K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

26 tháng 1

cj mây giỏi quá

26 tháng 1

cho em tick

16 tháng 9 2025

Yêu không phải là đi tìm một người hoàn hảo mà là yêu một người không hoàn hảo một cách hoàn hảo.

22 tháng 1 2019

thê còn bố

23 tháng 1 2019

thì đây

             Đề bài: Ai cũng mong muốn mình được hoàn hảo, hãy tưởng tượng một ngày nào đó em bắt gặp một hình ảnh hoàn hảo của chính mình. Hãy miêu tả lại hình ảnh cậu bé hay cô bé hoàn hảo đó cũng như kể lại cuộc gặp gỡ đó.Bài làm             Trên đời này, ai cũng đều mong muốn cho mình được hoàn hảo theo cách nào đó hay một phương diện nào đó. Nhưng để...
Đọc tiếp

             Đề bài: Ai cũng mong muốn mình được hoàn hảo, hãy tưởng tượng một ngày nào đó em bắt gặp một hình ảnh hoàn hảo của chính mình. Hãy miêu tả lại hình ảnh cậu bé hay cô bé hoàn hảo đó cũng như kể lại cuộc gặp gỡ đó.

Bài làm

             Trên đời này, ai cũng đều mong muốn cho mình được hoàn hảo theo cách nào đó hay một phương diện nào đó. Nhưng để hoàn hảo là điều không thể, không một ai trên đời có sự hoàn hảo cả nhưng con người chúng ta vẫn luôn muốn điều đó. Nhưng ta không thể biết được cái hình ảnh hoàn hảo của ta nếu không gặp một lần. Và tôi cũng vậy, tôi cũng muốn biết cái hình ảnh của bản thân tôi như thế nào khi đã trở nên thật hoàn hảo. Và thực sự tôi đã thấy được những điều đó, cái hình ảnh hoàn hảo cảu chính bản thân mình chỉ qua một giấc mơ.

           Vào buổi tối khi tôi đã có được giấc mơ đó, mọi việc tôi làm vẫn như những bữa hôm nào. Tôi vẫn mở đôi mắt tháo láo ra để học bài, tôi vẫn ngáp từng cơn ngáp thật dài để tránh đi những cơn buồn ngủ như đang đè nặng lên trên đầu tôi và thúc dục tôi đi ngủ. Từng cơn gió bấc của một mùa đông lanh sắp tới thổi từng đợt qua khe của sổ đập vào người tôi. Những cơn gió lạnh đến thấu xương, nó chẳng khác nào những mũi kim nhọn hoắt đang cố gắng xuyên thấu qua lớp da mỏng manh của tôi. Dù cho đang có hàng chục mũi kim đang đâm vào tôi nhưng cơn buồn ngủ vẫn không buông tha. Tôi lại cố gắng nghe từng tiếng động để xua đi cơn buồn ngủ dai dẳng, nhưng nghe hoài, nghe mãi tôi cũng chỉ nghe thoang thoảng cái tiếng gió nùa đông thổi qua từng chiếc lá kêu xào xạc cùng đâu đó những tiếng chim vẳng lại. Những con chim đó như muốn tạm biệt một mùa thu bằng việc hót líu lo trong màn đêm u tối đã buông xuống, bao trùm mọi vật. Cơn buồn ngủ cứ vẫn hành hạ tôi đến khi sự chịu đựng của tôi vụt tắt. Tôi đành tạm biệt ngày hôm đó bằng một giấc ngủ êm ái. Tôi bước lên giường, cả cơ thể tôi như đang được truyền hơi ấm của chiếc đệm mềm mịn và từng mũi kim lạnh buốt cắm vào da thịt tôi cũng dàn biến mất. Rồi tôi thoải mái nằm gọn gàng trên chiếc giường ấm và nhắm mắt đánh một giấc ngủ say. Nhưng dẫu tôi bị cơn buồn ngủ hành hạ là thế, bỗng tôi cố ngủ nhưng sao đôi mắt như không còn nghe lời tôi nữa, nó vẫn mở toang, không nhắm lại được. Cơn buồn ngủ hành hạ tôi đột ngột biến mất. Cơn buồn ngủ đó hình như đang chêu ngươi tôi, đang cố làm tôi tức điên hay sao. Nó chẳng khác nào một căn bệnh lúc thì tái phát lúc thì tắt ngủm. Cái gối tôi nằm mềm mại vậy mà tôi vẫn khó chịu, cái chăn ấm áp  vậy mà tôi vẫn bủn rủn tay chân. Tôi nằm trằn trọc, thoa thức mãi tôi mới chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Khi đã ngủ, tôi thấy mình vẫn đang đi trên một con cầu nhỏ.

