Tại sao tác giả chọn dùng "trĩu cong" chứ không dùng "nặng cong" dù vẫn đảm bảo đủ quy tắc phù hợp về thanh điệu trong câu hát?
Dẻo thơm hạt gạo quê hương
Có cả “năm nắng mười sương” người trồng
Từng bông rồi lại từng bông
Trĩu cong như dáng lưng còng mẹ ta
(Trần Đức Đủ, Hương lúa quê ta)

Trong câu thơ "Từng bông rối lại tỳng bông / Trĩu cong như dáng lưng mẹ ta", tác giả miết tìm từ ngữ sao cho vịa đúm đáng nhịp điệu vần tay, vịa diễn tả tạo hình ảnh sinh động. Từ "trĩu" gợi cảm gióng lúa đã chín, hạt nặng tàn lên làm bông lúa cóng xuống. Từ "cong" diễn tả đường cong mềm mại của thân cây lúa và gồn với dáng người mẹ mò hàng ngày cầu lùa. Nếu dùng từ "nặng cong" sẽ gây cảm giác thô cứng, kém nhuần nhã; hai tiếng đều là thanh nặng dễm bớp nhịp điệu. Câu thơ lựa chọn cách diễn đạt "trĩu cong" đề vừa giữ được tiết tấu nhịp điệu nhẹ nhàng, vừa gồi hình tượng bụi phân, nhớ nhung vối người trồng lúa và vô cùng gần gũi.