K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

27 tháng 12 2025

ĐÓN GIAO THỪA – KHOẢNH KHẮC THIÊNG LIÊNG CỦA THỜI GIAN Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhẹ như một cái chớp mắt, nhưng lại để lại trong lòng con người những rung động sâu sắc, khó phai mờ. Đối với tôi, khoảnh khắc thiêng liêng và xúc động nhất trong năm không phải là buổi sáng đầu xuân rực rỡ nắng vàng, cũng không hẳn là những ngày Tết rộn ràng tiếng cười, mà chính là giây phút đón giao thừa – khi năm cũ khép lại và năm mới bắt đầu. Đó là lúc thời gian như ngừng trôi, lòng người chùng xuống, lắng lại để cảm nhận trọn vẹn sự giao hòa của đất trời, của quá khứ – hiện tại – tương lai. Giao thừa đến rất khẽ. Không ồn ào, không vội vã, nhưng lại mang theo một cảm giác rất riêng – vừa háo hức, vừa bâng khuâng. Khi những ngày cuối cùng của năm cũ trôi qua, tôi cảm nhận rõ sự thay đổi trong không khí. Trời như se lạnh hơn, gió mang theo mùi hương quen thuộc của mùa xuân – mùi của hoa, của bánh chưng, của nhang trầm, của sum vầy. Đường phố khoác lên mình chiếc áo mới với đèn hoa rực rỡ, nhưng đâu đó vẫn phảng phất nét trầm lắng, như đang chuẩn bị cho một cuộc chuyển giao thiêng liêng. Những giờ phút cuối cùng của năm cũ luôn khiến lòng tôi xao xuyến. Tôi nhớ cảm giác cả gia đình quây quần bên nhau, cùng dọn dẹp nhà cửa, lau bàn thờ tổ tiên, bày biện mâm ngũ quả. Mỗi vật đặt lên bàn thờ đều chứa đựng một niềm mong ước: cầu cho bình an, hạnh phúc, đủ đầy. Trong làn khói hương mờ ảo, tôi bỗng thấy lòng mình lắng xuống, nghĩ về những điều đã qua trong suốt một năm dài. Có niềm vui, có nỗi buồn, có thành công khiến ta tự hào, cũng có những thất bại khiến ta day dứt. Giao thừa như một điểm dừng chân để con người nhìn lại chính mình. Khi kim đồng hồ chậm rãi tiến gần đến con số mười hai, không khí trong nhà bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường. Tiếng ti-vi phát ra những giai điệu quen thuộc của chương trình chào năm mới, tiếng người dẫn chương trình vang lên đầy xúc cảm. Tôi nhìn lên đồng hồ, cảm nhận từng giây trôi qua, tim đập nhanh hơn một chút. Khoảnh khắc ấy, dường như mọi lo toan, bộn bề của cuộc sống đều tạm gác lại. Chỉ còn lại sự chờ đợi, hồi hộp và niềm tin vào những điều tốt đẹp phía trước. Rồi thời khắc giao thừa cũng đến. Khi tiếng chuông vang lên, hòa cùng tiếng pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, tôi cảm thấy tim mình như rung lên theo từng nhịp. Ánh sáng muôn màu xé toạc màn đêm, nở rộ như những bông hoa khổng lồ giữa không trung. Mỗi tiếng nổ vang lên không chỉ báo hiệu một năm mới đã sang, mà còn như xóa tan đi những buồn phiền, lo lắng của năm cũ. Tôi ngước nhìn bầu trời, thấy lòng mình tràn đầy cảm xúc – vừa hân hoan, vừa xúc động, vừa có chút tiếc nuối cho những điều đã qua. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thường lặng lẽ chắp tay cầu nguyện. Không phải những điều quá lớn lao, chỉ mong gia đình luôn khỏe mạnh, mong bản thân đủ nghị lực để vượt qua thử thách, đủ kiên trì để theo đuổi ước mơ. Tôi hiểu rằng năm mới không tự nhiên mang đến điều kỳ diệu, nhưng giao thừa cho con người một niềm tin – rằng ta có thể bắt đầu lại, có thể sửa sai, có thể sống tốt hơn ngày hôm qua. Điều khiến tôi xúc động nhất trong đêm giao thừa chính là sự sum vầy. Giữa thế giới rộng lớn và bận rộn, không phải ai cũng có may mắn được ở bên gia đình trong khoảnh khắc thiêng liêng này. Vì thế, mỗi lần được ngồi bên cha mẹ, nghe lời chúc năm mới giản dị mà ấm áp, tôi lại thấy lòng mình dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc. Những cái ôm, những nụ cười, những lời chúc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chứa đựng tình yêu thương không gì thay thế được. Sau thời khắc giao thừa, khi mọi người trao nhau những lời chúc đầu năm, tôi cảm nhận rõ sự khởi đầu của một hành trình mới. Ngoài kia, đất trời như vừa được gột rửa, khoác lên mình sắc xuân tươi mới. Trong lòng tôi cũng vậy – nhẹ nhõm hơn, hy vọng hơn. Dù biết rằng cuộc sống phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng đêm giao thừa đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để bước tiếp. Đối với tôi, đón giao thừa không chỉ là một nghi lễ truyền thống, mà còn là một khoảng lặng quý giá của tâm hồn. Đó là lúc con người được sống chậm lại, được đối thoại với chính mình, được trân trọng những giá trị giản dị nhưng bền vững: gia đình, tình thân, niềm tin và hy vọng. Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng gấp gáp, khoảnh khắc giao thừa càng trở nên đáng quý, nhắc nhở ta đừng quên những điều cốt lõi làm nên ý nghĩa của cuộc sống. Mỗi năm, giao thừa chỉ đến một lần, nhưng dư âm của nó có thể theo ta suốt cả năm dài. Những cảm xúc trong đêm giao thừa – sự xúc động, niềm tin, hy vọng – chính là hành trang tinh thần để ta bước vào năm mới với tâm thế vững vàng hơn. Dù sau này lớn lên, có thể tôi sẽ đón giao thừa ở những nơi khác nhau, trong những hoàn cảnh khác nhau, nhưng tôi tin rằng cảm xúc thiêng liêng ấy vẫn sẽ vẹn nguyên trong trái tim mình. Giao thừa khép lại năm cũ và mở ra năm mới, nhưng hơn hết, nó mở ra trong tôi một niềm tin sâu sắc vào cuộc sống. Tin rằng mỗi ngày mới đều có thể trở thành một khởi đầu, nếu ta biết trân trọng hiện tại và nỗ lực không ngừng. Và vì thế, mỗi lần đón giao thừa, tôi lại thầm nhủ với chính mình: hãy sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn và không ngừng hy vọng – như chính khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng ấy.