           Tôi bước đến hết cây cầu, bỗng tôi lại đặt chân vào một vùng đất lạ kì. Tôi thấy đôi bàn chân tôi đang chà trên một thảm cỏ xanh biếc bao trùm mọi nơi. Là cỏ sao tôi thấy nó mềm vậy, êm vậy và dễ chịu đến vậy. Tôi ngắm nhìn xung quanh, không còn là căn phòng bé nhỏ của tôi nữa mà thay vào đó là những cây phượng, cây đào nở rộ đỏ cả một vùng trời. Tiếng chim cũng không phải vang vảng bên tai nữa mà là như một bản nhạc thiên nhiên đang nổi lên bên tai tôi. Cả ngọn đồi cỏ đang nhấp nhô từng cơn sóng gió. Nhưng cái cơn gió không còn lạnh đến thấu xương nữa mà là cái cơn gió dìu dịu, ấm áp cùng từng hạt nắng tinh khôi mà bầu trời đang thấm xuống mặt đất. Từng cánh hoa phượng đỏ chót được cơn gió thổi tạt vào người tôi. Tôi đang say mê ngắm nhìn và cảm nhận cái khung cảnh thanh bình và tuyệt đẹp này thì bỗng tôi thấy đằng xa xa, có bóng dáng ai đó đang tiến lại gần. Tôi nhìn từ chỗ tôi ra chỗ người đó phải đến cả dặm vậy mà tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng lá gãy dưới chân người đó. Dù cho trời đầy những tia nắng vàng rực đủ để chiếu sáng mọi quang cảnh thì tôi cũng chẳng thể nhìn rõ được người đó. Như thể định mệnh đã an bài và cái định mệnh đó bắt tôi phải chạy đến gần mới thấy được. Tôi bật dậy ngay tắp lự, tôi liền vọt chạy đến chỗ người đó. Cả một quãng đường dài cả dặm mà sao tôi chỉ mất có vài giây để chạy đến chỗ người lạ kia như thể cả một con đường thiên lý dài dằng dặc bỗng chốc trở thành một con đường chưa đi đã đến. Gần đến nơi tôi bước chậm lại, bỗng nhiên có đến bao nhiêu là hơi ấm áp phả vào cơ thể tôi. Tôi bồi hồi tiến lại gần, sao tôi thấy từ người ấy tỏa ra điều gì đó rất đỗi xa lạ mà lại thân thuộc. Tôi ngắm nhìn xuống bàn chân mình đang bước đi xung quanh bao nhiêu cây cỏ hoa lá nở rộ dưới chân tựa khi nào không hay. Tôi rời mắt khỏi mặt đất ngẩng mặt lên thì tôi mới sững người lại, giờ đây mặt đã chạm mặt, tôi giật mình hoảng hốt khi nhìn thấy rõ người đó. Tôi bàng hoàng nghĩ trong đầu:” Chuyện quái gì thế này?”. Nhưng trước vẻ mặt kinh hoàng của tôi người đó vẫn vui vẻ nói:” Xin chào tôi”. Khi nghe câu đấy và nhìn thấy rõ nét người đó thì tôi mới chợi nhận ra người đó chính là tôi. Là tôi thì đúng vậy nhưng có cái gì đó kì lạ quá, khác thường quá hiện lên trên bản thân người đó. Thảo nào từ đằng xa nhìn lại, tôi mới thấy có gì đó khác thường nhưng rất đỗi quen thuộc. Khi tôi còn đang ngơ ngác không hiểu cái gì sất thì người kia cất lời lên:” Tôi chính là cái hình ảnh hoàn hảo của cậu mà cậu đã từng mong muốn đó”. Và rồi tôi thì chỉ có dồn dập hỏi còn cái bản sao hoàn hảo của tôi thì cứ thản nhiên trả lời. Và đến câu hỏi cuối cùng cảu tôi:” Đây có phải là một giấc mơ không vậy?”