K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

20 tháng 10 2025

bài học này rất ý nghĩa

13 tháng 5 2016

mk nha!

13 tháng 5 2016

Bạn làm bài thi có tốt k?

Truyện nè đọc xong ah em nêu biểu cảm nha.(đọc xong đi nha, coi như mong ae tha thứ và đừng báo cáo nx)Câu hỏi: Hãy kể một truyện cười đã làm bạn cười cả nửa đời người, vậy mà mỗi lần kể lại cho người khác vẫn còn cười tiếp được.1. Lật quyển tập làm văn của thằng em trai, tổng kết: Bố mẹ bị bệnh nặng 6 lần, ly hôn 2 lần, ông nội nằm viện 2 lần, mình chết 13 lần. 2....
Đọc tiếp

Truyện nè đọc xong ah em nêu biểu cảm nha.(đọc xong đi nha, coi như mong ae tha thứ và đừng báo cáo nx)

Câu hỏi: Hãy kể một truyện cười đã làm bạn cười cả nửa đời người, vậy mà mỗi lần kể lại cho người khác vẫn còn cười tiếp được.

1. Lật quyển tập làm văn của thằng em trai, tổng kết: Bố mẹ bị bệnh nặng 6 lần, ly hôn 2 lần, ông nội nằm viện 2 lần, mình chết 13 lần.

 

2. Tôi với bạn gái đi nhảy ở một sàn nhảy ngoài trời. Cô ấy không biết nhảy nên chỉ ngồi ở một bên ghế cắn hạt dưa. Sau đó, có một gã đi về phía cô ấy, vươn tay ra ý mời nhảy. Tôi tận mắt nhìn thấy cô bạn gái “thông minh không để đâu hết” của mình bốc cho gã kia một nắm hạt dưa…

 

 

3. Có giọng cười của một vài người nghe còn buồn cười hơn cả truyện cười.

 

4. Thằng bạn em mới là đỉnh nhất. Em nhớ hồi cấp hai, có lần vào giờ nghỉ trưa, bọn em trốn trong WC hút thuốc. Nó còn một rít cuối cùng, rít mạnh một cái, bỗng nhiên thầy chủ nhiệm bước vào. Thấy bọn em đang dựa vào cửa sổ, thầy hỏi: “Hai cậu làm gì đấy hả?” Em sợ hãi quay đầu nhìn nó, vẻ mặt nó đến giờ em vẫn không quên! Khói bay ra từ hai lỗ mũi, nó nói: “Em đang tức giận.”

 

5. Hồi ấy thầy chủ nhiệm của tôi nghiêm kinh khủng, đến trường là không được cầm theo điện thoại, nếu để thầy nhìn thấy chắc chắn sẽ bị ném vỡ ngay tại trận. Hôm nay, đang giờ Toán, tôi bị đau bụng nên mượn điện thoại của thầy Toán để ra ngoài gọi điện cho mẹ, vừa nói xong thì thấy thầy chủ nhiệm hằm hằm bước về phía mình, không nói lời nào, giật luôn cái điện thoại rồi ném… Tôi sẽ không bao giờ quên vẻ mặt lúc ấy của thầy Toán…

 

6. Thằng cháu: “Cậu ơi, cậu xem Tây Du Ký bao giờ chưa ạ?”

 

Tôi: “Cậu của con xem Tây Du Ký mà lớn đấy, xem cả mấy chục lần rồi, hè năm nào TV chẳng chiếu lại, cậu còn thuộc làu mọi tình tiết trong phim đây.”

 

Thằng cháu: “Thế cậu đọc lại kim cô chú cho con nghe thử với, ông Đường Tăng lần nào cũng đọc nhanh quá, con nghe không kịp.”

 

Tôi: “…”

 

 

7. Đêm qua nằm mơ có một thằng nhóc cứ dùng cung bắn mình. Mình tức quá mới chạy đến tẩn cho nó một trận, đến khi nó nói lần sau không dám như thế nữa mình mới thôi. Lúc gần đi, mình hỏi nó tên gì, nó bảo nó tên là Cupid…

 

8. Đi làm ở nhà hàng Thái, tui được yêu cầu mỗi lần cửa mở khách tới phải chắp tay vào nhau và nói: “Sawadikap!” Có lần cửa mở rồi, chắp tay rồi, thế mà tự dưng quên mất phải nói câu gì, buột miệng nói luôn: “A di đà Phật!”

 

9. Có một cậu bé mười tuổi bị rơi xuống giếng, một người qua đường tốt bụng thấy vậy bèn đậy nắp giếng lại để đề phòng sự cố tái phát sinh.