27 tháng 12 2025

Có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhưng lại ở lại rất lâu trong tim người. Với tôi, đó chính là giây phút giao thừa khoảnh khắc năm cũ khép lại, năm mới bắt đầu, và lòng người bỗng nhiên mềm lại trước hai chữ “gia đình”.

Chiều cuối năm, bầu trời dường như trầm hơn một chút. Gió se se lạnh, mang theo mùi hương quen thuộc của Tết. Phố xá rộn ràng người qua lại, ai cũng vội vã, nhưng trong ánh mắt đều ánh lên niềm mong chờ được trở về. Trở về nhà. Trở về bên những người thân yêu sau một năm dài mệt mỏi.

Trong căn bếp nhỏ, hơi ấm lan tỏa từ nồi bánh chưng đang sôi lặng lẽ. Tiếng nước sôi lục bục, tiếng trò chuyện rì rầm của người thân, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc rất khẽ nhưng rất ấm. Giữa những tất bật cuối năm, tôi chợt nhận ra: hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ở đúng nơi mình thuộc về.

Rồi giao thừa đến. Khi nén hương trầm được thắp lên, không gian bỗng trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng lạ thường. Đó là lúc tôi cảm nhận rõ nhất sự hiện diện của ông bà, tổ tiên những người đã đi xa nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cúi đầu, lòng đầy biết ơn. Biết ơn một năm đã qua với đủ vui buồn, biết ơn vì gia đình vẫn còn đủ đầy bên nhau.

Tiếng pháo hoa vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh. Ánh sáng rực rỡ ấy bừng lên trên bầu trời, rồi lặng lẽ rơi xuống, giống như những hy vọng mới đang được thắp sáng trong tim mỗi người. Tôi không ước điều gì quá lớn. Chỉ mong gia đình bình an, cha mẹ mạnh khỏe, và bản thân đủ kiên cường để bước tiếp những ngày phía trước.

Giao thừa không mang đến phép màu, nhưng lại cho con người ta một cơ hội để bắt đầu lại. Bỏ qua những muộn phiền cũ, giữ lại những yêu thương đã có. Chỉ cần được ngồi cạnh gia đình, nghe một lời chúc đầu năm, thấy nụ cười quen thuộc trên gương mặt thân thương thế là trái tim đã đủ ấm để bước sang năm mới.