. Bản sao của tôi mới trả lời một câu khiến tôi không khỏi ngạc nhiên:” Đúng rồi đó người chủ giấc mơ ạ.”. Toàn thân tôi bỗng lạnh ngắt, dù cho cả một loạt những tia nắng chiếu thẳng vào tôi cũng sẽ trở thành những làn sương lạnh lẽo mà thôi. Nhưng may thay cái lạnh đó chỉ tồn tại trong phút chốc và tôi nhanh chóng nhận thức lại được rằng mình đang chìm đắm vào trong một giấc mơ. Dù chỉ là một giấc mơ nhưng sao mọi thứ lại quá đỗi thực như thế. Toi vẫn không tin, tôi thử cấu thật mạnh vào cánh tay mình. Chỗ bị cấu đỏ ửng lên, sưng phồng lên như muốn vỡ tan ra mà sao tôi vẫn chẳng có cảm giác gì hết, tôi còn không thể cảm nhận được cái giọt máu tươi đang lan trên da tôi. Giờ thì tôi chẳng thể chối cãi bản thân mình được nữa, tôi thực sự đang ở trong một giấc mơ. Ngạc nhiên thì có nhưng tôi lại chẳng còn mảy may đến nó nữa, thay vào đó là sự thích thú, háo hức về một thế giới trong mơ. Và để níu kéo lại giấc mơ đó, tôi cố gắng bắt chuyện với ản sao hoàn hảo cảu tôi. Sau hồi nói chuyện lâu, tôi mới nhận ra được cái sự khác biệt ở trên bản sao của chính tôi dẫu cho nó đã đập vào ngay mắt tôi từ nãy tới giờ. Tôi cũng không ngờ cái bản sao của tôi lại hoàn hảo đến như vậy. Bản sao của tôi là một con người cao ráo và thông minh. Khuôn mặt của cậu đầy đặn và toát lên vẻ rất đỗi tri thức như thể điều đó đã hằn sâu trong gương mặt ấy. Và giờ không chỉ còn mỗi khuôn mặt nữa mà giờ còn có thêm một cặp kính cận nữa. Chắc hẳn toàn bộ cái sự thông thái đều dồn nén hết vào cái cặp kính đó. Đằng sau lớp kính bóng loáng đó là một đôi mắt sáng với con ngươi màu xanh tuyệt đẹp. Con ngươi xanh đó chẳng khác nào những viên kim cương sáng chói soi đến được tận cùng của bầu trời tri thức. Sóng mũi cậu ta cao và thẳng tắp như những thân dừa cao đứng giữa một vùng cát oi ả. Cơ thể cậu ta cân đối, tay chân cứng chắc, rắn rỏi. Đôi bàn tay của cậu ta thật linh hoạt, mỗi câu nói thốt lên, cậu ta đều giơ bàn tay lên phụ họa như thể thiếu đi cái bàn tay trong việc đi bộ thì nó cũng sẽ trở nên khó khăn đến nhường nào.

