K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 8 2025

Đoạn văn về kỷ niệm tuổi thơ

Khi còn nhỏ, tôi thường chơi đùa cùng lũ bạn trong khu vườn nhà bà ngoại. Mỗi chiều, chúng tôi lại tụ tập bên gốc cây xoài, nơi có những trái xoài chín vàng thơm ngon. Hồi đó, chúng tôi cùng nhau trèo lên cây và hái những trái xoài chín rụng. Những tiếng cười vang lên rộn rã, tạo nên không khí vui tươi và ấm áp. Thỉnh thoảng, chúng tôi còn tổ chức những cuộc thi xem ai hái được nhiều xoài hơn. Kỷ niệm ấy luôn in đậm trong tâm trí tôi, như một phần không thể thiếu của tuổi thơ. Giờ đây, mỗi khi nhắc đến, tôi lại cảm thấy bồi hồi và nhớ về những ngày tháng hồn nhiên ấy.

Tham khảo

11 tháng 8 2025

Mong bạn tick nhé, mình cảm ơn, chúc bạn học tốt!

18 tháng 9 2025

Một kỷ niệm tuổi thơ khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tập đi xe đạp. Vào một buổi chiều hè, em lon ton dắt chiếc xe cũ ra sân, lòng vừa háo hức vừa hồi hộp. Sau vài lần ngã đau điếng, em gần như muốn bỏ cuộc. Nhờ sự kiên nhẫn của bố, em đã dần giữ được thăng bằng và lướt đi trong niềm vui sướng. Gió thổi nhè nhẹ, mang theo tiếng cười vang vọng khắp khu vườn. Đó là lần đầu tiên em cảm nhận được cảm giác chiến thắng chính mình.

9 tháng 1 2021

Ngày xưa, khi còn mới học cấp 1, tôi vẫn suy nghĩ, trăn trở nhiều về những câu hát mà mẹ và chị gái hay hát vu vơ “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…”, tôi tự hỏi rốt cuộc cái “tuổi thơ” ấy có gì thú vị mà nhiều người luôn muốn nó quay trở lại đến thế? Bây giờ, lớn hơn một chút, tôi bắt đầu ngờ ngợ cái “tuổi thơ” là cái gì và hình như, dù tuổi thơ của tôi chưa trôi về thời quá vãng xa xôi thì tôi cũng đã muốn xin một tấm vé về tuổi thơ như chị, như mẹ rồi.

Tuổi thơ thì ra chỉ đơn giản là những buổi sáng được mẹ dắt tay đi đến trường trên con đường quen thuộc rồi thỉnh thoảng có lúc ngơ ngẩn nhìn một bông hoa đẹp bên vệ đường đang chơi đùa cùng chú bướm vàng rực rỡ. Thì ra chỉ là niềm nôn nóng và háo hức muốn nhanh chóng đến lớp gặp bạn bè để khoe khoang cho người ta biết tối qua mình đã được đi chơi bờ hồ vui như thế nào, được bố mua cho quả bóng bay, cái cặp tóc đẹp ra sao, sau đó lại nghĩ ra đủ câu chuyện kể và cười phá lên.Thì ra chỉ là mấy lần về quê cứ lịch bịch ôm khư khư cái rổ to hơn cả người mình, chạy theo bà vào vườn hái táo xanh, quả táo nhỏ nhỏ và có mùi thơm tươi mát, thuở đấy tôi bé tí mà có khi phải ăn được mươi quả,…Người ta cứ bảo trẻ con thành phố giờ có điện thoại, ti vi hết rồi làm gì có tuổi thơ nữa? Tôi lại nghĩ điều quan trọng không nằm ở thời đó có cái gì hay mà điều vui hơn là giờ nghĩ lại trong tâm hồn đọng lại những gì. Nhất là ở chốn phồn hoa đất chật người đông nơi tôi sống, kiếm đâu ra một bãi đất rộng để cùng mấy đứa bạn hàng xóm thả diều, kiếm đâu ra một dòng suối nhỏ để cả bọn nô đùa và uống nước suối mát dịu như trong truyện cổ, cũng chẳng có nhiều cây cổ thủ lớn để chơi trò nắm tay nhau ôm lấy thân cây…Nhưng tôi cá là cái Lan, cái Thu, cái Hà, chẳng có đứa nào là không say mê mấy bộ phim hoạt hình barbie mà chỉ mua đĩa CD mới xem được, cả bọn cứ cuối tuần là lại tụ tập ở nhà tôi hướng đôi mắt đầy ngưỡng mộ và mơ ước mà ngước nhìn những nàng công chúa lộng lẫy trong từng bộ váy dạ hội, đôi lúc còn há hốc mồm vì những phép thuật kì diệu trong phim. Ước ao được làm công chúa ngây thơ ấy của tôi vẫn cứ âm ỉ cháy trong lòng tôi mãi. Thỉnh thoảng nghĩ về chuyện ấy, cứ tự nhiên thấy buồn cười và không hiểu sao lúc đó lại có thể ngây ngô đến vậy. Ấy vậy nhưng dù bây giờ đã lớn rồi, cũng có nhiều khi tôi vẫn ước được làm công chúa thật, liệu những bạn trai lớn lên có còn mơ ước trở thành những tay đua, cầu thủ hay những siêu anh hùng như ngày xưa không?