Với tôi, giao thừa không chỉ là một thời khắc của đất trời, mà còn là điểm tựa của cảm xúc. Đó là khoảnh khắc nhắc tôi nhớ về cội nguồn, về gia đình, về những yêu thương bình dị nhưng bền bỉ theo năm tháng. Dù năm tháng có trôi qua, dù cuộc sống có đổi thay và mỗi người rồi sẽ lớn lên theo cách riêng của mình, thì trong sâu thẳm trái tim tôi, đêm giao thừa sum vầy bên gia đình vẫn luôn là ký ức ấm áp, nguyên vẹn và không bao giờ phai nhạt.

11 tháng 3 2023

Bài viết trên được viết để bộc lộ cảm xúc về lễ đón giao thừa ở quê của người viết.

11 tháng 3 2023

Ở đoạn kết, người viết đã khẳng định lại tình cảm, cảm xúc về người bạn của mình. Đồng thời rút ra điều đáng nhớ đối với bản thân.

 
11 tháng 3 2023

Câu giới thiệu về sự việc là: “Thời gian làm nhòa nhiều thứ, nhưng không sao xóa đi mảnh kí ức đặc biệt trong tôi, về một lần cách đây nhiều năm trước, tôi đã đón cái Tết ở Cần Thơ - mảnh đất cha tôi sinh ra, cũng nơi gieo cho tôi bao nhớ thương”

Câu văn thể hiện cảm xúc của người viết đối với sự việc là: “Thành phố phồn hoa biết mấy, thế mà tôi lại nặng tình tha thiết với quê hương”.

11 tháng 3 2023

- Ở phần thân bài, người viết đã biểu lộ cảm xúc bồi hồi, xúc động về sự việc:

+ Đó là một cảm xúc vô cùng xúc động, bồi hồi và xao xuyến.

+ Cảm xúc yên bình, nhẹ nhõm và tận hưởng mùa xuân đến 

- Để làm rõ những cảm xúc ấy, người viết đã sử dụng những yếu tố: tự sự kết hợp miêu tả để lý giải cho cảm xúc, làm cho bài viết trở nên giàu hình ảnh, cảm xúc và có sức hấp dẫn hơn.

11 tháng 4 2022

TK

Vào những ngày giáp Tết, gia đình em ai cũng bận rộn. Anh trai giúp bố dọn dẹp phòng khách, sân vườn. Em giúp mẹ dọn dẹp phòng bếp, rửa hoa quả để bày lên mâm ngũ ba. Ai cũng bận rộn nhưng lại thật vui vẻ. Bố đã đi mua chậu hoa đào từ hôm hai tám Tết. Ngoài vườn, muôn loài hoa khoe sắc đã được anh trai tưới nước. Đến ngày hai chín Tết, sau khi cả nhà gói xong bánh chưng, tối hôm đó, em cùng anh trai thức canh nồi bánh chưng. Chiều ba mươi Tết, mọi người trong gia đình cùng ăn bữa cơm tất niên, đón chờ giao thừa để xem pháo hoa. Những ngày tết sau đó, cả nhà em đi chúc Tết ông bà, họ hàng. Tết là những ngày đoàn tụ gia đình thật ý nghĩa.