           Nhưng đã là một người hoàn hảo thì dù có cái ngoại hình cân đối cũng không thể thiếu đi tính cách, phẩm chất hoàn hảo không kém. Chỉ nghe mỗi câu cậu ta nói tôi cũng nhìn thấu được tính cách của cậu ta. Cậu ta là một người điềm đạm, lịch sự nhưng cũng có phần vui vẻ. Chắc có lẽ cái lịch sự là điều không thể thiếu ở một con người hoàn hảo. Nhưng lịch sự quá, điền đạm quá cũng khiến người khác cảm thấy tẻ nhạt nên nhờ vậy cái sự vui vẻ đã lấp đầy những khoảng trống nhàm chán đó. Nhưng quan trọng nhất là cậu ta có sự tự tin và mạnh dạn. Cậu ta nói chuyện một cách tự nhiên chứ chẳng như tôi cứ nói chuyện e rè, sợ sệt như tôi bây giờ. Dù chỉ là người mới gặp một lần mà sao cậu ta lại chả có cái gì là lạ lẫm mà nói chuyện như đã là người bạn thân từ trước đến nay rồi.

           Đây đúng là cái bản sao mà tôi hằng muốn trở thành từ lâu, cái hình ảnh hoàn hảo của tôi. Chúng tôi mải miết nói chuyện và vui đùa cùng nhau trong một vùng đất mộng mơ. Giờ đây tôi không thể ngờ mình đã có thể gặp được cái bản sao hoàn hảo của mình hằng hướng tới để đạt được. Khi đang đắm chìm trong giắc mơ tôi bỗng nhận ra mình đã quên khuấy đi mất rằng tôi vẫn chỉ đang trong một giấc mơ. Những cái mộng tưởng đã lấn át hết tâm trí tôi tự bao giờ. Chính cái lúc tôi sực nhớ ra điều đó, cái giấc mơ đẹp đẽ của tôi cũng dần tan biến vào hư không trong giấc ngủ say êm đềm. Nhưng khổ thay, cái giấc mơ không vụt tắt ngay tắp lự mà nó chậm rãi biến mất như thể đang khiến tôi khó chịu và lưu luyến hơn cái giấc mơ một đi không quay trở lại này. Từng cái cây, từng ngọn cỏ phân rã dần rồi mất tích tăm trên không trung cứ như chúng đang trở về với cát bụi, quay trở về với cõi hư vô. Tôi chạy vội vã, có gắng đưa đôi tay mình níu lấy mọi thứ nhưng không mảy may gì đến tôi, mọi vật cứ thế biến mất trong tầm mắt tôi. Và khi mà tôi buồn nhất là khi mà cái người bạn hoàn hảo của tôi biến mất. Khi vẫn đang tan biến, người hoàn hảo ấy nói với tôi rằng:” Tôi là cái bản sao hoàn hảo của cậu và những cái hoàn hảo trong tôi cũng chính là những điều yếu kém nhất trong cậu, vậy tôi mong cậu không chỉ thấy tôi mà sẽ cố gắng trở thành tôi một ngày nào đó.”. Đang trôi mình trong dòng cảm xúc, tôi không hiểu nổi cái câu đó có nghĩa lí gì mà chỉ có hai dòng lệ vẫn đang tuôn rơi. Tôi đành chờ, chờ mãi chờ mãi tới khi cái hạt bũi cuối cùng biến mất. Xung quanh tôi giờ chỉ còn hư không. Tôi cố gắng nhắm mắt lại để thoát khỏi giấc mơ, và cuối cùng tôi đã quay trở lại với thực tại. Tôi vùng mình ngồi dậy, ngắm nhìn xung quanh, lại là căn phòng của tôi, lại là cái giường ấm áp và lại là cái đêm hôm lạnh giá cuối thu đó. Tôi nằm xuống ngủ tiếp nhưng khi tôi ngủ, cái giấc mơ đó đã biến đi đâu từ bao giờ.

