K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên.  Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:    ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên. 

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:

     [Lược một đoạn: Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính tên Tâm, được người mẹ tần tảo sớm khuya nuôi dạy nên người. Tuy nhiên, khi được ra thành phố học tập và làm việc, trong suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền hàng tháng về cho mẹ, không báo tin mình đã lấy vợ và tuyệt nhiên không một lời hỏi thăm, không để tâm đến những bức thư mẹ gửi từ quê ra. Khi bất đắc dĩ có việc phải về nhà, anh mới có dịp gặp lại mẹ…].

     Khi vào đến sân nhà, Tâm thấy bốn bề yên lặng, không có bóng người. Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn. Tâm bước qua sân rồi đẩy cái liếp bước vào. Vẫn cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ. Tâm cất tiếng gọi. Chàng nghe thấy tiếng guốc đi, vẫn cái tiếng guốc ấy, thong thả và chậm hơn trước, rồi mẹ Tâm bước vào. Bà cụ đã già đi nhiều, nhưng vẫn mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước.

     Khi nhận ra con, bà cụ ứa nước mắt:

     - Con đã về đấy ư?

     - Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ? - Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được.

     - Bà ở đây một mình thôi à?

     Bà cụ cảm động đến nỗi không nói được. Một lát bà mới ấp úng:

     - Vẫn có con Trinh nó ở đây với tôi.

     - Cô Trinh nào? Có phải cô Trinh con bác Cả không? Tâm nhớ mang máng cái cô con gái bé nhỏ ngày trước vẫn hay chơi với chàng.

     - Tôi tưởng cô ta đi lấy chồng rồi.

     Bà cụ ngồi xuống chiếc phản gỗ, đáp:

     - Đã lấy ai đâu. Con bé dở hơi chết đi ấy mà. Cũng đã có mấy đám hỏi, mà nó không chịu lấy. Bà cụ yên lặng một lát.

     - Thỉnh thoảng nó vẫn nhắc đến cậu đấy.

     Tâm nhún vai, không trả lời. Tuy ngoài trời nắng, mà Tâm thấy bên trong cái ẩm thấp hình như ở khắp tường lan xuống, thấm vào người.

     Bà cụ âu yếm nhìn con, săn sóc hỏi:

     - Năm ngoái bác Cả lên tỉnh về bảo cậu ốm. Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi, thành ra không dám lên thăm. Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?

     Tâm nhìn ra ngoài đáp:

     - Như thường rồi. Rồi muốn nói sang chuyện khác, Tâm hỏi:

     - Ở làng có việc gì lạ không? Bà cụ trả lời:

     - Chả việc gì lạ sất, ngày nào cũng như ngày nào, nhưng được có con Trinh sang đây với tôi nên cũng đỡ buồn. Nó thường vẫn làm giúp tôi nhiều công việc, con bé thế mà đảm đang đáo để, đã chịu khó lại hay làm. […]

     Tâm lơ đãng nghe lời mẹ kể những công việc và cách làm ăn ngày một khó khăn ở làng. Chàng dửng dưng không để ý đến. Con bác Cả Sinh lấy vợ, hay chú bác ta chết thì có can hệ gì đến chàng? Cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả. Câu chuyện nhạt dần. Những câu hỏi và sự săn sóc của bà cụ về công việc của chàng chỉ làm cho Tâm khó chịu. Chàng trả lời qua loa lấy lệ. Nghĩ đến vợ đợi, Tâm vội vàng đứng dậy.

     Bà cụ nhìn theo khẩn khoản:

     - Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra.

     - Thôi, bà để tôi về. Độ này bận công việc lắm. Tâm lại an ủi:

     - Nhưng thế nào có dịp tôi cũng về.

     Rồi Tâm mở ví lấy ra bốn tấm giấy bạc 5 đồng đưa cho mẹ. Tâm hơi kiêu ngạo, trước mặt cô Trinh, chàng nói:

     - Đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu, có thiếu tôi lại gửi về cho. Bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt.

