K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Đọc văn bản sau:MỘT CHÚT HỒN QUÊ     (1) Dọc triền đê ven sông Thái Bình quê tôi mùa này xanh tốt bời bời, đủ các loại cây cỏ. Có loại cây do con người gieo trồng như ngô, khoai, đỗ, lạc. Có loại cây lại do tự nhiên mà mọc lên như cỏ dại, dền gai, rau sam. Nhưng có một loại cây ít người chú ý đến, đó là cây rau khúc.     Rau khúc có hai loại: Nếp và tẻ....
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau:

MỘT CHÚT HỒN QUÊ

     (1) Dọc triền đê ven sông Thái Bình quê tôi mùa này xanh tốt bời bời, đủ các loại cây cỏ. Có loại cây do con người gieo trồng như ngô, khoai, đỗ, lạc. Có loại cây lại do tự nhiên mà mọc lên như cỏ dại, dền gai, rau sam. Nhưng có một loại cây ít người chú ý đến, đó là cây rau khúc.

     Rau khúc có hai loại: Nếp và tẻ. Cây khúc tẻ có dáng thân cao, lá to và dầy. Hái một lúc đã đầy rổ. Tuy vậy, loại khúc tẻ này ít người ưa chuộng, vì nó không thơm, không ngậy bằng rau khúc nếp. Khúc nếp thân cây thấp, nhỏ nằm sát mặt đất, lá phiến mỏng. Mặt trên của lá có phủ một lớp phấn trắng nhỏ li ti.

     (2) Mẹ tôi bảo: “Khúc nếp thường mọc lẫn với cỏ. Cỏ thì cao hơn, nên khi hái phải vạch cỏ mới tìm thấy. Những người ngại khó, ngại khổ thì chỉ hái được khúc tẻ thôi”. Công đoạn nấu xôi khúc là cả một nghệ thuật tinh tế. Lá khúc được hái về, rửa sạch, để ráo nước, rồi đưa vào cối giã nhuyễn. Sau đó hòa với nước sạch, lọc hết lá, chỉ còn nước trong. Gạo nếp phải chọn kĩ, không sạn, không sót một hạt thóc và được giã lại cho hết cám. Những hạt gạo màu trắng đục, mẩy đều, thơm tho mùi đồng bãi, mùi lúa vào đòng.

     Người ta thường ví các cô gái xinh đẹp bằng câu “Mỏng mày hay hạt” chắc từ hạt gạo này chăng? Nhìn rá gạo đến thích mắt. Sục bàn tay vào mát rười rượi. Vốc nắm gạo lên, từng hạt gạo trơn bóng đùa nhau chảy qua kẽ tay. Xòe bàn tay vẫn sạch. Gạo được vo kĩ, để ráo rồi ngâm vào nước lá khúc vài giờ. Khi vớt ra để ráo nước rồi đổ vào chõ đồ thành xôi. Xôi chín, mở vung ra. Chao ôi, một mùi thơm ngậy nồng nàn tỏa lan nức mũi ai bất chợt qua ngõ. Chưa hết. Xôi được dỡ ra cái sàng cho nguội hẳn, lại đổ vào chõ đồ thêm lần nữa. Hạt gạo nếp lúc này mới căng mọng như trái chín. Nhìn đã thèm. Mẹ tôi bảo: “Loại xôi khúc này thường mang ra đền, ra chùa dâng lên lễ Phật, lễ Thánh. Nhất là những ngày hội làng”.

     (3) Hội làng tôi ba năm mở một lần. Mâm lễ của gia chủ dù to, dù sang trọng đến đâu, nếu không có đĩa xôi nấu bằng lá rau khúc thì cũng coi như chưa dâng lễ. Bởi đó là hồn cốt, là phong tục của quê tôi dâng lên các đấng thần linh chứng giám cho tấm lòng thành của người dân lành nơi thôn dã.

(Nguồn: https://tanvanhay.vn/mot-chut-hon-que)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của những yếu tố nào?