11 tháng 4 2022

tham khảo

Khi những nụ hoa đào chớm nở và vườn quất nặng trĩu qủa cũng là lúc báo hiệu một mùa xuân tới. Xuân về, trăm hoa khoe sắc, cảnh vật, con người dường như cũng hoà vào sức xuân, tất cả đều bừng lên một sức sống mãnh liệt. Và thời khắc giao thừa – tiễn một năm cũ, đón chào một năm mới bao giờ cũng đem lại cho mỗi người những cảm xúc thật khó tả.Với người Việt Nam, từ già tới trẻ, dù đi làm ăn xa mấy cũng cố gắng về sum họp với gia đình mấy ngày Tết. Và đêm giao thừa là một trong những giờ phút quan trọng mà mỗi thành viên trong gia đình mong chờ. Cũng chính bởi lý do đó, trước giao thừa, mọi người thường chuẩn bị đón Tết rất kỹ để có được một cái Tết thật vui vẻ và đầm ấm.Khoảng 20 tháng chạp, các gia đình đã đi xem đào, quất, nhà nào cũng rất cẩn thận để chọn cho được một cây đào, một cây quất thật đẹp, có nhiều lộc hay một bình hoa thuỷ tiên mang về nhà chơi mấy ngày Tết. Điều quan trọng nhất đối với mỗi gia đình là phải có một mâm cỗ cúng đêm giao thừa thật đầy đủ để tỏ lòng thành kính với ông bà, tổ tiên. Và bánh chưng là một thứ không thể thiếu trong mâm cỗ cúng.Bởi thế ngay từ 23 tháng Chạp, nhiều nhà đã chuẩn bị mua lá dong, lạt về gói bánh chưng. Và tới khoảng 25, 26 Tết bắt đầu tiến hành gói bánh. Cảm xúc được cùng cả nhà chuẩn bị gói bánh chưng đối với mỗi người cũng thật khác nhau, có người nhớ cảm giác khi còn nhỏ được tự gói riêng cho mình một cái bánh chưng bé, có người lại nhớ cảm giác được cùng cả nhà quây quần bên nồi bánh, chờ tới khi bánh chín, vớt ra, nhìn những chiếc bánh vuông vức với màu xanh mướt của lá thật thú vị …Có nhà ngoài nấu bánh chưng, vẫn quen nếp xưa: mua thịt lợn về gói giò. Và trong mâm cỗ cúng trời đất ngoài gà (nhà ai không cúng gà thì thay bằng chân giò lợn), rượu, bánh chưng, xôi gấc, còn có gạo, muối. Trên bàn thờ tổ tiên thường có mâm ngũ quả. Chiều 30 Tết cả nhà thường quây quần bên nhau ăn bữa cơm tất niên. Đây là một phong tục tốt đẹp từ xưa đến nay của người Việt.Các thành viên trong nhà, dù đi làm xa cũng cố gắng có mặt trong bữa cơm tất niên bởi đây là thời gian mọi thành viên trong gia đình được quây quần bên nhau, cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn trong một năm. Cũng bởi thế mà có người đã từng chia sẻ cảm xúc về bữa cơm tất niên như thế này: “Tết đến, được trở về ngôi nhà thân yêu, cùng ăn bữa cơm chiều 30 với cả nhà, tôi cảm thấy sung sướng vô bờ… sung sướng nào hơn được sống giữa tình thương yêu, đùm bọc của những người mà mình hằng yêu quí”.Quả thực người Việt Nam trọng tình, trọng nghĩa nên khoảnh khắc trước và sau giao thừa đối với mỗi người thật quan trọng và khó quên. Bữa cơm tất niên còn là thời gian tất cả mỗi thành viên trong gia đình ngồi ôn lại những gì đã và chưa làm được trong một năm. Những điều tốt sẽ được tiếp tục phát huy, còn những điều chưa tốt sẽ đựợc khắc phục trong năm tới.Tới khoảng 10 giờ tối, mâm cỗ cúng bắt đầu được sửa soạn để đúng đến thời khắc 12 giờ đêm, thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, một thành viên trong gia đình, thường là đàn ông – người trụ cột của gia đình sẽ thắp hương cúng tổ tiên, trời đất cầu xin ông bà tổ tiên phù hộ cho cả gia đình một năm mới đầy may mắn và hạnh phúc, con cái trong nhà học hành giỏi giang, nghe lời ông bà cha mẹ. Chờ cho tới khi hết hương cũng là lúc những giây phút đầu tiên của năm mới tới, cả nhà cùng nâng chén rượu, dù có ai không uống được rượu nhưng cũng cố gắng nhấp môi để cùng chúc các thành viên trong gia đình một năm mới tràng đầy hạnh phúc và may mắn.Một nét đẹp nữa của người Việt sau thời khắc giao thừa là cả nhà cùng quây quần bên nhau để nghe lời chúc Tết của Chủ tịch nước.Thông thường nhà nào có ba thế hệ cùng chung sống thì con cháu thường chúc ông bà sống lâu trăm tuổi. Ông bà, cha mẹ lì xì cho các con, các cháu, mong các con hay ăn chống lớn và sống có ích cho xã hội. Thời xưa, trẻ con thường được lì xì bằng tiền màu đỏ cho may mắn. Thời nay, người lớn thường để tiền lì xì cho trẻ con vào những phong bao màu đỏ in nhiều hình rất ngộ nghĩnh.Người Việt có thói quen lên chùa xin lộc, cầu may sau những khoảnh khắc đầu tiên của năm mới. Những cành lộc khi đêm về thường được cho vào lọ cắm để trên bàn thờ, mong cho mọi may mắn sẽ tới với gia đình trong một năm. Bên cạnh đó mọi người còn có tục lệ xin chữ của ông đồ về treo trong nhà, thường mọi người thường hay xin chữ: Phúc , Lộc , Thọ… mong cho may mắn sẽ tới với gia đình trong năm mới.Những người hàng xóm thường qua nhà nhau chúc Tết ngay sau giao thừa, mọi người cùng chúc nhau đón một năm mới với tất cả sự may mắn và hạnh phúc. Xưa, khi Tết đến nhà nhà được đốt pháo, giây phút giao thừa được mọi người cảm nhận qua tiếng pháo nổ đì đùng, thời nay giây phút giao thừa được mọi người cảm nhận qua những chùm pháo hoa sáng trên bầu trời với đủ màu sắc. Với những người ngoại quốc, được đón Tết ở Việt Nam là cả một niềm hạnh phúc và thú vị, đặc biệt hơn khi họ đón giao thừa, được cảm nhận hương vị ấm cúng của Tết Việt.Bởi không phải ở đâu giây phút chuyển giao giữa năm cũ và năm mới lại được đón nhận trong không khí ấm áp và nồng nhiệt như ở Việt Nam. Có những người ngoại quốc dù chỉ đón giao thừa một lần ở Việt Nam thì cảm xúc đêm giao thừa dường như vẫn còn nguyên vẹn trong họ: đầm ấm và hạnh phúc khó tả.Dù là ai, làm gì, ở đâu, vào khoảnh khắc giao thừa, mọi người cũng mong được có mặt ở nhà để được cùng nâng chén rượu chúc sức khoẻ ông bà, cha mẹ, được nhận từ ông bà cha mẹ tiền lì xì đầu năm cùng lời chúc mừng năm mới – một năm tràng đầy hạnh phúc và gặp nhiều may mắn.
 