     Tâm làm như không thấy gì, vội vàng bước ra. […] Ra đến ngoài Tâm nhẹ hẳn mình. Chàng tự cho là đã làm xong bổn phận.

                            (Trích Trở vềTuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2004, tr.24-27.)

* Chú thích:

- Nhà văn Thạch Lam là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự lực văn đoàn. Ông sinh năm 1910 tại Hà Nội, tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau đổi tên là Nguyễn Tường Lân, bút danh Thạch Lam.

- Tác phẩm hướng về đời sống bình dị, tình cảm nghiêng về người nghèo, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Lối viết trữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi.

7
29 tháng 4

Câu 1 (khoảng 200 chữ): Câu nói của Mark Twain gợi cho ta suy nghĩ sâu sắc về cách sống của mỗi người. Quả thật, trong cuộc đời, điều khiến ta day dứt nhất thường không phải là những việc đã làm, mà là những điều ta đã không dám làm. Khi đứng trước cơ hội, nhiều người vì sợ thất bại, sợ rủi ro mà chọn cách ở lại trong “bến đỗ an toàn”. Tuy nhiên, chính sự an toàn đó lại kìm hãm ta trưởng thành và khám phá giá trị của bản thân. Nếu không thử, ta sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Tuổi trẻ là thời điểm thích hợp nhất để dấn thân, trải nghiệm và chấp nhận thử thách. Dù có thể vấp ngã, thất bại, nhưng đó cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sống an phận, ngại thay đổi sẽ khiến cuộc đời trở nên tẻ nhạt và dễ để lại nuối tiếc. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn “tháo dây, nhổ neo”, bước ra khỏi vùng an toàn để sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.

Câu 2 (khoảng 400 chữ): Đoạn trích đã khắc họa hình ảnh người mẹ với tình yêu thương con sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng. Mẹ là người đã “tần tảo sớm khuya” nuôi Tâm khôn lớn, dành trọn cuộc đời để chăm lo cho con. Dù cuộc sống vất vả, lam lũ, mẹ vẫn không quản khó khăn, chỉ mong con có tương lai tốt đẹp. Khi Tâm ra thành phố học tập và làm việc, mẹ vẫn luôn dõi theo con từ xa, gửi thư hỏi thăm, mong ngóng tin con từng ngày. Thế nhưng, trái ngược với tình yêu thương ấy là sự vô tâm, lạnh nhạt của Tâm. Suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han, không quan tâm đến những lá thư của mẹ, thậm chí còn giấu chuyện lập gia đình. Điều đó càng làm nổi bật tấm lòng bao dung, vị tha của người mẹ. Dù bị con lãng quên, mẹ vẫn không trách móc mà chỉ âm thầm chờ đợi. Khi Tâm trở về, cuộc gặp gỡ chắc hẳn đã gợi lên nhiều cảm xúc. Người mẹ có thể vẫn đón con bằng tình yêu thương nguyên vẹn, bởi tình mẫu tử luôn bao la, không đòi hỏi sự đáp trả. Qua nhân vật người mẹ, tác giả ca ngợi đức hi sinh, tình yêu vô điều kiện của những người làm mẹ. Đồng thời, đoạn trích cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người: đừng vô tâm với cha mẹ khi còn có thể. Tiền bạc không thể thay thế sự quan tâm, sẻ chia. Hãy trân trọng tình thân, bởi đó là điều thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người.

29 tháng 4

Câu 1:

