em hãy nêu tình cảm sau khi đọc bài "Đầu to bằng cái bồ''
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tớ đã được đọc câu chuyện “Đầu to bằng cái bồ”. Đây là câu chuyện dân gian kể về cậu bé Quỳnh. Từ nhỏ, Quỳnh đã thông minh hơn người nhưng cũng rất tinh nghịch. Có lần, Quỳnh bảo lũ trẻ trong làng làm kiệu cho mình ngồi với lời hứa sẽ cho chúng xem người có cái đầu to bằng cái bồ. Lũ trẻ tò mò nên tranh nhau làm kiệu rước Quỳnh. Quỳnh lấy lửa thắp đèn. Xong, cậu ta thò đầu che ngọn đèn. Bóng đầu của Quỳnh to bằng cái bồ. Lúc này bọn trẻ mới biết mình bị lừa. Câu chuyện dí dỏm nhưng cũng cho thấy sự thông minh của Quỳnh
Tớ đã được đọc câu chuyện “Đầu to bằng cái bồ”. Đây là câu chuyện dân gian kể về cậu bé Quỳnh. Từ nhỏ, Quỳnh đã thông minh hơn người nhưng cũng rất tinh nghịch. Có lần, Quỳnh bảo lũ trẻ trong làng làm kiệu cho mình ngồi với lời hứa sẽ cho chúng xem người có cái đầu to bằng cái bồ. Lũ trẻ tò mò nên tranh nhau làm kiệu rước Quỳnh. Quỳnh lấy lửa thắp đèn. Xong, cậu ta thò đầu che ngọn đèn. Bóng đầu của Quỳnh to bằng cái bồ. Lúc này bọn trẻ mới biết mình bị lừa. Câu chuyện dí dỏm nhưng cũng cho thấy sự thông minh của Quỳnh
Sau khi em đọc xong câu chuyện. Em cảm thấy Quỳnh là một cậu bé thông minh và tinh nghịch
Sau khi đọc xong câu chuyện “Đầu to bằng cái bầu”, em cảm nhận được thông điệp sâu sắc về sự kiêu ngạo và hậu quả của lòng tham. Nhân vật trong truyện vì ham muốn và tự cao mà làm những việc vượt quá khả năng, dẫn đến những tình huống trớ trêu và bài học nhắc nhở con người phải khiêm tốn, biết lắng nghe và suy nghĩ trước khi hành động. Câu chuyện còn mang tính hài hước, dí dỏm, khiến người đọc vừa cảm thấy vui vừa rút ra bài học đạo đức quý giá. Qua đó, em thấy rằng mỗi hành động đều có hậu quả, và sự thông minh, khôn ngoan không chỉ là khả năng làm việc mà còn là cách kiểm soát tham vọng và hành xử đúng mực trong cuộc sống.
Vấn đề cần nghị luận là "Tình yêu thương trong gia đình"
Cảm xúc là Tình yêu thương trong gia đình nguồn động lực lớn lao, giúp chúng ta vững bước trên con đường đời, là chỗ dựa vững chắc giúp ta thêm sức mạnh vượt qua mọi khó khăn. Sức mạnh to lớn của tình cảm gia đình ấy sẽ chắp cho ta đôi cánh vươn đến những ước mơ, khát vọng lớn lao.
-Bài thơ thể hiện tấm lòng quê hương đất nước và mẹ của anh chiến sĩ
- Nói đến sự vất vả của nhân dân ta trước đây
* Cảm nghĩ của mình
Đây chính là câu chuyện về người mẹ hết lòng thương con. Khi các thi sĩ dừng chân ở nhà bầm, bầm đã dành giường cho họ và chuyển xuống bếp ngủ. Tối về cụ dùng lá chuối khô bện lại để nàm nệm nằm cho đỡ lạnh. Tuy nhiên khi ấy cứ đêm đêm mọi người lại nghe thấy tiếng khóc nỉ non của cụ. Hỏi ra mới vỡ lẽ rằng, cụ nhớ đứa con trai của mình. Con trai của cụ tham gia vệ quốc quân nhưng lâu ngày không có tin tức. Chính vì vậy khi ấy các nhà thơ đã đề nghị Tố Hữu sáng tác một bài thơ như là một bức thư của người con trai để cụ an lòng. Đó cũng chính là hoàn cảnh ra đời của bài thơ.