13 tháng 5 2020

Trong cuộc đời có những thứ có thể trải qua rất nhiều lần lặp đi lặp lại thế nhưng cũng có những thứ đã trôi qua và không thể nào tìm lại được. Thứ khó tìm lại nhất đó chính là tình bạn tuổi học trò. Đó là một kỉ niệm đã in đậm trong tâm trí của em rất khó phai mờ.

Em và Lan là hai đứa bạn thân, nếu có thể dùng từ ngữ nào miểu tả thì nó chính là kiểu tình bạn “con trấy cắn đôi” vậy. Em vẫn còn nhớ như in cái kỉ niệm về người bạn này, cho dù thời gian có trôi qua cũng không thể nào phai mờ trong tâm trí.

Đó là một ngày hè đầu lớp 5, em đang mải miết đập quả bàng thì cái Thùy bạn cùng lớp hét toáng lên : “Mai ơi, biết tin gì chưa? Lớp mình sắp chào đón thành viên mới đấy nghe đâu từ trên thành phố chuyển về.” Em vẫn mải miết đập bàng cùng lũ con trai chả thèm để ý gì đến nó.

Chỉ đến khi nghe nó lải nhải quá nhiều em mới quay ra hỏi bâng qươ : “Thế à? Bao giờ nó đến? Mà sao mày biết?” – “Ừ, tao vừa đi qua thấy lớp trưởng thông báo, hình như đang làm thủ tục sắp đến lớp rồi”.

Cùng lúc đó tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi đã hết. Em lại lập cập nhặt hết món bàng rụng đầy túi rồi tất tả vào lớp. Ngày bé em nghịch lắm tuy là con gái nhưng chỉ thích chơi với nhóm bạn nam, toàn nghịch những trò nghịch ngầm nào bắn bi, nào khẳng, nào đuổi nhau… chẳng bạn giờ thấy nhảy dây, hay đầu hàng như mấy bạn nữ.

Em lau mồ hôi rồi ngồi rụp xuống bàn. Sau đó là tiết của cô Lan chủ nhiệm lớp. Ừ cái Thùy nói đúng vì hôm nay cô còn dẫn theo sau một bạn nữa đến. Cả lớp đứng dậy chào cô. Cô giới thiệu “ Hôm nay cô giới thiệu nhân sự mới bạn Quỳnh mới chuyển trường từ giờ sẽ học cùng lớp ta. Hi vọng các bạn giúp đỡ bạn Quỳnh nhé”. Cả lớp vỗ tay đón chào thành viên mới, Quỳnh cũng đứng lên giới thiệu về mình. Nhưng nói thật em chẳng ưa con nhỏ này. Trông cũng có vẻ xinh xắn, mái tóc dái tết bím đằng sau, làn da trắng và đôi mắt to tròn. Nói thật là trông vô cùng thuận mắt, còn em thì vốn chả ưa những đứa dịu dàng em vẫn thích những đứa có vẻ bụi bụi và có thể cùng em “chinh chiến” ngang dọc. Thế mà chả hiểu sao ma xui quỷ khiến cô xếp nó ngồi cạnh em.