Câu 2. Chủ đề của đoạn trích là gì?

Câu 3.

a. Chỉ ra tính mạch lạc về nội dung trong văn bản.

b. Xác định 01 phép liên kết trong đoạn văn sau:

     Lá khúc được hái về, rửa sạch, để ráo nước, rồi đưa vào cối giã nhuyễn. Sau đó hòa với nước sạch, lọc hết lá, chỉ còn nước trong.

Câu 4. Tìm một số từ ngữ, hình ảnh thể hiện tình cảm, cảm xúc của tác giả trong đoạn (2). Em cảm nhận được điều gì về cái “tôi” của tác giả thể hiện trong đoạn văn này?

Câu 5. Chất trữ tình được thể hiện như thế nào trong văn bản?

Câu 6. “Mâm lễ của gia chủ dù to, dù sang trọng đến đâu, nếu không có đĩa xôi nấu bằng lá rau khúc thì cũng coi như chưa dâng lễ. Bởi đó là hồn cốt, là phong tục của quê tôi dâng lên các đấng thần linh chứng giám cho tấm lòng thành của người dân lành nơi thôn dã.”. Viết đoạn văn khoảng 5 – 7 câu trình bày cách hiểu của em về thông điệp, ý nghĩa của đoạn văn trên.

21
26 tháng 4

Câu1: Văn bản được diễn đạt bằng sự kết hơp của những yếu tố: tự sự,miêu tả,bieu cảm

Câu2: Chủ đề cua đoạn trích là: tập trung ngợi ca vẻ đẹp bình dị, dân dã của làng quê Bắc Bộ thông qua hình ảnh cây rau khúc và phong tục nấu xôi khúc.

Câu3:

a,Nội dung được triển khai theo trình tự hợp lí :

- Giới thiệu về rau khúc

- Cách chế biến xôi khúc

- Ý nghĩa trong đời sống lễ hội

b, Xác định phép liên kết trong đoạn văn đề đã cho là:

- Phép lặp từ ngữ

Lặp các từ:  "Rau khúc", "cây khúc", "khúc tẻ", "khúc nếp"

Tác dụng: Lặp lại chủ thể của bài viết (rau khúc) ở các câu khác nhau để nhấn mạnh đối tượng và tạo sự kết nối chặt chẽ giữa các câu văn về đặc điểm của loài cây này. 

Câu4

Những từ ngữ,hình ảnh thể hiện tình cảm cảm xúc của tác giả trong đoạn 2 là:

* Từ ngữ

- ‘thích mắt’

-‘thơm tho’
-ngậy nồng nàn

-nức mũi

-chao ôi

*Hình ảnh:

-‘ Hạt gạo màu trắng đục,mẩy đều

-‘ Từng hạt gạo tròn bóng đùa nhau chảy qua kẽ tay’

- ‘hạt gạo nếp mịn màng như trái chín’

Cảm nhận về cái‘ tôi‘ mà tác giả thể hiện trong đoạn văn này là: Tác giả là người yêu quê hương sâu sắc, gắn bó với những gì bình dị (hạt gạo, món xôi khúc). Đồng thời, đó còn là một cái tôi tinh tế, giàu cảm xúc, biết cảm nhận vẻ đẹp bằng nhiều giác quan (nhìn, ngửi, chạm) và trân trọng những giá trị truyền thống của quê hương.

Tác giả là người yêu quê hương sâu sắc, gắn bó với những gì bình dị (hạt gạo, món xôi khúc). Đồng thời, đó còn là một cái tôi tinh tế, giàu cảm xúc, biết cảm nhận vẻ đẹp bằng nhiều giác quan (nhìn, ngửi, chạm) và trân trọng những giá trị truyền thống của quê hương.

