Câu hỏi:Nếu là một người có tiếng nói trong xã hội thì bạn sẽ làm gì để cất lên sự nữ quyền của người phụ nữ xưa và ngày nay. (Khoảng 300 chữ ạ)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vai trò và công việc của phụ nữ đã có sự thay đổi đáng kể từ xưa đến nay. Dưới đây là một so sánh giữa công việc của phụ nữ xưa và ngày nay:
1. Phụ nữ xưa:
- Trong xã hội truyền thống, phụ nữ thường được gán cho vai trò chăm sóc gia đình, nuôi dưỡng con cái và làm công việc nhà.
- Công việc của phụ nữ xưa thường xoay quanh việc nấu nướng, giặt giũ, dệt may, chăm sóc trẻ em và các công việc nhà.
- Phụ nữ xưa thường không được tham gia vào các hoạt động công cộng, quyền lực chính trị và công việc ngoại trừ.
2. Phụ nữ ngày nay:
- Phụ nữ ngày nay thường tham gia vào nhiều lĩnh vực và ngành nghề khác nhau, bao gồm cả lĩnh vực kinh doanh, công nghệ, y tế, giáo dục, nghệ thuật và chính trị.
- Phụ nữ ngày nay có thể làm việc ngoài nhà, đóng góp vào thu nhập gia đình và đảm nhận vai trò kinh tế trong gia đình.
- Nhiều phụ nữ ngày nay cũng đồng thời làm việc và chăm sóc gia đình, đòi hỏi khả năng quản lý thời gian và cân bằng công việc gia đình.
- Phụ nữ ngày nay có quyền tham gia vào các quyết định chính trị, xã hội và có thể đảm nhận các vị trí lãnh đạo trong các tổ chức và doanh nghiệp.
Tổng quan, công việc của phụ nữ đã trải qua sự thay đổi lớn từ xưa đến nay. Phụ nữ ngày nay có nhiều cơ hội hơn để tham gia vào các lĩnh vực khác nhau và đóng góp tích cực vào xã hội và gia đình. đy đc ko bn
Tham Khảo
Câu 1
Qua bài thơ “Bánh trôi nước” của Hồ Xuân Hương, hình ảnh người phụ nữ trong xã hội phong kiến hiện lên rất rõ ràng. Hai câu đầu nói về sự xinh đẹp của họ: "trắng" là màu sắc của làn da, "tròn" là vẻ đẹp đầy đặn phúc hậu. Vẻ đẹp nội tâm được bộc lộ rõ trong cụm từ "tấm lòng son". Sự trong trắng, tròn trịa trong cách ứng xử, tấm lòng thủy chung son sắt. Thành ngữ "ba chìm bảy nổi" được tác giả biến đổi thành "bảy nổi ba chìm", từ đó ta thấy thân phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến chìm nổi bấp bênh, lênh đênh không tự quyết định được số phận của mình. Cuộc sống của họ sướng hay khổ đều phải phụ thuộc vào người khác và sự may rủi. Câu cuối là lời khẳng định dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, họ vẫn giữ tấm lòng thủy chung son sắt cùng với những phẩm chất tốt đẹp của mình. Qua bài thơ, Hồ Xuân Hương đã gián tiếp lên án xã hội phong kiến.
Câu 2
Trường học là một thế giới diệu kỳ, là nơi thắp sáng những ước mơ, cũng là nơi nuôi dưỡng nó. Bước qua cánh cổng trường là chúng ta bước vào thế giới tri thức với vô vàn những điều mới lạ và kì thú. Người mẹ trong “Cổng trường mở ra” của nhà văn Lý Lan đã nói với con một câu triết lí đầy cảm xúc: “Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con. Bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra”.
Sự kì diệu ở đây không phải là một phép nhiệm màu nào đó của bà Tiên hay ông Bụt. Không phải là thứ đặc biệt mà trần gian không có. Không phải là thứ biến hóa từ vật này sang vật khác. Mà đó là tất cả những thứ mà mỗi con người cần khám phá, vượt qua.
Ở nơi gọi là diệu kì ấy có cả niềm vui thất bại, có cả những điều bất ngờ xảy ra. Và đặc biệt hơn, ở đây rèn luyện cách cảm nhận niềm vui, cảm nhận sự thăng hoa của cuộc đời. Cũng là nơi cho ta biết cách chấp nhận sự thất bại cho dù thất bại làm cho tình thần hoảng loạn, thiếu tự tin. Giúp chúng ta đứng dậy sau khi ngã.
Trong thế giới kì diệu ấy, chúng ta có cả một kho tàng kiến thức nhân loại. Ta có thế biết về nguồn gốc của loài người, biết về những đức hi sinh cao cả đã đổi lại cuộc sống thanh bình cho ta ngày hôm nay. Nó cũng giúp ta hiểu được những điều bí ẩn của thế giới tự nhiên, cho ta những đáp án cho các câu hỏi “vì sao”.
