hãy cho tôi một bài văn dài cỡ 3-4 mặt nói về chuyến đi trải nghiệm về đảo Bình Hưng được ko ạ
em đang cần gấp...
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em vốn là 1 người khô khan, ít nói không thích những câu chuyện ngôn tình cổ tích. Bởi vậy từ lâu em đã rất lười đọc sách, những lúc rảnh rỗi thì thường chơi điện thoại, chơi game lúc nào cũng ngồi một mình không muốn tiếp xúc với người khác… Và có lẽ cuộc đời em sẽ trôi dài trên cái dốc cô độc ấy nếu như không gặp được kì tích. Dạ vâng nó là “ kì tích” vì nó gần như đã làm thay đổi cuôc sống của em. Hôm đó cũng là tình cở em đang lướt Facebook thì thấy có một trang quảng cáo có giới thiệu về cuốn sách này với số lượng sản xuất là 15 triệu bản, có mặt trên 45 quốc gia trên Thế giới. Chính con số ấn tượng này đã làm khơi dậy tính hiếu kì của em. Và em bắt đầu lần mò kiếm đọc sách đó trên mạng xã hội. Cuốn sách mà em muốn nói đến hôm nay đó chính là “Đắc nhân tâm” (nghĩa là được lòng người), cuốn sách nói về kĩ năng sống cách đối nhân xử thế với mọi người. Có lẽ “Đắc nhân tâm” không phải là cái tên xa lạ đối với nhiều độc giả. Cuốn sách bán chạy nhất trong hơn mười năm của New York Times, được đánh giá là đầu tiên và hay nhất trong thể loại này. Do Dale Cranegie viết và xuất bản lần đầu vào năm 1963. Tuy nhiên giá trị và bài học của cuốn sách lại không hề lỗi thời theo độ tuổi của nó. Em ấn tượng bởi ngay từ nhan đề cuốn sách “tin rằng thành công, bạn sẽ thành công” những câu hỏi xuất hiện trong đầu em rằng: Lòng tin quan trọng tới vậy sao? Trước giờ có thật sự mình đã tự tin với bản thân?.... và sau đó dần đi sâu khám phá nội dung thì em càng bị cuốn hút hơn bởi nó không phải là những kiến thức khô khan xa vời khan mà nó rất gần với cuộc sống. Ở sách dạy cho em những điều mà không có trên giảng đường rằng cách tiếp nhận vấn đề, cách ứng xử và thái độ của bản thân. Cuốn sách đã mở rộng thế giới quan của em. Sách gồm 30 chương, mỗi chương là một bài học của tác giả về thực tế cuộc sống. Cuốn sách sẽ trả lời cho ta những câu hỏi mà có lẽ ít nhất 1 lần mình từng thắc mắc: Làm sao để giáo dục một đứa trẻ ngỗ nghịch, thuyết phục một khách hàng khó tính, bắt chuyện với một người không ưa mình, cách xử lý khi gặp một tình huống khó đỡ bất ngờ trong cuộc sống?... Em nhớ trong sách từng kể rằng tại thành phố New York có một tay súng máu lạnh giết người hàng loạt “Chỉ một lý do cỏn con, thậm chí không cần có lý do nào, hoặc đơn giản để giải sầu, hắn cũng có thể chĩa súng vào người khác và bóp còi". Sau một thời gian cảnh bắt được hắn thì phát hiện trong có 1 là tâm thư hắn để lại Crowley đã viết: “Dưới lớp áo này là một trái tim mệt mỏi nhưng dịu dàng – một trái tim không hề làm tổn thương ai”. Và còn tự ngụy biện rằng những hành động đó chỉ để tự bảo vệ mình. Tên tội phạm đã kết án người khác để chính mình không bị kết án. Và một con số bất ngờ mà tác giả đưa ra đến 99% chúng ta không tự phê phán mình cho dù bất cứ điều gì. Kết luận chỉ trích là vô bổ nó còn trở nên nguy hiểm khi chạm tới lòng tự tôn của con người và chỉ gây sự tức giận, căm thù, chối bỏ trách nhiệm. Một nghiên cứu đã phát hiện rằng một con thú được khen về hành vi tốt sẽ học nhanh hơn những con thú bị trừng phạt vì hành vi xấu. Đó chỉ là một trong vô vàn những bài học mà em được tiếp thu qua cuốn sách. Cuốn sách là kho tàng quý báu giúp em trao dồi thêm kĩ năng sống, cách ứng xử sao cho được lòng người. Và rồi dần dần em không đọc cuốn sách để thỏa lòng hiếu kì nữa mà đã nghiên cứu học hỏi những bài học từ nó. Quả thật cuốn sách là bước ngoặt của cuộc đời em, từ đó em đã cởi mở hơn với mọi người dần dần hòa nhập vào cuộc sống chung. Chính cuốn sách đã tạo cho em niềm đam mê đọc sách, càng đọc càng thấy mình còn nhiều hạn chế cần phải thay đổi. Qua những dòng tâm sự trên em muốn nhắn nhủ tới thế hệ các bạn trẻ bây giờ: Hãy đọc sách khi bạn còn có thể bởi nó là kho tàng tri thức của nhân loại.