    Đúng là một giấc mơ tuyệt diệu làm sao, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi là người được đặt chân vào giấc mơ đó. Và hơn hết là tôi đã gặp được cái hình ảnh hoàn hảo của chính mình. Giờ tôi mới hiểu, cái câu nói cuối cùng khi hình ảnh ấy biến mất:” Tôi là cái bản sao hoàn hảo của cậu và những cái hoàn hảo trong tôi cũng chính là những điều yếu kém nhất trong cậu, vậy tôi mong cậu không chỉ thấy tôi mà sẽ cố gắng trở thành tôi một ngày nào đó.”. Đúng quả thực không ai trên đời này là hoàn hảo cả, nhưng thật tốt khi ai cũng có cái mong muốn trở thành hoàn hảo theo cách của mình. Nhưng mong muốn sẽ luôn chỉ là mong muốn nếu ta không thực hiện nó. Vậy nên hãy cố gắng hoàn thiện bản thân, hãy đừng mộng tưởng hão huyền quá nhiều nữa mà thực hiện luôn ước vọng để trở thành người hoàn hảo của mình đi. Và tôi cũng vậy, cũng sẽ cố gắng trở nên thật hoàn hảo.

3
16 tháng 1 2022

chắc bạn viết cũng mỏi tay hở bạn

2 tháng 3

thật ko có gì để chê nhưng cần chỉnh sửa vài thứ

18 tháng 12 2022

Không phải ngẫu nhiên mà khi nhắc đến cha,mẹ, người ta luôn ví công lao của người tựa non cao, biển rộng - những thứ vĩ đại nhưng rất đỗi âm thầm.

Cha, trong ấn tượng của hầu hết chúng ta có phải là người đàn ông ít nói nhưng tình cảm, nghiêm khắc nhưng lại bao dung? Vậy nên triết gia Cicero từng nói: "Trên Trái Đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha cho con mình".

Tuy nhiên, liệu có ai đủ dũng khí để nói 3 tiếng: "Con yêu cha,mẹ"? Bạn có nhớ rằng đã bao lâu rồi mình chưa trò chuyện cùng cha,mẹ? Đã bao lâu rồi bạn chưa được nghe những lời dạy dỗ từ cha,mẹ? Tóc cha đã điểm thêm vài sợi bạc, bạn có kịp nhận ra?

Càng trưởng thành, khoảng cách của chúng ta và cha càng lớn dần. Thậm chí, những câu hỏi han thông thường bỗng trở nên gượng gạo, những cuộc gọi cũng dần thưa thớt và vội vã.

18 tháng 12 2022

Không phải ngẫu nhiên mà khi nhắc đến cha,mẹ, người ta luôn ví công lao của người tựa non cao, biển rộng - những thứ vĩ đại nhưng rất đỗi âm thầm.

Cha, trong ấn tượng của hầu hết chúng ta có phải là người đàn ông ít nói nhưng tình cảm, nghiêm khắc nhưng lại bao dung? Vậy nên triết gia Cicero từng nói: "Trên Trái Đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha cho con mình".

Tuy nhiên, liệu có ai đủ dũng khí để nói 3 tiếng: "Con yêu cha,mẹ"? Bạn có nhớ rằng đã bao lâu rồi mình chưa trò chuyện cùng cha,mẹ? Đã bao lâu rồi bạn chưa được nghe những lời dạy dỗ từ cha,mẹ? Tóc cha đã điểm thêm vài sợi bạc, bạn có kịp nhận ra?

Càng trưởng thành, khoảng cách của chúng ta và cha càng lớn dần. Thậm chí, những câu hỏi han thông thường bỗng trở nên gượng gạo, những cuộc gọi cũng dần thưa thớt và vội vã.