Nơi kì diệu đó có thể bồi dưỡng tâm tư tình cảm của chúng ta. Nơi đó cho ta một màu xanh hi vọng mỗi khi ta buồn hay chán nản. Cho ta một niềm tin tuyệt đối vào bản thân để ta không cảm thấy xấu hổ hay tự ti về mình. Nó cũng khuyên ta nên đón nhận những điều tốt đẹp mà cuộc sống ban tặng, rũ bỏ những u buồn những xấu xa ra khỏi tâm hồn. Rồi ta biết cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Ta cũng hiểu được câu nói “Cuộc sống là luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”
Và đặc biệt , thế giới kì diệu ấy cho ta những người cha người mẹ dạy dỗ, yêu thương ta, những người bạn luôn sẻ chia vui buồn. Trong lá thư “Xin thầy hãy dạy cho con tôi” gửi cho thầy hiệu trưởng của tổng thống Mỹ A-Lin-côn đã khẳng định rằng trường học sẽ mang lại mọi thứ cho con người. Và với tôi trường học luôn luôn là thế giới kì diệu
-Phụ nữ xưa:
+ Đời sống: khổ cực, khó khăn, không được coi trọng, mù chữ từ nhỏ,...
+Phẩm hạnh: Trong sáng, "Công,dung, ngôn,hạnh"...
-Phụ nữ ngày nay:
+Đời sống:Hiện đại, xóa bỏ tục lệ " Trọng nam khinh nữ", bình đẳng giới, cuộc sống bớt khó khăn, cực khổ, đa số đều biết chữ, nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng trong bộ máy nhà nước....
Ngày xưa , phụ nữ đã phải gánh trên vai tất cả mọi việc như:dọn nhà,nấu cơm ,chăm con , lên nương,...Hồi đó hầu như các ngôi nhà nào cũng đơn sơ nên không có những đồ dùng điện tiện lợi như máy giặt , máy rửa bát , máy hút bụi,...nên người phụ nữ phải dùng chính đôi bàn tay của mình để làm việc thay vì sử dụng các đồ dùng điện tiện lợi kia.Và cũng có những người phụ nữ đã tự nguyện đi đánh giặc để giành độc lập cho nhân dân , trong số đó thì số lượng ra đi khi chiến tranh là nhiều...Đó là ngày xưa ,còn ngày nay thì sao? Ngày nay , có nhiều phụ nữ là các thần tượng trong mắt mọi người,nhiều người thì có cuộc sống sa hoa giàu có,nhiều người thì có tài năng riêng...Tuy nhiên vì đây là thời hiện đại nên cũng có nhiều phụ nữ ăn mặc "thiếu vải" , có những người học theo cách cư xử "xấu" không tốt ,... Vậy , vai trò của người phụ nữ xưa và nay đều khác nhau nhưng dù sao thì chúng ta vẫn phải tri ân phụ nữ vào những ngày 8/3 .
Hình ảnh người phụ nữa trong xã hội xưa và nay vừa có những điểm giống lại có cả những điểm khác. Trước hết dù ở thời đại nào đi nũa thì họ vẫn mang trong mình những phẩm chất cao đẹp. Đó là vẻ đẹp truyền thống: chăm chỉ, giàu đức hi sinh, yêu thương chồng con. Hình anh người phụ nữa để lại trong ta những ấn tượng vè sự cam chịu số phận, về việc bị xã hội phong kiến với những định kiens trói buộc: tam tòng tứ đức, trọng nam hinh nữ, ... Họ còn có số phận lênh đênh, bấp bênh, chìm nổi, không được nắm trong tay quyền sống của mình. Cuộc sống của chính mình những lại nằm trong tay kẻ khác. Đối lập với hình ảnh người phụ nữ trong xã hội cũ, người phụ nữ ngày nay đã có quyền tự quyết định lấy số phận, cuộc đời của mình. Họ không phải lênh đệnh, lận đận, số phận hẩm hiu. Tiếng nói của họ được đề cao, được lắng nghe. Người phụ nữ ngày nay có những quyền bình đẳng như nam giới, thậm chí họ còn giữ vai trò quan trọng trong câc cơ quan lớn. Ở họ có cả những nét đẹp hiện đại và truyền thống giao thoa. Như vậy, hình ảnh người phụ nữ VN xưa và nay đều đáng trân trọng, tôn vinh.
Từ thuở xa xưa người phụ nữ luôn được nhắc đến bởi vẻ đẹp dịu dàng nết na. Người phụ nữ với tấm lòng nhân hậu vị tha với thiên chức làm mẹ làm vợ là tình thương sưởi ấm gia đình sưởi ấm tâm hồn mỗi chúng ta. Đất nước Việt Nam tôi cũng tự hào vì là một đất nước tươi đẹp với những con người nhân hậu, chất phác mà tiêu biểu là vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam.