xin t.i.c.k
HT
| Luyện được cách nháy chuột nhanh, chính xác. | |
| Nhận biết được hình dạng và đặc điểm của một số loại thú trong rừng | |
| x | Hiểu được ý nghĩa của việc cần bảo vệ thiên nhiên, môi trường sống xung quanh |
Vào ngày lễ Quốc khánh mùng 2 tháng 9 năm qua, tôi được bố mẹ đưa đi viếng lăng Bác. Đó là một chuyến đi vô cùng thú vị, để lại nhiều dấu ấn trong tâm trí tôi.
Khi đi trên đường, tôi cảm thấy háo hức vì đã lâu rồi tôi chưa từng đi đến nơi này. Sau nửa tiếng thì xe đến nơi, khi bước xuống xe tôi cảm thấy rất ngạc nhiên bởi không gian rộng và sự trang nghiêm ở đây. Xung quanh là những cây cờ đỏ sao vàng được cắm hai bên với những chậu hoa nở rực rỡ. Đường vào lăng có rất nhiều chú lính đang đứng canh, vẻ mặt của các chú uy nghiêm với một khẩu súng trên vai. Hai bên lăng là hai cây đại rất to. Sau khi xếp hàng thì gia đình tôi đã được vào trong lăng, không gian nơi đây trầm một cách lạ thường và có một bầu không khí rất lạnh. Tiến vào căn phòng của Bác, tôi thấy vẻ mặt của Bác hiền từ làm sao, vầng trán Bác cao và rộng, chòm râu dài. Đôi môi Bác như đang mỉm cười. Vì vẫn còn nhiều khách ở bên ngoài nên gia đình tôi đã ra về sớm hơn một dự định. Nhưng sau khi thăm lăng Bác, bố mẹ còn đưa em đến thăm nhà sàn - nơi Bác từng sống và làm việc. Những kỷ vật như đôi dép, chiếc mũ cối, bàn ghế bằng tre, nứa… của Bác vẫn nằm đó. Chắc chắn ai nhìn thấy cũng sẽ vô cùng cảm động. Bên cạnh nhà sàn là vườn cây, ao cá của Bác.
Dù chuyến đi này ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng,chuyến đi này đã cho tôi biết một phần cuộc sống của Bác. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tâm trí tôi.
Tham khảo****************8
Vào ngày lễ Quốc khánh mùng 2 tháng 9 năm qua, tôi được bố mẹ đưa đi viếng lăng Bác. Đó là một chuyến đi vô cùng thú vị, để lại nhiều dấu ấn trong tâm trí tôi.
Khi đi trên đường, tôi cảm thấy háo hức vì đã lâu rồi tôi chưa từng đi đến nơi này. Sau nửa tiếng thì xe đến nơi, khi bước xuống xe tôi cảm thấy rất ngạc nhiên bởi không gian rộng và sự trang nghiêm ở đây. Xung quanh là những cây cờ đỏ sao vàng được cắm hai bên với những chậu hoa nở rực rỡ. Đường vào lăng có rất nhiều chú lính đang đứng canh, vẻ mặt của các chú uy nghiêm với một khẩu súng trên vai. Hai bên lăng là hai cây đại rất to. Sau khi xếp hàng thì gia đình tôi đã được vào trong lăng, không gian nơi đây trầm một cách lạ thường và có một bầu không khí rất lạnh. Tiến vào căn phòng của Bác, tôi thấy vẻ mặt của Bác hiền từ làm sao, vầng trán Bác cao và rộng, chòm râu dài. Đôi môi Bác như đang mỉm cười. Vì vẫn còn nhiều khách ở bên ngoài nên gia đình tôi đã ra về sớm hơn một dự định. Nhưng sau khi thăm lăng Bác, bố mẹ còn đưa em đến thăm nhà sàn - nơi Bác từng sống và làm việc. Những kỷ vật như đôi dép, chiếc mũ cối, bàn ghế bằng tre, nứa… của Bác vẫn nằm đó. Chắc chắn ai nhìn thấy cũng sẽ vô cùng cảm động. Bên cạnh nhà sàn là vườn cây, ao cá của Bác.