Câu nói nổi tiếng của Mark Twain là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hành động và sự dũng cảm dấn thân. Theo tôi, nỗi hối hận lớn nhất trong cuộc đời không phải là những thất bại khi dám làm, mà là sự tiếc nuối về những cơ hội bị bỏ lỡ do sợ hãi. "Bến đỗ an toàn" đại diện cho vùng an toàn (comfort zone), nơi chúng ta cảm thấy dễ chịu nhưng cũng chính là nơi cản trở sự phát triển. Tháo dây, nhổ neo chính là dám bước ra khỏi sự bao bọc, dũng cảm đối mặt với thử thách, trải nghiệm và thực hiện ước mơ. Cuộc đời là hữu hạn, nếu chỉ chọn con đường bằng phẳng, ta sẽ bỏ lỡ những cảnh sắc tuyệt vời và cả những bài học quý giá từ thất bại. Vì vậy, thay vì chần chừ, hãy biến ý tưởng thành hành động, sống hết mình với đam mê để khi nhìn lại, ta tự hào về những điều đã qua thay vì nuối tiếc những gì đã bỏ lỡ. Dám làm, dám chịu trách nhiệm chính là chìa khóa để kiến tạo một cuộc đời rực rỡ.

câu 2

Trong văn học, hình ảnh người mẹ luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Nhân vật người mẹ trong đoạn trích trên trích từ truyện ngắn "Trở về" của nhà văn Thạch Lam đã để lại trong lòng độc giả những nỗi niềm xót xa về tình mẫu tử thiêng liêng trước sự thờ ơ của con cái.Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo và giàu đức hy sinh. Bà đã "tần tảo sớm khuya" một mình nuôi con khôn lớn, gây dựng tương lai cho Tâm. Sự hy sinh đó kéo dài suốt nhiều năm tháng, ngay cả khi con đã thành đạt ở thành phố, bà vẫn sống trong cảnh nghèo khó, đơn sơ. Hình ảnh bà cụ "đã già đi nhiều", mặc bộ "áo cũ kỹ như mấy năm về trước" và sống trong ngôi nhà "mái gianh xơ xác" đối lập hoàn toàn với sự hào nhoáng của con trai ở thành thị, càng làm nổi bật sự quên mình vì con của bà.Đặc biệt, lòng vị tha và tình yêu con sâu sắc của người mẹ được thể hiện rõ nét qua giây phút gặp lại. Dù suốt sáu năm ròng rã, Tâm chỉ gửi tiền mà không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư từ, nhưng khi thấy con về, bà không hề trách móc. Phản ứng của bà là "ứa nước mắt" và câu hỏi nghẹn ngào: "Con đã về đấy ư?". Giọt nước mắt ấy chứa đựng tất cả nỗi nhớ nhung, sự chờ đợi mòn mỏi và cả niềm hạnh phúc vỡ òa. Bà đón nhận con bằng tất cả sự dịu dàng nhất, bất kể sự vô tâm, lạnh lùng mà Tâm đang thể hiện qua cách xưng hô "tôi - bà".Bằng ngòi bút điềm tĩnh và tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công nhân vật người mẹ như một biểu tượng của sự bao dung. Sự đối lập giữa vẻ lam lũ, tình cảm chân thành của mẹ và sự "lên xe hoa", xa cách của đứa con đã tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí người đọc.Tóm lại, nhân vật người mẹ trong đoạn trích không chỉ đại diện cho những người mẹ nghèo khổ, hy sinh tất cả vì con, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con. Qua đó, tác giả kín đáo phê phán thái độ sống vô ơn, đồng thời tôn vinh giá trị vĩnh cửu của tình cảm gia đình.

5 tháng 6 2023

Dàn ý cho bạn.

Mở bài:

- Giới thiệu vấn đề nghị luận xã hội: "phải biết trân trọng chính mình".

+ Nếu như tình yêu thương làm mọi thứ dễ dàng hơn thì việc biết trân trọng chính mình sẽ làm cho mọi thứ của bản thân ta tốt đẹp hơn.

Thân bài:

- Giải thích:

+ "Trân trọng chính mình" là:

-> Việc tôn trọng giá trị của bản thân, biết rõ những điểm mạnh và yếu của mình, và không để bị ảnh hưởng bởi ý kiến của người khác. 

-> Sự tự tin và yêu quý bản thân mình, đồng thời cũng là việc đối xử với mình một cách công bằng và đúng đắn.