Tôi biết ơn tuổi thơ biết bao, cho tôi những cái nhìn trìu mến của cô giáo mầm non, cho tôi sự hào phóng và chiều chuộng của tất cả mọi người, kể cả đó có là bà chủ cửa hàng tạp hóa khó tính gần nhà! Tôi nhớ rõ bọn trẻ con trong nhóm hay đến trước cửa hàng nhà bà để nô đùa, bà cáu kỉnh lắm cứ thấy chúng tôi là khua tay bảo về mau đừng có làm ồn để bà xem ti vi. Vậy mà cứ sang năm mới là bà lại gọi từng đứa môt vào nhà, cẩn thận gói gém mấy đồng tiền vàng bằng sô-cô-la vào từng hộp quà nhỏ với chiếc nơ hồng tỉ mẩn rồi phát cho không sót đứa nào…

Tôi biết tuổi thơ của tôi vẫn chưa đi đến điểm kết thúc, sẽ là quá khoa trương khi một học sinh lớp 7 như tôi nuối tiếc và hoài vọng về quá khứ xa xôi, cho nên tôi chỉ mong mình có thể tiếp tục viết thêm những trang đẹp nhất của tuổi thơ luôn là một quãng thời gian đáng nhớ.

“Tuổi trẻ không là khái niệm chỉ một giai đoạn trong đời người, mà chỉ một trạng thái tâm hồn. Tuổi trẻ không nhất thiết phải gắn liền với sức khỏe và vẻ tráng kiện bên ngoài, mà lại gắn với ý chí mạnh mẽ, trí tưởng tượng phong phú, sự mãnh liệt của tình cảm và cảm nhận phấn khởi với suối nguồn cuộc sống.(…)Thời gian hình thành tuổi tác, thái độ tạo nên tâm...
Đọc tiếp

“Tuổi trẻ không là khái niệm chỉ một giai đoạn trong đời người, mà chỉ một trạng thái tâm 
hồn. Tuổi trẻ không nhất thiết phải gắn liền với sức khỏe và vẻ tráng kiện bên ngoài, mà lại gắn với 
ý chí mạnh mẽ, trí tưởng tượng phong phú, sự mãnh liệt của tình cảm và cảm nhận phấn khởi với 
suối nguồn cuộc sống.
(…)
Thời gian hình thành tuổi tác, thái độ tạo nên tâm hồn. Năm tháng in hằn những vết nhăn 
trên da thịt, còn sự thờ ơ với cuộc sống tạo những vết nhăn trong tâm hồn. Lo lắng, sợ hãi, mất lòng 
tin vào bản thân là những thói xấu hủy hoại tinh thần của chúng ta.”
(Trích Điều kì diệu của thái độ sống - Mac Andersen, NXB Tổng hợp Tp HCM, 2017)
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích. 
Câu 2: Theo tác giả, tuổi trẻ  gắn liền với điều gì? Trình bày ý hiểu của em về  câu văn:  “Năm tháng 
in hằn những vết nhăn trên da thịt, còn sự thờ ơ với cuộc sống tạo những vết nhăn trong tâm hồn”.