Dù chuyến đi này ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng,chuyến đi này đã cho tôi biết một phần cuộc sống của Bác. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tâm trí tôi.
Vào ngày lễ Quốc khánh mùng 2 tháng 9 năm qua, tôi được bố mẹ đưa đi viếng lăng Bác. Đó là một chuyến đi vô cùng thú vị, để lại nhiều dấu ấn trong tâm trí tôi.
Khi đi trên đường, tôi cảm thấy háo hức vì đã lâu rồi tôi chưa từng đi đến nơi này. Sau nửa tiếng thì xe đến nơi, khi bước xuống xe tôi cảm thấy rất ngạc nhiên bởi không gian rộng và sự trang nghiêm ở đây. Xung quanh là những cây cờ đỏ sao vàng được cắm hai bên với những chậu hoa nở rực rỡ. Đường vào lăng có rất nhiều chú lính đang đứng canh, vẻ mặt của các chú uy nghiêm với một khẩu súng trên vai. Hai bên lăng là hai cây đại rất to. Sau khi xếp hàng thì gia đình tôi đã được vào trong lăng, không gian nơi đây trầm một cách lạ thường và có một bầu không khí rất lạnh. Tiến vào căn phòng của Bác, tôi thấy vẻ mặt của Bác hiền từ làm sao, vầng trán Bác cao và rộng, chòm râu dài. Đôi môi Bác như đang mỉm cười. Vì vẫn còn nhiều khách ở bên ngoài nên gia đình tôi đã ra về sớm hơn một dự định. Nhưng sau khi thăm lăng Bác, bố mẹ còn đưa em đến thăm nhà sàn - nơi Bác từng sống và làm việc. Những kỷ vật như đôi dép, chiếc mũ cối, bàn ghế bằng tre, nứa… của Bác vẫn nằm đó. Chắc chắn ai nhìn thấy cũng sẽ vô cùng cảm động. Bên cạnh nhà sàn là vườn cây, ao cá của Bác.
Dù chuyến đi này ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng,chuyến đi này đã cho tôi biết một phần cuộc sống của Bác. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tâm trí tôi.
văn mik làm từ đầu kì II
Tham khảo
Nhân vật Ma-ri-a là một cô bé rất thông minh và tinh tường khi có thể hiểu và tự mình làm một thí nghiệm khi mới 6 tuổi. Cô có lòng ham học hỏi, mong muốn khám phá những điều mới mẻ trong cuộc sống. Chính vì vậy mà sau này Ma-ri-a trở thành giáo sư của nhiều trường đại học và là người phụ nữ đầu tiên nhận giải Nobel.
hay
BÀI LÀM:
Mỗi khi nhắc đến những chuyến đi xa, trong lòng em lại dâng lên một cảm xúc rạo rực khó tả. Trong số những nơi em từng đặt chân đến, chuyến du lịch đến đảo Bình Hưng – viên ngọc xanh của biển Nha Trang – là kỷ niệm mà em không thể nào quên.
Hôm ấy, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới vừa nhô lên, gia đình em bắt đầu khởi hành. Con đường ven biển uốn lượn như dải lụa mềm, hai bên là hàng phi lao rì rào trong gió. Gió biển mang theo hơi mặn nồng mát rượi, khiến em chỉ muốn dang tay ra đón lấy cả bầu trời bao la ấy. Khi con tàu rời bến, từng lớp sóng bạc đầu nối đuôi nhau vỗ nhẹ vào mạn tàu, để lại sau lưng những vệt nước trắng xóa.