 

10. Hoàng thượng: “Người tới! Lui ra hết cho trẫm!”

 

11. Hồi cấp 2, mấy đứa rủ nhau lập bang Thanh Long, không ngờ bị cô giáo phát hiện, cả lũ trắng trợn đổi thành nhóm học tập Thanh Long.

 

12. Trong bar xảy ra xung đột, tôi cho đối phương một cước, to mồm: ” Mày có biết bố tao là ai không?” Đối phương có vẻ cũng sợ: “Không biết.” Tôi ngồi sụp xuống đất khóc rống lên: “Tao cũng không biết, tao là trẻ mồ côi mà.”

 

13. Thanh minh, đốt vàng mã cho ông ngoại, đốt luôn cả một đống bài kiểm tra Toán, vừa đốt vừa nói: “Ông ơi, ông ở bên kia mà chán quá thì làm ít Toán cho vui nhé, tốt cho đầu óc lắm. Nếu ông không biết làm thì ông đưa giáo viên Toán của con đi, bảo cô dạy cho ông, ông nhé.”

 

5
30 tháng 12 2021

//báo cáo\\

30 tháng 12 2021

đọc xong đi đã

3 tháng 1 2019

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.

Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: Ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắn về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về đến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:

– Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi. – Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít.

Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em. Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.

2 tháng 1 2019

Cho đến bây giờ, mỗi khi tôi và Hoa sánh vai nhau trên con đường làng quen thuộc tới trường thì những kỉ niệm năm nào lại hiện về trước mắt tôi như mới hôm qua. Kỉ niệm đó là việc tốt mà tôi và Hoa không bao giờ quên được.

Lúc ấy, đã gần đến giờ vào lớp. Các bạn đã đến gần đông đủ, riêng chỉ có bàn trực nhật của cái Hoa là vẫn chưa thấy ai đến. Thấy vậy, tôi lên tiếng: “Các bạn ơi, hôm nay bàn nào trực nhật mà chưa làm nhỉ?”. Mi lên tiếng: “Hôm nay là bàn cái Hoa đấy, ban nãy tớ đi học còn thấy nó đang gánh nước tưới rau”. Thấy thế, tôi suy nghĩ một lát rồi nói: “Chúng mình mỗi người một tay giúp bạn ấy vào lớp chẳng vào lớp bây giờ”. Cái Uyên lên tiếng: “Mặc kệ, chúng mình cứ thoải mái chơi đi, có phải bàn mình đâu mà phải lo, cậu thích thì đi mà làm”. Tôi không nói gì, lặng lẽ đi mượn chổi quét lớp.

Đầu tiên, tôi vẩy nhẹ một ít nước lên nền nhà rồi quét cho đỡ bụi, tôi móc từng gậm bàn, gậm ghế chẳng mấy chốc lớp đã sạch bóng. Xong rồi kê lại bàn ghế cho ngay ngắn và chạy đi xách nước, giặt giẻ lau bảng. Vừa xách nước vào tới lớp thì cái Hoa đã hớt hả chạy vào đã thấy lớp sạch tinh tươm. Từ cửa văn phòng, ba tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp. Tôi nhanh chân vào vị trí xếp hàng với khuân mặt đỏ bừng, lấm tấm mồ hôi. Bạn cờ đỏ cũng đã có mặt. Cô giáo bước vào lớp, tất cả đứng dậy chào cô. Cô giáo đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, có vẻ rất hài lòng rồi cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nói:

- Hôm nay bàn em Hoa trực nhật rất tốt, lại đúng giờ. Cô mong cả lớp học tập tinh thần làm việc của bàn bạn Hoa thì lớp ta sẽ rất tốt.

Cả lớp tôi không có ai nói gì, đều đưa mắt về phía tôi. Hoa nghẹn ngào lên tiếng:

- Thưa cô, em xin lỗi cô và bạn Ánh. Hôm nay đến phiên bàn em trực nhật nhưng mẹ em ốm, sáng sớm em phải đi tưới rau giúp mẹ. Vì trời lạnh nên em không đi sớm được chính bạn ấy đã giúp em đấy ạ.

Nghe Hoa, cô giáo nhẹ nhàng nói:

- Cô hiểu rồi, thế là bàn em Hoa không trực nhật, nếu không có bạn ấy thì lớp ta bây giờ sẽ ra sao đây? Ánh quả là một học sinh đã làm được việc tốt rồi đó. Chúng ta nên học tập bạn Ánh nhé! Cả lớp mình có đồng ý không?

Chúng tôi thi nhau: "Có ạ!" Nghe cô giáo nói, các bạn cảm thấy thật xấu hổ về hành động của mình. Việc tốt của tôi là như thế đấy, tuy nó rất nhỏ bé thôi nhưng no thật ý nghĩa. Qua câu truyện này tôi cũng muốn gửi tới các bạn một thông điệp: Phải biết chia sẻ, cảm thông với bạn bè trong những lúc họ gắp khó khăn. Có như thế thì cuộc sống của chúng ta mới tốt đẹp hơn.