Xã hội xưa người phụ nữ phong kiến toát lên vẻ đẹp đảm đang trung hậu lo toan cho gia đình. Họ là những người phụ nữ nên phải chăm lo cho tốt công việc tề gia nội trợ tức là phải chăm lo ngăn nắp, chăm sóc nhà cửa chăm sóc chồng con. Tuy vậy thân phận của những người phụ nữ xưa lại vô cùng nhỏ bé, họ phải sống một cuộc đời long đong lận đận. Họ sống trong một xã hội phong kiến lạc hậu “Trọng nam khinh nữ”, người phụ nữ trong xã hội này dường như không có chỗ đứng và địa vị trong xã hội. Chính vì vậy mà trong văn học Việt Nam có rất nhiều tác phẩm nói lên số phận đau khổ của người phụ nữ xưa. Như trong bài thơ Thương Vợ của Tú Xương, bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương. Với những vẻ đẹp như vậy đáng lẽ ra người phụ nữ phải được sống một cuộc sống hạnh phúc êm đềm. Nhưng trong xã hội thối nát bất công đó họ lại phải chịu nhiều những đắng cay uất ức. Trong cái xã hội phong kiến với quan niệm lạc hậu đó, họ không được phép quyết định hạnh phúc của mình. Đó là nỗi lòng của biết bao người phụ nữ Việt Nam xưa khi với họ hạnh phúc thì rất nhỏ nhoi nhưng họ lại phải chia sẻ cho nhiều người. Người phụ nữ Việt Nam không chỉ chịu nhiều đắng cay khổ cực mà họ cũng phải lam lũ vất vả nhọc nhằn để nuôi chồng con. Nhưng họ lại không được đền đáp ngay cả người chồng họ cũng phải chia sẻ tình thương đó. Thời xưa con trai thường năm thê bảy thiếp, ở đó không dành cho sự chung thủy. Sống trong xã hội mục đã lấy thân phận họ rẻ rúng tình yêu thương họ cũng phải cầu xin hạnh phúc và số phận lại không được quyết định. Tất cả những nỗi tủi nhục bẽ bàng vất vả kia chính là hệ quả mà xã hội phong kiến gây nên cho họ. Đáng lẽ ra họ là những người phụ nữ chân yếu tay mềm cần được xã hội chăm sóc nhưng cái xã hội phong kiến thối nát lại giết đi quyền được làm người một cách đúng nghĩa, quyền được sống và mưu cầu hạnh phúc của người phụ nữ. Càng thương thân phận của họ ta lại càng căm ghét cái xã hội vô nhân tính kia bấy nhiêu. Khi xã hội phong kiến sụp đổ người phụ nữ trong xã hội mới lại là những người anh hùng tham gia vào chiến trường giải cứu đất nước. Đó là vẻ đẹp của các nữ thanh niên xung phong họ là những cô gái trẻ đã hy sinh những tháng năm sinh dân của mình vì độc lập tự do của tổ quốc.
Trong xã hội ngày nay người phụ nữ không chỉ đóng góp mỗi vai trò nội trợ trong gia đình nữa mà còn có vai trò quan trọng khi tham gia vào nhiều lĩnh vực xã hội góp phần xây dựng nền kinh tế, xã hội hiện đại ngày nay quyền của người phụ nữ đã được nâng cao họ được xã hội bảo vệ không chỉ riêng tính mạng và còn về tinh thần. Người chồng không chỉ lo mỗi việc kiếm tiền mà còn biết phụ giúp trong tất cả công việc gia đình. Tuy nhiên người phụ nữ vẫn là người làm tốt nhất công việc chăm sóc gia đình họ vẫn đóng vai trò quan trọng nhất và họ còn đóng nhiều vai trò quan trọng trong công việc lao động sản xuất đem lại nguồn thu nhập cho gia đình. Họ cũng có nhu cầu làm đẹp hơn khi xã hội quan tâm đến họ việc làm đẹp luôn như là yêu cầu tất yếu. Trong đời sống ngày nay lời ăn tiếng nói của người phụ nữ cũng hòa nhập với xã hội. Họ không phải lúc nào cũng ăn nói trong một khuôn phép thưa bẩm, dạ vâng. Họ có những công việc riêng nên lời ăn tiếng nói của họ cũng phải phù hợp ngắn gọn súc tích trong công việc. Người phụ nữ cũng có nhu cầu học tập để mở mang tri thức.