Vậy là em phải ngồi cùng nó suốt sao? Nghĩ đã cảm thấy khó chịu khi mọi người đổ dồn vào cái đứa xinh đẹp em cũng bị để ý lây. Phiền quá – em thầm nhủ.

Cho đến khi đi học về em cũng chẳng thèm chào hỏi câu nào mà chỉ thấy nó chào em “Mình là Quỳnh rất vui được làm quen với bạn. Mong sẽ là bạn tốt.” – “Ừ”. Em đáp. “Bạn tên là gì?” – Nó lại hỏi.- “Mai” em đáp.

Thế là từ đó em chẳng thèm quan tâm gì đến nó. Chỉ biết đi học về nó về cùng đường em, thế chắc là cùng làng chăng. Hôm sau em mới biết hóa ra nó là cháu ngoại của bà Hương cạnh nhà em. Cách nhau có 3 cái cổng mà em chẳng quan tâm đến nó.

Thời gian vẫn trôi qua và em vẫn thế không lạnh không nóng. Em làm việc em còn nó làm việc nó. Em chỉ ấn tượng duy nhất là việc Quỳnh nó học rất khá, chữ rất đẹp vì thế thường được làm mẫu cho các bạn.

Cho đến một hôm, em bị sốt. Cái nóng thiêu đốt của buổi trưa đi chơi cùng lũ trẻ trong làng làm em bị ốm. Người em nóng như hòn than vì thế mẹ xin phép cô cho em nghỉ ở nhà mấy bữa. Đến tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong em thấy cái Quỳnh đến. Nó đến cạnh em cầm theo quyển tập ban sáng. Hỏi em đã đỡ tí nào chưa? Hôm nay nghe tin em ốm nên nó mang sách vở đến để em hoàn thành đồng thời có chỗ nào không rõ có thể hỏi nó.

Em ngây người, em tưởng nó ghét em lắm. Mấy tháng nay có bao giờ nói chuyện với nhau đâu nhỉ? Sao nó lại quan tâm em thế? Em quay lên nhìn nó. Nó bảo em “ Mình không ghét bạn đâu, bạn bè thì phải giúp đỡ nhau chứ. Bạn không hiểu gì thì có thể hỏi mình nhé. Còn đây là vở bài tập sáng nay bạn giữ lấy chép bài đầy đủ nhé. Còn nữa cố gắng ăn uống mau khỏi bệnh nhé.” Rồi nó chào từ biệt và quay về.

Kể từ hôm ấy em cũng có cái nhìn khác về nó. Em không còn lạnh nhạt với nó thậm chí chủ động nói chuyện và đi học cùng nó. Thành ra chúng em trở thành bạn thân lúc nào không biết. Chơi rồi em mới biết cái Quỳnh cũng là đứa siêng năng lắm. Nó không những học giỏi mà còn vô cùng khéo tay, biết gập hoa, đan lát thêu thùa chả bù cho em thô lỗ, cục mịch. Nó cũng rất biết quan tâm đến bạn bè và những người xung quanh, hay giúp đỡ mọi người….

Suốt 3 năm qua tình bạn của em và nó cứ khăng khít như vậy. Chưa bao giờ cãi vã giận hờn vì nó là người dịu dàng, ít nói trầm lắng nên rất hiểu chuyện và nhường nhịn em. Chúng em chính là đôi đũa lệch bù trừ cho nhau. Em nóng nảy bốc đồng còn nó trầm tính dịu dàng. Cũng nhờ có nó mà môn ngữ văn của em cũng được cải thiện đáng kể, đã được cô giáo khen chứ không còn chê như trước nữa.

Đúng là trong cuộc đời này có những thứ mất đi có thể tìm lại nhưng tình bạn là không thể mất đi. Nó chính là thứ tình cảm giúp bạn vượt qua khó khăn và hướng bạn hoàn thiện hơn. Quỳnh vẫn là đang là đứa bạn thân nhất của em, bất kể sau này có thế nào thì vĩnh viễn điều đó cũng sẽ không thay đổi!