Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên.
Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:
[Lược một đoạn: Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính tên Tâm, được người mẹ tần tảo sớm khuya nuôi dạy nên người. Tuy nhiên, khi được ra thành phố học tập và làm việc, trong suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền hàng tháng về cho mẹ, không báo tin mình đã lấy vợ và tuyệt nhiên không một lời hỏi thăm, không để tâm đến những bức thư mẹ gửi từ quê ra. Khi bất đắc dĩ có việc phải về nhà, anh mới có dịp gặp lại mẹ…].
Khi vào đến sân nhà, Tâm thấy bốn bề yên lặng, không có bóng người. Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn. Tâm bước qua sân rồi đẩy cái liếp bước vào. Vẫn cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ. Tâm cất tiếng gọi. Chàng nghe thấy tiếng guốc đi, vẫn cái tiếng guốc ấy, thong thả và chậm hơn trước, rồi mẹ Tâm bước vào. Bà cụ đã già đi nhiều, nhưng vẫn mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước.
Khi nhận ra con, bà cụ ứa nước mắt:
- Con đã về đấy ư?
- Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ? - Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được.
- Bà ở đây một mình thôi à?
Bà cụ cảm động đến nỗi không nói được. Một lát bà mới ấp úng:
- Vẫn có con Trinh nó ở đây với tôi.
- Cô Trinh nào? Có phải cô Trinh con bác Cả không? Tâm nhớ mang máng cái cô con gái bé nhỏ ngày trước vẫn hay chơi với chàng.
- Tôi tưởng cô ta đi lấy chồng rồi.
Bà cụ ngồi xuống chiếc phản gỗ, đáp:
- Đã lấy ai đâu. Con bé dở hơi chết đi ấy mà. Cũng đã có mấy đám hỏi, mà nó không chịu lấy. Bà cụ yên lặng một lát.
- Thỉnh thoảng nó vẫn nhắc đến cậu đấy.
Tâm nhún vai, không trả lời. Tuy ngoài trời nắng, mà Tâm thấy bên trong cái ẩm thấp hình như ở khắp tường lan xuống, thấm vào người.
Bà cụ âu yếm nhìn con, săn sóc hỏi:
- Năm ngoái bác Cả lên tỉnh về bảo cậu ốm. Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi, thành ra không dám lên thăm. Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?
Tâm nhìn ra ngoài đáp:
- Như thường rồi. Rồi muốn nói sang chuyện khác, Tâm hỏi:
- Ở làng có việc gì lạ không? Bà cụ trả lời:
- Chả việc gì lạ sất, ngày nào cũng như ngày nào, nhưng được có con Trinh sang đây với tôi nên cũng đỡ buồn. Nó thường vẫn làm giúp tôi nhiều công việc, con bé thế mà đảm đang đáo để, đã chịu khó lại hay làm. […]
Tâm lơ đãng nghe lời mẹ kể những công việc và cách làm ăn ngày một khó khăn ở làng. Chàng dửng dưng không để ý đến. Con bác Cả Sinh lấy vợ, hay chú bác ta chết thì có can hệ gì đến chàng? Cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả. Câu chuyện nhạt dần. Những câu hỏi và sự săn sóc của bà cụ về công việc của chàng chỉ làm cho Tâm khó chịu. Chàng trả lời qua loa lấy lệ. Nghĩ đến vợ đợi, Tâm vội vàng đứng dậy.
Bà cụ nhìn theo khẩn khoản:
- Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra.
- Thôi, bà để tôi về. Độ này bận công việc lắm. Tâm lại an ủi:
- Nhưng thế nào có dịp tôi cũng về.
Rồi Tâm mở ví lấy ra bốn tấm giấy bạc 5 đồng đưa cho mẹ. Tâm hơi kiêu ngạo, trước mặt cô Trinh, chàng nói:
- Đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu, có thiếu tôi lại gửi về cho. Bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt.
Tâm làm như không thấy gì, vội vàng bước ra. […] Ra đến ngoài Tâm nhẹ hẳn mình. Chàng tự cho là đã làm xong bổn phận.
(Trích Trở về, Tuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2004, tr.24-27.)
* Chú thích:
- Nhà văn Thạch Lam là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự lực văn đoàn. Ông sinh năm 1910 tại Hà Nội, tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau đổi tên là Nguyễn Tường Lân, bút danh Thạch Lam.
- Tác phẩm hướng về đời sống bình dị, tình cảm nghiêng về người nghèo, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Lối viết trữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi.
Câu 1 (khoảng 200 chữ): Câu nói của Mark Twain gợi cho ta suy nghĩ sâu sắc về cách sống của mỗi người. Quả thật, trong cuộc đời, điều khiến ta day dứt nhất thường không phải là những việc đã làm, mà là những điều ta đã không dám làm. Khi đứng trước cơ hội, nhiều người vì sợ thất bại, sợ rủi ro mà chọn cách ở lại trong “bến đỗ an toàn”. Tuy nhiên, chính sự an toàn đó lại kìm hãm ta trưởng thành và khám phá giá trị của bản thân. Nếu không thử, ta sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Tuổi trẻ là thời điểm thích hợp nhất để dấn thân, trải nghiệm và chấp nhận thử thách. Dù có thể vấp ngã, thất bại, nhưng đó cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sống an phận, ngại thay đổi sẽ khiến cuộc đời trở nên tẻ nhạt và dễ để lại nuối tiếc. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn “tháo dây, nhổ neo”, bước ra khỏi vùng an toàn để sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.