Từ xa, đảo Bình Hưng hiện ra như một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Núi non trùng điệp, biển xanh trong vắt đến mức có thể nhìn thấy cả những đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội dưới làn nước. Khi tàu cập bến, em không kìm được sự háo hức, nhanh chân bước xuống cầu gỗ, hít thật sâu hơi thở mặn mòi của biển cả. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, những ngôi nhà nhỏ mái đỏ nổi bật giữa màu xanh ngọc bích của biển, trông thật bình yên và nên thơ.
Buổi sáng đầu tiên trên đảo, em cùng bố mẹ đi tham quan bãi Kinh – nơi được mệnh danh là một trong những bãi tắm đẹp nhất Bình Hưng. Cát ở đây trắng mịn như bột, nước biển thì trong veo, mát lạnh. Em thả mình xuống làn nước xanh, để sóng biển ve vuốt làn da và nghe tim mình hòa cùng nhịp thở của đại dương. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá của ngư dân trôi lững lờ, lấp lánh ánh nắng. Một vài con hải âu sải cánh bay lượn trên nền trời cao rộng, để lại tiếng kêu vọng dài trong gió.
Buổi trưa, cả nhà em thưởng thức bữa hải sản ngay tại bè nổi. Những con tôm hùm, ghẹ, mực và sò điệp tươi rói được chế biến ngay trước mặt, thơm phức và hấp dẫn vô cùng. Miếng tôm chắc, ngọt và đậm vị biển khiến em cứ muốn ăn mãi không thôi. Giữa không gian mênh mông của sóng nước, em cảm nhận được sự giản dị mà ấm áp của cuộc sống ngư dân nơi đây. Họ thân thiện, hiếu khách và luôn nở nụ cười chân thành trên gương mặt rám nắng.
Buổi chiều, em theo đoàn leo lên hải đăng Hòn Chút – ngọn hải đăng lâu đời soi sáng cho những con tàu qua lại vùng biển này. Đường đi quanh co, hai bên là hoa dại nở rộ trong gió. Từ trên cao nhìn xuống, đảo Bình Hưng hiện ra trọn vẹn trong tầm mắt: những mái nhà nhỏ nằm nép mình bên triền núi, bãi cát cong cong như vầng trăng khuyết, biển trời như hòa làm một. Đứng ở đó, em thấy mình thật nhỏ bé giữa thiên nhiên hùng vĩ, nhưng lòng lại dâng tràn một cảm giác tự hào vì đất nước Việt Nam mình tươi đẹp đến thế.
Khi hoàng hôn buông xuống, cả không gian nhuộm một màu vàng cam rực rỡ. Mặt biển như tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời đang dần chuyển sang tím nhạt. Em cùng bố mẹ ngồi bên bờ cát, nghe sóng vỗ rì rào và ngắm mặt trời từ từ lặn xuống đường chân trời. Khoảnh khắc ấy, mọi lo toan dường như tan biến, chỉ còn lại cảm giác yên bình và hạnh phúc.
Đêm đến, đảo Bình Hưng trở nên tĩnh lặng. Từ xa vọng lại tiếng sóng vỗ, tiếng côn trùng rả rích. Bầu trời đầy sao như dát bạc, lung linh huyền ảo. Em nằm trên chiếc võng nhỏ giữa hai thân dừa, ngắm sao và nghĩ về một ngày tràn ngập niềm vui. Gió nhẹ thoảng qua mang theo hương vị mằn mặn của biển, đưa em vào giấc ngủ thật êm đềm.
Sáng hôm sau, trước khi rời đảo, em đứng lặng hồi lâu bên bãi biển. Em nhặt một vỏ ốc nhỏ làm kỷ niệm, như muốn giữ lại chút gì đó của nơi này – nơi đã để lại trong em bao cảm xúc ngọt ngào. Khi tàu rời bến, em ngoái nhìn lại đảo Bình Hưng – hòn đảo vẫn đang lấp lánh trong nắng sớm, đẹp đến nao lòng.
Chuyến du lịch ấy không chỉ mang đến cho em niềm vui, mà còn dạy em biết trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên, yêu quý quê hương đất nước và con người lao động chân chất. Mỗi khi nhớ lại, hình ảnh những con sóng xanh vỗ bờ, nụ cười hiền hậu của người dân đảo lại hiện về trong tâm trí em như một thước phim đẹp đẽ không bao giờ phai.