1
24 tháng 11 2021

1. PTBĐ: Nghị luận

2. Cho thấy những điều thời gian làm trên da thịt là những vết nhăn còn sự thơ ơ làm cho tâm hồn bị nhăn. Vết nhăn của thời gian có thể xóa mờ nhưng vết nhăn trên tâm hồn thì rất khó. Tác giả muốn mọi người không nên sống thờ ơ mà nên sống vui vẻ biết giúp đỡ mọi vật xung quanh.

24 tháng 11 2021

câu tuổi trẻ gắn liền vs điều gì thì ntn ạ?

7 tháng 11 2019

Ý nghĩa:

- Thể hiện sự trân trọng thời thơ ấu, yêu quý quê hương nguồn cội, tiếc nhớ người bà kính yêu

- Cái nhìn tự vấn, tự soi chiếu lại sự vô tâm của bản thân khi chưa biết quan tâm đến bà khi còn được ở bên bà

Đáp án cần chọn là: C

9 tháng 12 2021

 Tham Khảo 
  Kỉ niệm thời thơ ấu đáng nhớ nhất với em chính là một lần không vâng lời mẹ. Trưa hôm ấy trời nắng chang chang, mẹ dặn em ở nhà trông nhà để mẹ đi có việc. Thế nhưng, để thỏa mãn “đam mê” trong lòng mình, mẹ vừa đi khỏi em đã chạy đi chơi điện tử. Chơi suốt cả một buổi chiều mãi tới tối mới chịu đi về. Về đến nhà, em tìm mãi cũng không thấy mẹ đâu. Vội chạy đi tìm thì được các bác kể rằng: Trưa không thấy em ở nhà, mẹ lo nên đi tìm, đi tìm suốt cả buổi chiều cuối cùng bị sốt cao phải nhờ người đưa về. Nghe kể đến đây mặt em đỏ gay, nước mắt trực trào ra, em chạy nhanh về nhà. Mở cửa phòng mẹ, phòng tối om, em bật đèn lên, mẹ đang nằm trên giường. Em ôm lấy mẹ khóc nức nở "Mẹ ơi con xin lỗi, con làm mẹ khổ vì con quá". Mẹ mỉm cười hiền dịu xoa đầu em: Con ngoan biết lỗi là được rồi. Một kỉ niệm tuổi thơ em đã làm cho mẹ buồn vì không vâng lời mẹ. Đó cũng là bài học nhắc nhở em rằng không bao giờ được làm cho mẹ buồn dù chỉ một lần nào nữa.

Chú thích:
- “đam mê”: đặt trong ngoặc kép với hàm ý mỉa mai về sự ham chơi của nhân vật.

- "Mẹ ơi con xin lỗi, con làm mẹ khổ vì con quá": trích dẫn nguyên văn lời thoại của nhân vật.

Kể lại một kỉ niệm tuổi thơ mà em ấn tượng nhất.DÀN Ý:MỞ BÀI : Nêu nguyên nhân tác động làm em nhớ lại kỉ niệm tuổi thơ. Kỉ niệm đó đẻ lại ấn tượng gì trong lòng em..THÂN BÀI: -Khái quát về tuổi thơ-Kỉ niệm tuổi thơ đó xảy ra vào lúc nào. Trong hoàn cảnh nào?-Kể lại chi tiết,những cảm xúc ,ấn tượng khó quên của em về kỉ niệm đó .( Kể phải kết hợp với miêu tả và...
Đọc tiếp