Tóm lại dù sống trong xã hội nào thì người phụ nữ vẫn giữ được vẻ đẹp cần cù đảm đang sáng tạo của mình. Tất cả những đức tính vốn có giúp họ thành đạt hơn trong cuộc sống và có chỗ đứng vững chắc trong xã hội. Những người phụ nữ xưa và nay đều luôn hết mực thương yêu chồng con và dành tất cả tình thương cho gia đình. Họ không chỉ đẹp đẽ về vẻ ngoại hình mà còn có nhân cách tốt đẹp. Chúng ta cần phải trân trọng yêu thương họ vì họ cũng là một nửa của thế giới.
Gợi ý cho em các ý:
Phụ nữ xưa:
Hiền hậu, đảm đang, cam chịu, thật thà, chất phác
Yêu thương chồng con
Chăm chỉ, chịu thương chịu khó
Phụ thuộc vào đàn ông
...
Phụ nữ hiện đại:
Xinh đẹp, tài năng, giỏi giang, tháo vát, chủ động, đảm đang
Yêu thương chồng con, chịu thương chịu khó
Không phụ thuộc vào đàn ông
...
Bài học rút ra thế hệ trẻ:
Dù là phụ nữ ở thời đại nào nhưng phụ nữ VN vẫn luôn giữ được nhiều phẩm chất đáng quý. Vậy nên thế hệ phụ nữ tương lai phải luôn giữ được những phẩm chất đó và giữ được nét truyền thống của phụ nữ VN.
Nếu tôi là một người có tiếng nói trong xã hội, tôi sẽ dùng tiếng nói ấy để lan tỏa, khẳng định và tôn vinh giá trị của người phụ nữ – từ quá khứ đến hiện tại. Phụ nữ xưa, dù sống trong thời đại chịu nhiều ràng buộc và định kiến, vẫn luôn thể hiện bản lĩnh, trí tuệ và lòng nhân hậu. Họ là những người mẹ, người vợ, người chiến sĩ thầm lặng, góp phần không nhỏ vào sự phát triển của đất nước. Tuy nhiên, vì xã hội chưa thật sự công bằng, tiếng nói của họ nhiều khi bị lãng quên. Chính vì vậy, tôi sẽ kể lại những câu chuyện ấy, để thế hệ trẻ hiểu và trân trọng hơn công lao, nghị lực của phụ nữ Việt Nam xưa.
Đối với phụ nữ ngày nay, tôi sẽ kêu gọi xã hội nhìn nhận đúng đắn hơn về quyền bình đẳng giới, khuyến khích phụ nữ mạnh dạn thể hiện bản thân, theo đuổi đam mê và dấn thân vào các lĩnh vực mà trước đây họ ít có cơ hội tham gia. Tôi cũng sẽ sử dụng mạng xã hội, diễn đàn, hoặc các chương trình cộng đồng để lan tỏa thông điệp “nữ quyền không phải là chống lại đàn ông, mà là khẳng định giá trị của phụ nữ”. Mỗi người phụ nữ đều có quyền được yêu thương, được tôn trọng và được sống đúng với chính mình.
Bằng tiếng nói, hành động và sự đồng cảm, tôi mong có thể góp phần nhỏ bé vào hành trình khẳng định vị thế xứng đáng của người phụ nữ Việt Nam trong mọi thời đại.
Nếu là một người có tiếng nói trong xã hội, em sẽ dùng tiếng nói ấy để khẳng định và lan tỏa giá trị của người phụ nữ Việt Nam – từ quá khứ đến hiện tại. Trong lịch sử, phụ nữ Việt Nam luôn là biểu tượng của lòng yêu nước, đức hi sinh và trí tuệ, dù sống trong thời đại phong kiến đầy bất bình đẳng. Những tấm gương như Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nguyễn Thị Minh Khai… cho thấy phụ nữ không chỉ biết chăm lo gia đình mà còn có thể gánh vác việc nước, đấu tranh cho độc lập dân tộc. Tuy vậy, tiếng nói của họ nhiều khi bị lãng quên hoặc xem nhẹ.
Ngày nay, khi xã hội phát triển, phụ nữ có nhiều cơ hội hơn nhưng vẫn còn những rào cản vô hình như định kiến giới, bạo lực gia đình hay sự bất bình đẳng trong công việc. Vì thế, em sẽ dùng vị thế của mình để lên tiếng bảo vệ quyền bình đẳng, cổ vũ tinh thần “phụ nữ hiện đại – tự tin – độc lập – nhân ái”. Em sẽ tham gia hoặc tổ chức các chương trình truyền thông, diễn đàn xã hội, dự án cộng đồng để tôn vinh những người phụ nữ tiêu biểu, đồng thời giáo dục giới trẻ về giá trị của bình đẳng giới.
Em tin rằng, khi phụ nữ được tôn trọng và có cơ hội phát huy khả năng, xã hội sẽ trở nên văn minh, tiến bộ và hạnh phúc hơn. Đó chính là cách tốt nhất để cất lên tiếng nói của nữ quyền Việt Nam – mạnh mẽ, nhân văn và đầy tự hào.