- Bàn luận, phân tích:

+ Khi chúng ta biết trân trọng chính mình, chúng ta sẽ có thêm sự tự tin, sự kiên nhẫn và sự quyết tâm để đạt được mục tiêu của mình.

+ Khi trân trọng chính mình, ta có thể đạt được sự hài lòng và tự hào về bản thân, đồng thời cũng giúp ta đối phó với những áp lực và thách thức trong cuộc sống một cách hiệu quả hơn.

+ Hơn hết, việc trân trọng chính mình thể hiện nên tình yêu của ta với chính bản thân từ đó ta mới có thể trao tình thương đến mọi người xung quanh một cách nồng nàn.

+ Liên hệ câu nói: "Một trong những điều quan trọng nhất để đạt được hạnh phúc và thành công trong cuộc sống là học cách trân trọng và yêu quý bản thân mình."

+ Dẫn chứng:

-> Trong một xã hội, khi mỗi người đều trân trọng bản thân và đối xử với mình một cách công bằng, thì sẽ có một môi trường sống tích cực và khỏe mạnh hơn. Những người này sẽ có tinh thần lạc quan, sáng tạo và đóng góp tích cực cho xã hội.

-> Việc trân trọng chính mình cũng là việc tôn trọng và đánh giá đúng đắn giá trị của bản thân. Khi mỗi người đều biết cách trân trọng bản thân, thì sẽ không có sự phân biệt đối xử dựa trên giới tính, tôn giáo, chủng tộc hay bất kỳ yếu tố nào khác.

- Liên hệ bản thân: em đã biết trân trọng chính mình chưa?, em đã làm gì đã trân trọng chính mình?

 - Phản đề: nói về những người luôn nghĩ quá nhiều đến người khác mà quên đi bản thân mình. Từ đó đưa ra lời khuyên cho họ.

Kết bài:

- Tổng kết và nhấn mạnh lại vấn đề: việc trân trọng chính mình cũng giúp ta có thể đối mặt với những áp lực và thách thức trong cuộc sống một cách hiệu quả hơn. Khi mỗi người đều biết cách yêu quý và tôn trọng bản thân, thì sẽ có khả năng tự tin và kiên nhẫn hơn khi đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống.

30 tháng 1 2018

Em có suy nghĩ về lời khuyên của Dế Choắt là : 

  • Nếu chúng ta cứ đi đâu là đùa ở đó như Dế Choắt thì có ngày sẽ mang tai họa vào chính mình.
  • Nếu gây gổ với những người khác thì có thể làm hại những người xung quanh bản thân. 
26 tháng 2 2023

Thời gian là vô hạn, năm tháng con người là hữu hạn. Chính vì thế mà những câu nói hay để một cuộc đời ý nghĩa luôn là điều mà chúng ta theo đuổi. Và "Tấm bản đồ được vẽ lên bằng chính kinh nghiệm của mình" là một câu nói như thế.

Trước hết, câu nói có nghĩa rằng muốn vẽ được tấm bản đồ cho đời mình hay định hướng tương lai mình thì ta phải có kinh nghiệm của mình. Vì sao lại vậy?. Bởi kinh nghiệm của ta phản ánh lên trí thức, sự tư duy, tính cách của ta; đó đều là những thứ tác động mạnh mẽ đến cuộc đời mỗi con người. Khi anh chán nản, anh thất bại hay lười biếng, anh có thể đọc lời khuyên từ câu nói này; rồi đầu óc và tâm hồn anh sẽ được tỉnh táo rộng mở hơn để viết lại cuộc đời cho chính mình ở một trang giấy trắng. Đó là ý nghĩa của câu nói!. Không bao giờ con người ta có thể thấm những triết nghĩa nhanh thế nhưng khi em vừa đọc câu nói, em liền hiểu được những tầng ý nghĩa sâu sắc của nó. Hơn hết, câu nói trên còn là lời răn cho những ai chỉ đổ lỗi, chỉ biết nói "tại". Nhưng cũng có đôi lúc, tấm bản đồ cuộc đời mình được vẽ lên ra sao còn có 10% do những người xúc quanh mình và xã hội mình sống tác động nên. Mà suy cho cùng thì 90% còn lại là do thái độ sống của chính minh, do sự tích lũy kinh nghiệm của bản thân đã được nhiều đã được sâu sắc chưa. Ta nói rộng hơn thì "tấm bản đồ" trong câu nói không chỉ là "tấm bản đồ cuộc đời", đó còn chỉ đến "định hướng tương lai", "nghề nghiệp", "đạo đức" của mỗi người. Nếu muốn có tương lai tốt đẹp, con người ta cần có bản đồ; bởi không bao giờ một người dọ đường đi nhanh đến đích thành công hơn là người có tấm bản đồ. 