P/s tham khảo nha

4 tháng 1 2022

Số người được bổ sung là

\(\left|14\cdot9:7-14\right|=4\left(người\right)\)

4 tháng 1 2022

Số người được bổ sung là

|14⋅9:7−14|=4(người)|14⋅9:7−14|=4(người)

17 tháng 5 2021

Vũ quang ai đã phất cờ

Trả lời: Phan Đình Phùng

Bình tây sát tả,bây giờ nhớ ai ?

Trả lời: Trương Định

Phan Đình Phùng
Phan Đình Phùng (chữ Hán: 潘廷逢; 1847 - 1895) hiệu: Châu Phong, là nhà thơ và là lãnh tụ cuộc khởi nghĩa Hương Khê (1885-1896) trong phong trào Cần Vương chống Pháp ở cuối thế kỷ 19 trong lịch sử Việt Nam.
Phan Đình Phùng sinh ra và lớn lên tại làng Đông Thái, huyện La Sơn (nay là xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ), tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nho học. Cha ông là Phó bảng Phan Đình Tuyến, các bác ông là chí sĩ Phan Đình Thông và Cử nhân Phan Đình Thuật; chú ông là Phó bảng Phan Đình Vận.

Trương Định
Trương Định (chữ Hán: 張定; 1820-1864) hay Trương Công Định hoặc Trương Đăng Định, là võ quan nhà Nguyễn, và là thủ lĩnh chống Pháp giai đoạn 1859-1864, trong lịch sử Việt Nam.
Trương Định sinh tại làng Tư Cung, phủ Bình Sơn, Quảng Ngãi (nay là xã Tịnh Khê, thành phố Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi). Cha ông là Lãnh binh Trương Cầm, từng là Hữu thủy Vệ uý ở Gia Định dưới thời vua Thiệu Trị.

26 tháng 12 2018

24 ngay

26 tháng 12 2018

1 người thợ xây xong căn nhà trong số ngày là :

56x9=504  ( ngày )
Tổng số thợ đã thuê là :
9+12=21 ( người )

Tổng số thợ đã thuê xây xong căn nhà trong số ngày là :
504:21=24 ( ngày )

          Đáp số : 24 ngày

tk cho m nha! 

19 tháng 2 2016

so gio lam xong ca cong viec la;

2 : 3/5 = 10/3 h

so gio lam xong phan cong viec con lai la;

10/3 - 2 = 4/3 h

26 tháng 4 2018

Con chữ chết , dãy số câm
Báng chỉ còn là đời gỗ
Phấn chỉ còn la đời bụi
Mái trường xưa hoa thôi kết trái
Người thầy như chiếc đò đưa
Đò đi bến vắng , người thưa bốn mùa

Người thầy thật quan trọng đối với mỗi chúng ta. Năm tháng trôi qua đi , chỉ còn có thời gian là thước đo chính xác nhất tình cảm của con người . Hồi tưởng lại những thời gian đã qua, không hiểu sao hình anh của cô Bội,cô giáo dạy tôi suốt 4 năm học la hình ảnh rõ nét nhất trong kí ức của tôi.

Ngoài độ tuổi 50 rồi nhưng thân hình cô rất cân đối .Mái tóc cô được uốn tém gọn gàng ôm lấy khuôn mặt đầy đặn và hai gò má bầu nhô lên giám nắng .Làn da cô hồng hào , đôi mắt cô to và đẹp nhưng thời gian cứ trôi đi cô phái nhìn chúng tôi qua chiếc kinh nhỏ.Nhưng ánh mắt của cô nhìn lũ học trò thân thương theo thời gian làkhông thay đổi , ánh mắt đó nhìn chúng tôi dịu dàng làm tôi không thể quên được .Đôi môi cô đỏ tươi khi cười hay nói cũng để lô hàm răng trắng . trên khuôn mặt của cô có những nếp nhăn thể hiện sự tần tảo vất vả bên trang giáo án để cho chúng tôi nhưng bài học hay .Hăng ngày tới lớp cô thường mặc những bô quần áo tối màu hay nhưng bộ đồng phục của nha trường. Bài giảng của cô hay không chỉ nhờ vào bài mà còn nhờ giọng nói luc cao lúc trầm bổng của cô tô thêm sinh đọng cho bài . Mỗi khi chúng tôi chua hieu bài lắm cô lại giảng kĩ lại rồi mới chuển sang phân luyện tập , nhơ hiếu kí về phần lí thuyết nên khi làm bài chung tôi rất ít khi sai.