Kể lại một kỉ niệm tuổi thơ mà em ấn tượng nhất.
DÀN Ý:
MỞ BÀI : Nêu nguyên nhân tác động làm em nhớ lại kỉ niệm tuổi thơ. Kỉ niệm đó đẻ lại ấn tượng gì trong lòng em.
.THÂN BÀI: 
-Khái quát về tuổi thơ
-Kỉ niệm tuổi thơ đó xảy ra vào lúc nào. Trong hoàn cảnh nào?
-Kể lại chi tiết,những cảm xúc ,ấn tượng khó quên của em về kỉ niệm đó .( Kể phải kết hợp với miêu tả và biểu cảm)
+Những nhân vật có trong câu chuyện tuổi thơ, mối quan hệ của em và họ?
+Diễn biến sự việc xảy ra như thế nào? Cảm xúc của em dối với kỉ niệm đó?
+Tại sao em nhớ lại kỉ niệm đó nhẫt?
+KẾT BÀI: Nêu ấn tượng về kỉ niệm tuổi thơ trong lòng em? Ý nghĩa của nó đối với thực tại hôm nay.
* ko chép mạng vs sách giải ( GIÚP MÌNH VỚI NGÀY MAI MÌNH THI RỒI)

0
25 tháng 11 2021

Dâm 5 bạn nữ trong lớp

Kỉ niệm 

25 tháng 11 2021

Giỡn!

Thế bạn làm gì hồi đó?Rồi tui sẽ giúp(ko chép mạng đâu,đừng lo)

28 tháng 12 2022

Tham Khảo Nhé Bạn:
Thời học sinh là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi con người, vì vậy những kỉ niệm gắn bó với tuổi thần tiên ấy cũng sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm khảm chúng ta. Với tôi cũng vậy, tôi đã có một kỉ niệm sâu sắc về ngày đầu tiên đi học. Ngày đầu tiên đi học của các bạn như thế nào? Với tôi, đó là 1 buổi sáng mùa thu trong xanh. Mẹ gọi tôi dậy từ rất sớm để chuẩn bị đi học, nào là quần áo,sách vở,... Con đường hôm nay thật đông đúc và nhận nhịp, cảnh vật xung quanh đều thay đổi, tưởng như tất cả đều xa lạ với tôi. Tới rồi! Ngôi trường mới của tôi. Ôi! Đẹp quá! Tôi thốt lên trong niềm sung sướng. Ngôi trường rộng rãi và khang trang, trong sân trường có rất nhiều các bạn học sinh đang vui đùa, không khí thật náo nức. Mẹ dắt tay tôi tới trước của lớp 1B và nói với tôi rằng: "Đây là lớp của con, con vào trong đó nhận lớp đi", vừa dứt lời mẹ buông tay tôi ra về. Tôi bật khóc và chẳng muốn rời xa mẹ nhưng bóng mẹ cứ lùi dần rồi biến mất trong dòng xe cộ tấp nập để lại mình tôi ở đây cùng nỗi bàng hoàng lo sợ. Vừa lúc đó cô giáo tới bên tôi, tay cô nhẹ nhàng đưa lên má lau nước mắt và an ủi tôi: "Đừng khóc nữa hãy nín đi con. Rồi con cũng sẽ quen thôi, cứ coi như đây là ngôi nhà thứ 2 của con, rồi con sẽ thích nghi với nó". Sự dịu dàng của cô đã khiến nỗi bàng hoàng sợ hãi trong tôi biến mất. Rồi cô dắt tay tôi vào lớp, một cảm giác lạ lẫm, bỡ ngỡ xuất hiện trong tôi. Sau đó thì cô sắp xếp chỗ cho chúng tôi, khi tôi ngồi vào chỗ của mình, tôi mới quan sát lớp học, cô giáo và những người bạn hoàn toàn mới. Cảm giác xa lạ trong tôi đã dần biến mất, cô giáo nhắc chúng tôi lấy sách vở viết bài tập viết đầu tiên. Không gian trở lên tĩnh lặng, sân trường không còn 1 bóng người, chỉ nghe thấy những tiếng lích chích của vài chú chim non và tiếng giảng bài của thầy cô giáo. Ngày đầu tiên ấy trôi qua, nhưng những cảm xúc sẽ không bao giờ mờ phai, và với tôi, cái ngày ấy như chỉ mới là ngày hôm qua mà thôi , những vui , buồn, hạnh phúc, thích thú, bỡ ngỡ, lo sợ trong ngày đầu tới lớp là những dư âm tới tận mai sau.