Khép lại, câu nói trên mang đầy tính triết học nhưng vẫn không thiếu sự thể hiện ý nghĩa của lời khuyên đẹp đẽ cho chúng ta. Đọc đến đây, bạn có tự hỏi mình đã vẽ ra được tấm bản đồ cho chính mình hay chưa?. 

13 tháng 10 2018

Dàn bài.

a. Mở bài.

- Giới thiệu chung về nét đẹp tình cảm gia đình của dân tộc Việt Nam.

- Trích dẫn câu ca dao.

b. Thân bài.

* Giải thích ý nghĩa của câu ca dao.

- Hình ảnh so sánh: Anh em như thể chân tay.

   + Tay – Chân: Hai bộ phận trên cơ thể con người có quan hệ khăng khít, hỗ trợ cho nhau trong mọi hoạt động.

   + So sánh cho thấy mối quan hệ gắn bó anh em.

- Rách, lành là hình ảnh tượng trưng cho nghèo khó, bất hạnh và thuận lợi, đầy đủ.

Từ đó câu ca dao khuyên: Giữ gìn tình anh em thắm thiết dù hoàn cảnh sống thay đổi.

* Vì sao phải giữ gìn tình anh em?

- Anh em cùng cha mẹ sinh ra dễ dàng thông cảm giúp đỡ nhau.

- Anh em hoà thuận làm cha mẹ vui.

- Đó là tình cảm nhưng cũng là đạo lý.

- Là trách nhiệm, bổn phận của mỗi con người.

- Là truyền thống dân tộc.

* Làm thế nào để giữ được tình cảm anh em?

- Quan tâm đến nhau từ lúc còn nhỏ cho đến khi đã lớn.

- Quan tâm giúp đỡ nhau về mọi mặt: Vật chất, tinh thần.

- Giữ hoà khí khi xảy ra xung khắc, bất đồng.

- Nghiêm khắc nhưng vị tha khi anh, chị em mắc sai lầm.

c. Kết bài.

- Khẳng định tính đúng đắn của câu ca dao.

15 tháng 12 2017

mk viết bài này rồi nhưng lười đánh quá :p . Ủa mà câu này ở lớp 9 mà nhỉ ???

1 tháng 7 2021

Em tham khảo dàn ý nhé:

I. Mở bài:

- Giới thiệu vấn đề cần nghị luận: Bàn về sự nhường nhịn

II. Thân bài:

* Giải thích và nêu biểu hiện của sự nhường nhịn:

- Sự nhường nhịn là gì?

Nhường nhịn đó là một phẩm chất đáng quý trong cuộc sống, cần nhường nhịn với tất cả mọi người, nghĩa đen của nhường nhịn đó là những đức tính tốt mà mỗi người cần phải rèn luyện và có được nó, mỗi phẩm chất đều phải trong quá trình rèn luyện và tu dưỡng nó, ở đây nhường nhịn không phải là chấp nhận thua cuộc mà là sự cảm thông đối với đối phương, việc nhường nhịn sẽ tạo nên những phẩm chất vô cùng đáng quý và góp phần tạo nên cho mình những điều đáng quý hơn, ngoài những điều đó bản thân mỗi người đều phải ra sức rèn luyện và tu dưỡng đạo đức của mình, mỗi người là một tấm gương cho việc học tập và tu dưỡng đạo đức, nhường nhịn sẽ tạo nên cho mình một phẩm chất cao quý đó là sự cảm thông thấu hiểu và những hiểu biết chi tiết về bản chất của sự vật và sự việc.

