of 5 people. I spent the holidays in his hometown, Binh Dinh Province. We went to play in Quy Nhon beach. Quite far way, tired and hungry, so we had to fish noodle bars. Then we were off to the beach, watching the sunset. Sea beautiful sunset. We went looking for shells and sea shells along the beach promenade. It was fascinating! Then we re-visit the nearby restaurant to eat seafood snails. I ate a lot, a lot of crab and the food here is very fresh. Then we're drinking coffee and listening to the murmur of the waves slapping real mellow. Until the evening we returned.

20 tháng 8 2016

 One day, a few of my friends and I went on a trip to Cam Ranh, a small interesting place on the coast of Nha Trang. 

Cam Ranh is about five miles from Nha Trang 
, A town famous in this area. The beach at Cam Ranh is beautiful, and has an iron mine near. 

We arrived that morning. Upon leaving the bus, we divided into different groups and look for shady places to spend the day. 

Soon, most of us went swimming. While in the water, we played some fun games . People on the beach have been playing other games. Some of them even sang and danced, at that time a person shouted : '' help me, help me '' and i jumped into the sea and helped a person that on the coast, people were running back and watch ,Fortunately, she was okay. then we have brought her home 

In short, everyone enjoyed the trip. In the evening, we returned home on our bus, thought of the fun that we had there. it was each lesson for those who swim the implementation should be careful. This anniversary was truly memorable 
. I enjoyed the trip very much.>-

Tham khảo nha!

Giờ đây tôi đã lớn, đã là một học sinh lớp 7 của trường trung học cơ sở. Nhưng chưa bao giờ, tôi quên được những kỉ niệm của ngày tựu trường đầu tiên vào lớp Một. Nhất là khi mùa thu đang đến, lòng tôi lại nao nức, xốn xang, những kỉ niệm nhẹ nhàng, mà đậm đà, sâu sắc.

Buổi mai hôm ấy, một buổi mai trời đẹp. Những đám mây trôi hững hờ khẽ đùa nghịch trên không trung. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi quanh những cây bên đường. Những chiếc lá vàng lượn vài vòng ở trên không, rồi nhẹ nhàng theo cơn gió chạm mặt đất. Xào xạc. Như mọi ngày của trước đây, mẹ vẫn đưa tôi đi học bằng chiếc xe đạp cũ này. Nhưng, hôm nay lại có nhiều đổi khác. Tất cả đều thay đổi một cách ngỡ ngàng. Từ bầu trời, đến cái cây hay ngôi nhà ven đường, dường như đều thay đổi. Tôi cảm thấy như vậy. Và bỗng nhận ra rằng, trong lòng tôi dường như có một cảm giác nào đó, khó tả. Cảm giác như mình đang thay đổi, để bước vào một thế giới màu nhiệm khác, to lớn hơn, đẹp đẽ hơn nhưng cũng xa lạ hơn.

Cuối cùng cánh cổng trường cấp một cũng hiện ra trước mắt tôi. Nó to lớn quá! Tôi ngạc nhiên nhìn cánh cổng. Bên trong kia, mọi người đang tụ tập rất đông, nói cười rộn rã. Và cũng thoáng lác đác vài cô cậu trạc tuổi tôi, nắm chặt tay người thân và chỉ rụt rè nhìn ra quanh mình. Tôi nắm chặt tay mẹ, đi từng bước, từ từ. Sau đó, một cô giáo có mái tóc đen, dài, mặc chiếc áo dài thướt tha, hiền dịu bước đến bên chúng tôi và nói: “Hôm nay là ngày vào lớp 1 đầu tiên của các em, các em hãy cố gắng học tập nhé. Xin cảm ơn các bậc phụ huynh đã quan tâm đến việc giáo dục cho thế hệ trẻ!”. Các phụ huynh vỗ tay rồi thì thầm điều gì đó với con mình. Các bạn xếp hàng trước cửa rồi chuẩn bị đi vào lớp. Tôi ngỡ ngàng. Một bàn tay dịu dàng nắm lấy vai tôi và đẩy tôi về phía các bạn đang đứng. Tôi không hiểu gì vẫn ngơ ngác và sợ hãi, tôi phải xa mẹ… Tôi bật khóc, ngay giữa đám đông. Cô giáo bước xuống nắm tay tôi, dắt vào lớp đưa tôi đến chỗ ngồi của mình. Tôi ngừng khóc, nhìn cô và các bạn nhỏ quanh mình. Rồi tự nhiên tôi thấy mình không còn sợ sệt gì nữa. Một cảm giác mới mẻ tràn đến bên tôi. Tôi thấy mình như chững chạc, lớn hẳn lên vậy. Tôi khoanh tay lên bàn, mở quyển vở và lấy chiếc bút chì chuẩn bị viết bài…

Những ngày đầu tiên ấy, rồi cũng qua, nhưng nó để lại trong lòng tôi 1 kỉ niệm đẹp mà dường như suốt đời không quên. Những cảm xúc trong sáng, hồn nhiên ấy, tôi luôn để nó trong một góc của trái tim mình, để luôn nhớ về nó. Ngày đầu tiên đi học.

7 tháng 1 2020

thằng điên

nhà hư

người thiệt mạng

sạt lỡ

lũ lụt

thúi rễ cây (do nhiều nước)

thời sự đăng lên youtube câu người xem

15 tháng 3 2021

I always love to go out with my family, and going to Dam Sen theme park was one of my favorite event. We went there in the early in the morning to get the ket because it was weekend. Once we got inside the park, we started to follow the map to visit everywhere. First, we bought some snacks and drinks to eat on the way, then we sat down near the lake to have a small picnic. Next, we joined in the playground section to play many different interesting games. My sister, my father and I decided to went inside the haunted house while my mother stood outside. I screamed as loud as I could, and I ended up having a sore throat. Later we got on the roller coaster, the racing cars and rode the fake bulls. Most of the time my mother just stood outside and kept our belongings, but sometimes she also joined some easy games as well. We left the park in the evening, and it was such a great day to create memories with my family.

8 tháng 8 2020

trời hỏi vậy mà cg hỏi đc

9 tháng 8 2020

ai v ai mà tả đc bạn ây

4 tháng 11 2021

Bạn Tham khảo nha:

Trong cuộc đời mỗi học sinh, những kí ức về thầy cô và mái trường luôn để lại nhiều ấn tượng sâu sắc. Đối với tôi, mái trường cấp hai - nơi tôi đang gắn bó đã đem đến thật nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Ngày đầu đến trường là buổi nhận lớp, tôi được gặp mặt cô giáo chủ nhiệm và làm quen với bạn bè của khối học sinh lớp 6. Sau khi tập trung dưới sân trường nghe thầy tổng phụ trách phổ biến những nội quy của nhà trường. Và theo sự phân công, hướng dẫn của thầy, tôi tìm đến lớp học của mình. Ấn tượng của tôi về các thầy cô là sự nhiệt tình, thân thiện. Còn ngôi trường thì thật khang trang, đẹp đẽ. Sau một năm học gắn bó, tôi cảm càng cảm thấy yêu mến thêm ngôi trường của mình.

4 tháng 11 2021

thanks^^