26 tháng 11 2018

Tăm tủm tỉm tóm tép tát tồm tộp Minh, Minh mũm mĩm mỏi mệt muốn móm

27 tháng 11 2018

Đi khám chưa, hình như m bị ấm đầu r

1.-  Ghi lại vắn tắt vào giấy note những điểm em thấy yêu mình và thấy mình chưa hoàn hảo (Hình thức, tính cách)- Chia sẻ ngắn gọn với các bạn về em và cho biết: Nhận ra những gì mình chưa hoàn hảo có phải là điều đáng khen của chúng ta không? Vì sao?2. Đọc kĩ văn bản “ Bức tranh của em gái tôi” và nêu ra được các sự kiện ( sự việc) trong truyện và tóm tắt theo sơ đồ hình quả...
Đọc tiếp

1.-  Ghi lại vắn tắt vào giấy note những điểm em thấy yêu mình và thấy mình chưa hoàn hảo (Hình thức, tính cách)

- Chia sẻ ngắn gọn với các bạn về em và cho biết: Nhận ra những gì mình chưa hoàn hảo có phải là điều đáng khen của chúng ta không? Vì sao?

2. Đọc kĩ văn bản “ Bức tranh của em gái tôi” và nêu ra được các sự kiện ( sự việc) trong truyện và tóm tắt theo sơ đồ hình quả núi sau:

1.-  Ghi lại vắn tắt vào giấy note những điểm em thấy yêu mình và thấy mình chưa hoàn hảo (Hình thức, tính cách)

- Chia sẻ ngắn gọn với các bạn về em và cho biết: Nhận ra những gì mình chưa hoàn hảo có phải là điều đáng khen của chúng ta không? Vì sao?

2. Đọc kĩ văn bản “ Bức tranh của em gái tôi” và nêu ra được các sự kiện ( sự việc) trong truyện và tóm tắt theo sơ đồ hình quả núi sau:

Giúp tui với

1
8 tháng 10 2021

Những điểm em thích ở bản thân em chị nghĩ em nên tự làm, còn câu 2 chưa hiểu sơ đồ quả núi là như thế nào ấy em

25 tháng 1 2019

Ờ, cứ cho là Bingbe là một gia đình gồm các thành viên là các bạn học sinh đi, vậy tại sao vẫn xảy ra cãi vã cả cậu cũng cãi vã, gây war đó sao? Vậy viết cái này làm gì?

25 tháng 1 2019

Mk viết thì kệ mk nhưng Bingbe là 1 gia đình thì cx có cái đúng, cx có cái sai. Đúng là vì mk coi mn trong Bingbe là 1 gia đình thật. Còn sai là vì trong gia đình thì vẫn có cãi vã chiến tranh như ở câu trên bn đok ko hỉu à ?

15 tháng 6 2021

Ai trong chúng ta cũng đều biết mỗi chúng ta đều có những khuyết điểm, không ai là hoàn hảo cả, nhưng liệu mọi người có biết khuyết điểm, hay những điểm không hoàn hảo, là những mấu chốt trong cuộc đời chúng ta hay không.

Trước hết, ta cần phải hiểu, khuyết điểm, hay những điều không hoàn hảo của chúng ta, là những điều, những hành động gây khó chịu, sai trái của chúng ta. Chúng ta ai cũng đều có những khuyết điểm của riêng mình, nnhưngchúng ta hầu như lại không biết yêu thương nó, thậm chí lại còn ghét bỏ đi điều này. Có rất nhiều người, vì bị trêu chọc, bị chê bai vì những khuyết điểm không đáng có, mà thấy căm ghét, ghét bỏ những khuyết điểm của mình, và ao ước thành người không có khuyết điểm nào. Nhưng có lẽ họ không biết, chính những người ít khuyết điểm nhất mới chính là người ít ưu điểm nhất. 