- Biểu hiện của người biết sống nhường nhịn: Nhường nhịn không chỉ được áp dụng trong một ngôi nhà để thấy được sự hạnh phúc và ấm áp trong mỗi thành viên trong gia đình mà nó hiện hữu trong những trường hợp riêng và nó góp phần tạo nên một ý nghĩa vô cùng đặc biệt, nó tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn, không chỉ trong gia đình nó tạo nên một cảm giác gần gũi mà nó tạo nên những cảm giác gần gũi giữa các thành viên trong gia đình, những sự nhường nhịn đó sẽ làm nên cho chúng ta được những điều tuyệt vời nhất, gia đình lúc nào cũng có những cảm giác êm ấm và hạnh phúc, mỗi người đều biết nhường nhịn và cảm thông cho nhau thì gia đình sẽ mãi luôn được hạnh phúc và nó phát triển một cách toàn diện hơn, mỗi người đều tạo nên những không gian riêng và nó to lớn ảnh hưởng mạnh mẽ đến cuộc sống của mỗi người, chúng ta thấy được sự nhường nhịn đó sẽ làm cho mỗi người luôn luôn có cảm giác an toàn hạnh phúc và không gian trong gia đình lúc nào cũng ấm áp và không có những tranh cãi riêng nó tạo nên cảm giác hạnh phúc và vô cùng ý nghĩa.

* Trình bày ý nghĩa của sự nhường nhịn:

- Sự nhường nhịn sẽ bảo vệ mối quan hệ giữa người với người thông qua việc bảo vệ và gìn giữ hòa khí, đồng thời thiết lập nên tinh thần gắn kết, đoàn kết.

- Sự nhường nhịn còn giúp con người vượt thoát khỏi những bon chen, ích kỷ, toan tính của cuộc sống xô bồ, tấp nập thường ngày.

- Sống nhường nhịn còn giúp con người bao dung, sẻ chia với những khó khăn, hoạn nạn của người khác và là biểu hiện của lối sống vị tha cao đẹp: "Mình vì mọi người".

* Lật lại vấn đề:

- Những người sống ích kỷ, bon chen, tranh giành quyền lợi trong xã hội.

* Bài học nhận thức và hành động:

- Chúng ta cần mở rộng lòng mình để sẵn sàng tha thứ, bỏ qua sai lầm của người khác

- Giúp đỡ người khác nhận ra và khắc phục những sai lầm.

III. Kết bài:

- Khẳng định lại ý nghĩa của lòng khoan dung. Liên hệ bản thân.