Câu5:

CHẤT TRỮ TÌNH ĐƯỢC THỂ HIỆN QUA NHỮNG HÌNH ẢNH MIÊU TẢ SINH ĐỘNG, GIÀU CẢM XÚC; NGÔN NGỮ GỢI TẢ, GỢI CẢM; GIỌNG ĐIỆU THA THIẾT, GIÀU CẢM XÚC VÀ VIỆC TÁC GIẢ BỘC LỘ TRỰC TIẾP TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG, SỰ GẮN BÓ VỚI NHỮNG ĐIỀU BÌNH DỊ.**

Câu6

ĐOẠN VĂN TRÊN ĐÃ LÀM NỔI BẬT Ý NGHĨA SÂU SẮC VÀ THIÊNG LIÊNG CỦA MÓN XÔI KHÚC TRONG ĐỜI SỐNG VĂN HÓA CỦA NGƯỜI DÂN QUÊ. DÙ MÂM LỄ CÓ ĐẦY ĐỦ, SANG TRỌNG ĐẾN ĐÂU MÀ THIẾU ĐI ĐĨA XÔI KHÚC THÌ VẪN CHƯA THỂ COI LÀ TRỌN VẸN. ĐIỀU ĐÓ CHO THẤY XÔI KHÚC KHÔNG CHỈ ĐƠN THUẦN LÀ MỘT MÓN ĂN DÂN DÃ MÀ CÒN LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA PHONG TỤC, CỦA TRUYỀN THỐNG LÂU ĐỜI GẮN BÓ VỚI QUÊ HƯƠNG. MÓN ĂN ẤY CHỨA ĐỰNG TẤM LÒNG THÀNH KÍNH CỦA CON NGƯỜI DÂNG LÊN CÁC ĐẤNG THẦN LINH, ĐỒNG THỜI THỂ HIỆN SỰ BIẾT ƠN ĐỐI VỚI THIÊN NHIÊN VÀ CUỘC SỐNG. QUA ĐÓ, TA CẢM NHẬN ĐƯỢC VẺ ĐẸP GIẢN DỊ NHƯNG VÔ CÙNG THIÊNG LIÊNG TRONG ĐỜI SỐNG TINH THẦN CỦA NGƯỜI NÔNG THÔN. ĐOẠN VĂN CŨNG GỢI NHẮC MỖI NGƯỜI CẦN BIẾT TRÂN TRỌNG, GÌN GIỮ VÀ PHÁT HUY NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG TỐT ĐẸP CỦA DÂN TỘC. TRONG XÃ HỘI HIỆN ĐẠI NGÀY NAY, KHI NHIỀU GIÁ TRỊ XƯA ĐANG DẦN BỊ MAI MỘT, VIỆC GIỮ GÌN NHỮNG PHONG TỤC NHƯ THẾ CÀNG TRỞ NÊN QUAN TRỌNG HƠN. NÓ KHÔNG CHỈ GIÚP CHÚNG TA HIỂU VỀ CỘI NGUỒN MÀ CÒN GÓP PHẦN NUÔI DƯỠNG TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG, ĐẤT NƯỚC TRONG MỖI CON NGƯỜI. VÌ VẬY, MỖI NGƯỜI, ĐẶC BIỆT LÀ THẾ HỆ TRẺ, CẦN CÓ Ý THỨC BẢO TỒN VÀ TIẾP NỐI NHỮNG NÉT ĐẸP VĂN HÓA ẤY ĐỂ CHÚNG KHÔNG BỊ LÃNG QUÊN THEO THỜI GIAN.


