bạn có ghét cái việc mà khi màu đông rửa tay trong lúc mặc áo khoác lỡ làm ướt cái ống tay không
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a) - Mở bài: Tôi có một… màu cỏ úa.
- Thân bài: Chiếc áo sờn vai… quân phục cũ của ba.
- Kết bài: Mấy chục năm… cả gia đình tôi.
b) Các hình ảnh so sánh và nhân hóa trong bài văn:
- Hàng khuy thẳng tắp như hàng quân trong đội duyệt binh. Cái cổ áo như hai cái lá non.
- Mẹ còn may cả cái cầu vai y hệt như chiếc áo quân phục.
- Gọn gàng như một chú bộ đội.
- Chững chạc như một anh lính tí hon.
- Như vòng tay ba mạnh mẽ và yêu thương đang ôm lấy tôi.
- Như được dựa vào lồng ngực ấm áp của ba.
mk cũng gặp trường hợp giống bạn rồi
nhưng là do ngoại mk mua
mk vẫn mặc vì lúc đó mk mới hovj lớp 2
cái áo này bạn cứ mặc đi, sẽ chẳng ai nói gì đâu, vì đây là nội bạn đan mà , chắc phải khó lắm bà mới hoàn thành được.
bạn phối hợp đồ với những phụ kiện khác , biết đâu sẽ đẹp thì sao ?
cư thử làm bánh bèo 1 ngày đi, ko sao đâu ![]()
CÂU CHUYỆN VỀ MÙA ĐÔNG VÀ CHIẾC ÁO KHOÁC
Mùa đông đã tới, những cơn gió rét buốt rít ngoài cửa sổ. Ngoài đường, ai cũng bước vội vàng để tránh cái lạnh đang làm cứng đờ đôi bàn tay. Những khuôn mặt vui tươi, hớn hở biến đi đâu mất, thay vào đó là tái đi vì lạnh. Mùa rét năm nay, mẹ mua cho An một chiếc áo khoác mới, vì áo cũ của cậu đa phần đã bị rách do sự hiếu động của An. Khi nhận chiếc áo từ mẹ, An vùng vằng vì kiểu dáng và màu sắc của chiếc áo không đúng ý thích của cậu. Về phòng, cậu ném chiếc áo xuống đất, cả ngày lầm lì không nói gì.
Chiều tối hôm đó, bố rủ An ra phố. Mặc dù trời đang rất lạnh nhưng An háo hức đi ngay. Sau khi mua đồ xong, bố chở An ra khu chợ, nơi các gian hàng bắt đầu thu dọn. Bố chỉ cho An thấy những cậu bé không có nhà cửa, không có người thân, trên người chỉ có một tấm áo mỏng manh đang co ro, tím tái. Trong khi mọi người đều về nhà quây quần bên bữa tối ngon lành, bên ánh đèn ấm áp thì các cậu vẫn phải lang thang ở ngõ chợ, nhặt nhạnh những thứ người ta đã bỏ đi.
Bất giác, An cảm thấy hối hận vô cùng. An nhớ lại ánh mắt buồn của mẹ khi cậu ném chiếc áo khoác xuống đất. Bố chỉ nhẹ nhàng: “Con có hiểu không? Cuộc đời này còn nhiều người thiệt thòi lắm. Hãy biết trân trọng thứ mà mình đang có.”
Câu 6: nếu em là an em sẽ nói với bố mẹ điều gì?
Theo dõi Báo cáo
1 . Tàu điện không có khói
2 . Cầm bùa bằng 2 tay
3 . Đợi con chim bay đi
4 . Mèo con
5 . Sông
6 . Vì đó là trại trẻ mồ côi
7 . Tương lai
8 . Lời cảm ơn
9 . Ngày mai
10 . Lúc mà bạn nên mang nó đi sửa
11 . Sau bữa ăn sáng
12 . Không khí
Nếu đúng thì tick mk nhé ! Nguyễn Ngọc Lâm Tuyền
1/Tàu điện không có khói. Nếu bị cháy vì lí do nào đấy mà phát sinh khói thì ban đầu gió thổi khói theo hường gió tây bắc nhưng do tàu chạy nên sau đó khói lệch dần về hướng Bắc do tàu đang chạy về hướng Nam.
2/dễ mà cắt móng tay ra sau đó đập búa tha hồ còn ngón tay thì vẫn còn đấy
3/đợi con chim bay đi
4/Cái đầu giống mèo, chân giống mèo, và tai giống con mèo, nhưng không phải con mèo. Vậy là con gì?
=> không phải con méo thì là mèo con :D hihihi
hoặc là con mèo máy Đôrêmon hehe
5/Mieng hen. Nguoi ta thuog noi câm như hến mà

có có có cự kì ghét luônn
có chứ, tui còn hay bị ướt chỗ phần dưới nữa