1 tháng 7 2021

THAM KHẢO

Từ xưa đến nay, ca dao tục ngữ vẫn có sức giáo dục vô cùng mạnh mẽ, giúp mỗi con người hoàn thiện nhân cách và có cuộc sống tốt đẹp hơn. Cùng với bao thăng trầm của lịch sử, những câu tục ngữ vẫn luôn là một phần quan trọng trong tâm thức của những người dân Việt Nam. Một trong số đó là câu: “Một điều nhịn chín điều lành”. Trước tiên, chúng ta hãy cùng giải thích câu tục ngữ. “Nhịn” ở đây là sự nhường nhịn, nhẫn nại trong giao tiếp và hành động. Còn “lành” là kết quả tốt đẹp, như mọi người mong muốn. “Một” và “chín” đều là những số từ phiếm chỉ. Vậy, ý của câu tục ngữ muốn khuyên chúng ta rằng: Nên nhường nhịn, nhún nhường một chút để đạt được kết quả tốt đẹp lâu dài về sau. Câu tục ngữ đã thể hiện được sự tinh tế trong cách ứng xử của người xưa. Vậy tại sao ông cha ta lại khuyên như thế? Trong cuộc sống, mọi chuyện không phải lúc nào cũng êm đẹp hay thuận buồn xuôi gió. Đôi lúc chúng ta cũng sẽ gặp phải những chuyện không đâu, những bất đồng làm cho bản thân khó chịu, tức giận, không giữ nổi bình tĩnh. Trong các trường hợp ấy, nếu chúng ta vội vàng, hấp tấp, cố tìm hiểu, điều tra đến cùng, kết quả chẳng những không được như mong muốn mà còn làm rạn nứt các mối quan hệ. Những lúc như thế, điều cần làm là ta phải bình tĩnh, suy xét đầu đuôi kĩ càng, lời lẽ nhã nhặn, thậm chí có thể chịu thua thiệt về mình để lợi ích và những mối quan hệ được bền lâu. Khi làm việc trong một tập thể mà không biết nhường nhịn nhau thì sẽ dẫn đến nội bộ lục đục. Vợ chồng, bạn bè cãi nhau mà không ai chịu nhường ai thì tình cảm đi xuống, khó có thể chung sống lâu dài. Vậy nên, chúng ta cần dĩ hòa vi quý để tránh những tranh cãi, xô xát không đáng có. Hưng đạo đại vương Trần Quốc Tuấn không chỉ là một nhà quân sự tài ba mà còn rất tinh tế trong cách hành xử. Ông đã biết gạt bỏ tư thù, ân oán trong gia đình, cùng với Trần Quang Khải phò tá vua Trần, ba lần đánh thắng giặc Mông Nguyên. Hay trong các cuộc thương lượng, đàm phán, các nhà ngoại giao đều phải hết sức cẩn thận, nhún nhường nhau từng chút một để đi đến đạt được lợi ích chung. Tuy nhiên, nói “một điều nhịn chín điều lành” cũng không có nghĩa là nhu nhược, hèn nhát, chỉ biết chiều theo ý người khác. Nhường nhịn ở đây là lùi một bước để tiến hai bước. Tuy nhiên, để bảo vệ danh dự cũng như lợi ích cá nhân, chúng ta cũng phải đấu tranh đến cùng để người khác không vì thấy ta nhẫn nhục mà làm càn tiến tới. Nhẫn nhịn chỉ phát huy tác dụng khi ta bảo vệ cái đúng chứ không phải là điều vô lí. Qua câu tục ngữ, ta cũng cần phê phán những người không biết nhường nhịn, hay so đo, tính toán, chấp vặt. Những con người ấy sẽ dễ làm mếch lòng người khác trong cuộc sống, không thể đắc nhân tâm vì đã đi ngược lại bài học mà người xưa răn dạy. Mỗi chúng ta cần vận dụng những điều hay mà ông cha truyền lại để có thể thu phục lòng người, đạt được những kết quả tốt đẹp trong các mối quan hệ và trong công việc. Chi khi ta biết dĩ hòa vi quý đúng lúc thì mới có thể bình yên lâu dài. Câu tục ngữ là hành trang quý báu sẽ theo ta đi suốt cuộc đời. Qua câu tục ngữ, ta cũng phần nào thấy được sự uyên thâm trong trí tuệ cùng cách ứng xử tinh tế, phù hợp của người xưa.

Theo em, câu đó của Dế Choắt có ý nghĩa :

Trong cuộc sống, không ai trong trong đời là không mắc sai lầm nhưng chúng ta phải biết nhận ra lỗi của mình và sửa nó. Chúng ta phải biết suy nghĩ khi làm một hành động nào đó nếu không chỉnh lại sẽ mang hại vào thân.

19 tháng 11 2023

- Tìm hiểu cách ứng xử, giao tiếp nơi công cộng: Biết chào người lớn, hỏi dạ bảo vâng, không nói bậy,..

- Tục ngữ, ca dao: 

+ Kính trên nhường dưới.

+ Hỏi dạ bảo vâng.

+ Lời nói chẳng mất tiền mua

Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.

+ Tiên học lễ, Hậu học văn.