25 tháng 4

Câu 1

Văn bản một chút hồn quê được diễn tả quá các yếu tố như : lời nói , hình ảnh

Câu 2

Chủ đề của đoạn trích là nỗi nhớ quê hương và giá trị bình dị mộc mạc

31 tháng 3 2021

 Vui nhất là những hôm có chợ phiên ở quê em. Khung cảnh vô cùng nhộn nhịp, sôi động. Từ sáng sớm, người từ các xóm, thôn đã nối đuôi nhau đổ về chợ. Trên các con đường lát bê tông hoặc rải nhựa, người già và trẻ em, đàn bà và thanh nữ, xe đạp, xe máy, gồng gánh... ùn ùn kéo đi. Âm thanh và tiếng cười nói vang lên khắp mọi nơi. Khu chợ bày hàng nông sản thật ồn ào: tiếng mua bán, nói cười, tiếng các anh chị gà vịt kêu, tiếng những chú lợn éc... Gạo thóc, hoa trái và nhiều thứ nông sản khác bày bán la liệt. Bốn dãy nhà lợp tôn kẽm màu đỏ au đã thay thế cho những lều chợ xiêu vẹo, lụp xụp ngày xưa. Gian nào cũng đầy ắp hàng hóa công nghệ phẩm, người ra vào mua bán tấp nập từ sáng sớm đến xế chiều. Cảnh no ấm thịnh vượng, sự yên vui thanh bình hiện rõ trên từng khuôn mặt rạng rỡ.

Câu in đậm và in nghiêng là câu ghép
Nghệ thuật nhân hóa ở :  Anh chị gà vịt, những chú lợn éc

23 tháng 2 2019

Chọn đáp án: A

3 tháng 8 2021

Em tham khảo:

"Cây tre Việt Nam" có phẩm chất văn chương hơn báo chí dù tác giả của nó là nhà báo hơn một nhà văn. Phẩm chất văn chương biểu hiện cái nền của cảm xúc dồi dào, tình yêu nồng nhiệt trước con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam mà cây tre là biểu tượng tuyệt vời. Tình cảm ấy cộng với những tri thức văn hoá, văn chương đã tìm đến những hình ảnh, những nhạc điệu như một thi nhân để thổ lộ, giãi bày, diễn tả. Tuy nhiên, là một tuỳ bút chính luận, dù muốn dù không, bài văn có một tổ chức phân đoạn, phân ý rõ ràng. Cái khéo của nhà văn là tạo được mối liên kết cả bên ngoài và cả bên trong của nó. Bài văn có dược sự liền mạch câu nọ nối liền câu kia, ý trên với ý dưới như dòng chảy một con sông. Đây là một chỉnh thể nghệ thuật.

Cùng với nội dung, giá trị nghệ thuật chủ yếu của bài văn là chất thơ văn xuôi của nó. Chất thơ ấy thể hiện trên hai mặt, một là những hình ảnh táo bạo, phong phú và hai là nhạc điệu đặc biệt của câu về hình ảnh độc đáo, người viết tạo ra bằng biện pháp nhân hoá trong nhiều trường hợp. Thực ra cái cách này không mới. Ca dao từng đã có câu : "Giã ơn cái cối cái chày", "Giã ơn cái cọc bờ ao". Nhưng sáng tạo của Thép Mới là sử dụng biện pháp ấy một cách tối đa, có hệ thống và đầy hiệu quả : "Tre với người như thế đã mấy nghìn năm...". Sự xuyên suốt theo kiểu tính đếm ấy sâu nặng nhân tình như một thứ lạt mềm buộc chặt để ai đó trong chúng ta chỉ cần thao thức một chút là không khỏi rưng rưng về cái nơi sinh thành gốc đa, giếng nước. Còn về nhạc điệu của lời văn, có gì xao xuyến hơn những câu văn đầy tính hoà thanh của bằng trắc, của cách ngắt nhịp khi dồn dập trào dâng, lúc lắng sâu, nỉ non, thủ thỉ. Câu văn có lúc căm giận đến nghẹn ngào : "Một thế kỉ "văn minh", "khai hoá" của thực dàn cũng không làm ra được một tấc sắt. Tre vẫn phải còn vất vả mãi với người", lúc trầm tư như chiêm ngưỡng một bức tranh thuốc nước: "Dưới bóng tre của ngàn xưa, thấp thoáng mái đình mái chùa cổ kính".

Với thành công về nhiều mặt như đã phân tích trên đây, Cây tre Việt Nam là một áng văn xuôi đặc sắc.