Những điểm không hoàn hảo trên và trong cơ thể chúng ta, đã góp phần rất lớn và cuộc sống thường ngày của chúng ta. Chúng chính là cơ hội giúp ta cải thiện hơn về cả tính cách lẫn thể xác. Nếu ta cố gắng cải thiện một khuyết điểm, ta sẽ nhận ra rằng mình đã vô tình giúp chính bản thân mình cải thiện đi một phần của cơ thể, giúp ta trở nên tự tin hơn. Cải thiện khuyết điểm cũng chính là cơ hội để chúng ta trở nên tự tin, mạnh mẽ hơn, nó sẽ cải thiện bản thân chúng ta, biến ta thành bản sao hoàn hảo của chính mình. Chính vì vậy, hãy biết yêu thương, trân trọng những khuyết điểm của mình, coi nó như một người bạn đã âm thầm giúp đỡ mình mấy lâu nay.Ai cũng có những khuyết điểm của riêng mình, em cũng không ngoại lệ. Em đã luôn tự luyến, cho đến khi em thấy ra những điều sai sót của mình. Có một người bạn đã gián tiếp giúp em biết được điều đó,Ai. Hiện tại, em đang rất yêu thương những điểm còn thiếu của mình, và em cũng mong mọi người làm được điều đó. 

 

Mọi người à, thế giới rất bao la rộng lớn, và mỗi chúng ta chỉ là một hạt cát nhỏ bé hữu hạn, hãy nhìn ra, hãy yêu thương những khuyết điểm, những điểm không hoàn hảo của mình, để ta trở nên tuyệt vời hơn.

 Trong thế giới của chúng ta,ko ai là 1 con người hoàn hảo,ai ai cũng phải mắc 1 hoặc nhiều sai lầm.Câu nói này khuyên chúng ta ko nên suy nghĩ hay tự trách bản thân ko hoàn hảo nhưng chúng ta nên "giữ lại" điều này vì nó sẽ rất có ích.Chúng ta nên hiểu con người sinh ra không phải để mục đích ganh đua xem ai hoàn hảo hơn mà phải hiểu được con người sinh ra trên trái đất này đều may mắn.Trên trái đất ko có bất cứ ai hay bất cứ cái gì là hoàn hảo cả,nhưng những thứ đó đã góp 1 phần ko hề nhỏ của cuộc sống con người và nó sẽ đi theo ta suốt đời.Ta phải coi trọng những điểm yếu của chúng ta.Chúng ta trên trái đất lớn này chỉ là 1 hạt đỗ thôi.Ta phải yêu thương những khuyết điểm của chính mình.

mọi người ơi,các thầy các cô ơi,ai dạy văn xin hãy đánh giá bài làm của em

tái bút:nhớ mọi người cả đời

Trong suy nghĩ của nhiều người, "crush" là viết tắt của một ai đó thường khiến trái tim họ cứ tự nhiên đau nhói, lên xuống thất thường. Crush có thể chưa phải là tình yêu, nhưng đôi khi có thể để lại những vết hằn sâu không kém gì tình yêu thực sự. Nói yêu thì sợ bị từ chối, không nói thì cứ như cái bóng, mãi dõi theo sau lưng người ta, rồi người ta thân thiết với ai đó cũng có...
Đọc tiếp

Trong suy nghĩ của nhiều người, "crush" là viết tắt của một ai đó thường khiến trái tim họ cứ tự nhiên đau nhói, lên xuống thất thường. Crush có thể chưa phải là tình yêu, nhưng đôi khi có thể để lại những vết hằn sâu không kém gì tình yêu thực sự. Nói yêu thì sợ bị từ chối, không nói thì cứ như cái bóng, mãi dõi theo sau lưng người ta, rồi người ta thân thiết với ai đó cũng có thể biến một ngày đẹp trời bỗng nhiên đầy u ám. 

Nút thắt trong lòng những bạn trẻ lỡ không may "dính thính" crush đa số đều mang một phần tự ti trong lòng, cho rằng bản thân chưa hoản hảo, và cảm thấy có chút sợ hãi nếu chẳng may crush trở nên không thích mình vì những khía cạnh chưa hoàn hảo ấy. Nhưng không phải ai cũng vậy. Một số người thì lại dùng chính nút thắt ấy làm động lực cố gắng, cảm thiện mình ngày một tốt đẹp hơn.

0