(Anh on nè bé)
tham khảo :
Đoạn kết bài thơ chỉ muốn tổng hợp lại những nỗi nhớ cụ thể của chàng trai. Có lẽ thơ không nên nói đến tận cùng, nói đủ đầy như thế chăng?
Nhưng, đối với thu hà, sự hồn nhiên chân thành trong tình cảm bao giờ cũng lấn át những dụng công kĩ thuật của nghề thơ. Bất chấp thời gian và sự biến đổi của lòng người, cảm xúc về quê hương vẫn là nguồn mạch dâng trào trong trái tim thi sĩ, để mỗi lần thấy biển, nhà thơ lại xốn xang:
"Biển xao động nôn nao chiều con nước
Lòng như thuyền chờ đợi buổi ra khơi"…
a)Cặp từ trái nghĩa là :Ngẩng-Cúi
b)
Nếu như ở 3 câu thơ đầu thi nhân nhắc nhiều đến trăng, điều đó khiến cho ko ít người ngỡ rằng bài thơ chủ yếu nói về trăng nhưng đến câu thơ cuối tất cả bộc lộ ra rất rõ:
Cúi đầu nhớ cố hương
Chúng ta thấy câu thơ thứ 3 và câu thứ 4 đối nhau ở 2 tư thế “cúi” và “ngẩng”. Cái tình trong bài thơ đã bộc lộ rõ hơn. Rõ ràng đây là 1 bài thơ tả cảnh ngụ tình. Tâm trạng của nhà thơ đã thực sự bộc lộ đó là nỗi nhớ cồn cào quê hương. Như ta đã biết, thuở nhỏ Lí bạch thường lên núi Nga Mi múa kiếm cà ngắm trăng, khi lớn lên trở thành nhà thơ ông lại thường xa quê nay đây mai đó. Thế nhưng dù cho năm tháng trôi qua thì tình cảm của ông đối với quê hương vẫn sâu đậm và tha thiết, chỉ cần nhìn ánh trăng thôi cũng đủ để gợi cho ông những cảm xúc dạt dào, tha thiếtvề chốn cũ. Và ánh trăng “đêm nay” đã khiến cho tâm hồn ông trĩu nặng nỗi nhớ quê, nhớ về nơi ông sinh ra, ở đó có những người thân của ông, nơi đó có biết bao kỉ niệm về những ngày thơ ấu, những năm tháng thăng trầm cua 1 đời người.
Như vậy, có thể thấy toàn bộ bài thơ cảnh và tình luôn song hành và gắn bó với nhau. Đối với Lí Bach thiên nhien luôn là người bạn đồng hành vừa có thể cùng ông vui chơi nhưng cũng có khi lai là nơi để ông trút nỗi tâm sự của mình. Tâm hồn ông luôn tha thiết với thiên nhiên và chính tấm lòng ấy đã gợi cho LÍ Bạch những cái nhing khá độc đáo về thiên nhiên, tứ thiên nhiên nhà thơ lại nhớ về quê hương thân yêu.
Có thể nói, những bài thơ của Lý Bạch đều thể hiện 1 tình yêu quê hương, đất nước câhn thành, thiết tha. Trong đó bài thơ Tĩnh dạ tứ có thể được coi là 1 bài thơ viết về tình yêi quê hương hay nhất, bởi tác giả rất tinh tế lấy ngoại cảnh, thiên nhiên để biểu hiện nỗi nhớ quê cua mình. Bài thơ rất ngắn gọn nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, nhớ quê là tâm trạng chung của tất cả những người phải sống xa quê.

Sau khi đọc bài “Đầu to bằng cái bồ”, em cảm thấy vừa thú vị vừa thích thú vì câu chuyện mang yếu tố hài hước, phóng đại, giúp người đọc giải trí, đồng thời qua đó em hiểu rằng không nên tin vào những điều vô lí, khoác lác, cần biết suy nghĩ và phân biệt đúng sai trong cuộc sống