Cô bội người mẹ hiền thứ hai của tôi .Cô là người đx dìu dắt tôi bứoc vào cuọc đời của người học sinh vững vàng, dạy tôi tri thức và văn hóa.Dù mai này có phải rời xa mái truòng tiểu học Độc lập thân yêu , xa các cô đẻ đi những bước tiếp trên con đường học vấn của mình nhưng những kỉ niêm vê cô bội sẽ mãi trong tâm trí cua tôi va tôi cung không bao giờ quên ơn dạy dỗ của cô.

26 tháng 4 2018

Năm nay là năm cuối cùng của bậc Tiểu học. Vì hoàn cảnh gia đình nên em phải chuyển trường về Thành phố Hồ Chí Minh. Sống giữa thầy bạn mới với bao ngỡ ngàng, xa lạ, em lại càng nhớ đến cô Mai, cô giáo dạy em năm lớp Bốn vừa rồi tại thị xã Bến Tre.

Cô Mai còn rất trẻ. Cô vừa tốt nghiệp Cao đẳng Tiểu học vài năm nay. Dáng cô thon thả, cao cao nhưng không gầy, mái tóc buông xõa ngang lưng, lại được trời phú cho những gợn sóng tự nhiên càng tôn thêm vẻ mềm mại, duyên dáng của một thiếu nữ trong độ xuân xanh. Trên gương mặt trái xoan trắng hồng nổi bật đôi mắt bồ câu trong và sáng, pha lẫn vẻ hiền dịu, ấm áp và hồn nhiên. Đôi môi hình trái tim lúc nào cũng ươn ướt đỏ tươi như được thoa một lớp son mỏng Mỗi khi cô cười, chiếc răng khểnh bên phải nhú ra tạo cho nụ cười một nét duyên thầm đến dễ thương.

Nhà cô Mai ở ngã ba Tân Thành, cách trường học vài cây số. Cô di dạy bằng chiếc Dream II mà anh cô để lại trước lúc lên đường làm nghĩa vụ quân sự. Mùa nắng hay mùa mưa, hễ nghe thấy trống điểm báo giờ học thì đã thấy cô trong bộ áo dài màu thiên thanh bước vào lớp với nụ cười tươi trẻ chào đón chúng em. Tiếp xúc với cô, cái cảm giác đầu tiên theo em nghĩ có lẽ là sự thiện cảm và sau đó là sự cảm mến thân thương. Cho nên tụi nhỏ chúng em thường ríu rít xung quanh cô như một bầy chim non sum vầy quanh mẹ. Em thích nhất là giờ Tập đọc, Dù đã được đọc bài thơ, bài văn nhiều lần ở nhà nhưng em vẫn chưa thấy được cái hay cái đẹp của nó. Ấy vậy mà đến lớp nghe cô đọc, cô giảng bài em mới thấy hấp dẫn làm sao. Giọng đọc của cô thật truyền cảm, lúc thì trầm trầm ấm như tiếng mẹ ru con, lúc thì thánh thót ngân vang như tiếng chim họa mi buổi sớm, đưa chúng em vào thế giới huyền ảo của ngôn từ lúc nào không biết. Cô đã biến một giờ Tập đọc thành một giờ đi tìm cái hay, cái đẹp của cuộc sống, đến nỗi trống báo hiệu giờ chơi rồi mà tụi em cứ như muốn nán lại học thêm ít phút nữa.

thay-co-day-hoc

Trong suốt cả năm học, em chưa bao giờ thấy cô trách mắng một học sinh nào. Nếu ai đó không thuộc bài, cô nhẹ nhàng góp ý, khuyên bảo chân tình như một người mẹ, người chị của chúng em. Em còn nhớ có một lần bạn Huy lớp em bị xỉu ở trong lớp khi ngoài trời lại đang mưa tầm tã, cô vội vàng lấy áo mưa của mình mặc vào cho Huy rồi nhờ một cô giáo dạy ở lớp kế bên bế ra xe, còn cô thì chạy lấy xe chở Huy đến bệnh viện tỉnh cấp cứu. Cô thương chúng em như những đứa em ruột của mình: bảo bọc, che chở, bao dung, độ lượng nên cả lớp em, trong ngày tổng kết năm học đứa nào đứa nấy khóc sướt mướt trước lúc chia tay cô về nghỉ hè.

Cô Mai là vậy đó. Em ước có một ngày nào đó trở lại Bến Tre và nơi mà em đến đầu tiên là nhà cô giáo Mai của em.

12 tháng 5 2021

lấy của môi trừơng dầy thứ thải cũng đầy thứ

12 tháng 5 2021

lấy thức ăn

nước uống

không khí

ánh sáng

thải ra khí cacbonic

chất thải cá nhân khi đi wc

tích cho mik nhó:^