Câu 2 (khoảng 400 chữ): Đoạn trích đã khắc họa hình ảnh người mẹ với tình yêu thương con sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng. Mẹ là người đã “tần tảo sớm khuya” nuôi Tâm khôn lớn, dành trọn cuộc đời để chăm lo cho con. Dù cuộc sống vất vả, lam lũ, mẹ vẫn không quản khó khăn, chỉ mong con có tương lai tốt đẹp. Khi Tâm ra thành phố học tập và làm việc, mẹ vẫn luôn dõi theo con từ xa, gửi thư hỏi thăm, mong ngóng tin con từng ngày. Thế nhưng, trái ngược với tình yêu thương ấy là sự vô tâm, lạnh nhạt của Tâm. Suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han, không quan tâm đến những lá thư của mẹ, thậm chí còn giấu chuyện lập gia đình. Điều đó càng làm nổi bật tấm lòng bao dung, vị tha của người mẹ. Dù bị con lãng quên, mẹ vẫn không trách móc mà chỉ âm thầm chờ đợi. Khi Tâm trở về, cuộc gặp gỡ chắc hẳn đã gợi lên nhiều cảm xúc. Người mẹ có thể vẫn đón con bằng tình yêu thương nguyên vẹn, bởi tình mẫu tử luôn bao la, không đòi hỏi sự đáp trả. Qua nhân vật người mẹ, tác giả ca ngợi đức hi sinh, tình yêu vô điều kiện của những người làm mẹ. Đồng thời, đoạn trích cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người: đừng vô tâm với cha mẹ khi còn có thể. Tiền bạc không thể thay thế sự quan tâm, sẻ chia. Hãy trân trọng tình thân, bởi đó là điều thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Câu 1:
Câu nói nổi tiếng của Mark Twain là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hành động và sự dũng cảm dấn thân. Theo tôi, nỗi hối hận lớn nhất trong cuộc đời không phải là những thất bại khi dám làm, mà là sự tiếc nuối về những cơ hội bị bỏ lỡ do sợ hãi. "Bến đỗ an toàn" đại diện cho vùng an toàn (comfort zone), nơi chúng ta cảm thấy dễ chịu nhưng cũng chính là nơi cản trở sự phát triển. Tháo dây, nhổ neo chính là dám bước ra khỏi sự bao bọc, dũng cảm đối mặt với thử thách, trải nghiệm và thực hiện ước mơ. Cuộc đời là hữu hạn, nếu chỉ chọn con đường bằng phẳng, ta sẽ bỏ lỡ những cảnh sắc tuyệt vời và cả những bài học quý giá từ thất bại. Vì vậy, thay vì chần chừ, hãy biến ý tưởng thành hành động, sống hết mình với đam mê để khi nhìn lại, ta tự hào về những điều đã qua thay vì nuối tiếc những gì đã bỏ lỡ. Dám làm, dám chịu trách nhiệm chính là chìa khóa để kiến tạo một cuộc đời rực rỡ.
câu 2
Trong văn học, hình ảnh người mẹ luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Nhân vật người mẹ trong đoạn trích trên trích từ truyện ngắn "Trở về" của nhà văn Thạch Lam đã để lại trong lòng độc giả những nỗi niềm xót xa về tình mẫu tử thiêng liêng trước sự thờ ơ của con cái.Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo và giàu đức hy sinh. Bà đã "tần tảo sớm khuya" một mình nuôi con khôn lớn, gây dựng tương lai cho Tâm. Sự hy sinh đó kéo dài suốt nhiều năm tháng, ngay cả khi con đã thành đạt ở thành phố, bà vẫn sống trong cảnh nghèo khó, đơn sơ. Hình ảnh bà cụ "đã già đi nhiều", mặc bộ "áo cũ kỹ như mấy năm về trước" và sống trong ngôi nhà "mái gianh xơ xác" đối lập hoàn toàn với sự hào nhoáng của con trai ở thành thị, càng làm nổi bật sự quên mình vì con của bà.Đặc biệt, lòng vị tha và tình yêu con sâu sắc của người mẹ được thể hiện rõ nét qua giây phút gặp lại. Dù suốt sáu năm ròng rã, Tâm chỉ gửi tiền mà không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư từ, nhưng khi thấy con về, bà không hề trách móc. Phản ứng của bà là "ứa nước mắt" và câu hỏi nghẹn ngào: "Con đã về đấy ư?". Giọt nước mắt ấy chứa đựng tất cả nỗi nhớ nhung, sự chờ đợi mòn mỏi và cả niềm hạnh phúc vỡ òa. Bà đón nhận con bằng tất cả sự dịu dàng nhất, bất kể sự vô tâm, lạnh lùng mà Tâm đang thể hiện qua cách xưng hô "tôi - bà".Bằng ngòi bút điềm tĩnh và tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công nhân vật người mẹ như một biểu tượng của sự bao dung. Sự đối lập giữa vẻ lam lũ, tình cảm chân thành của mẹ và sự "lên xe hoa", xa cách của đứa con đã tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí người đọc.Tóm lại, nhân vật người mẹ trong đoạn trích không chỉ đại diện cho những người mẹ nghèo khổ, hy sinh tất cả vì con, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con. Qua đó, tác giả kín đáo phê phán thái độ sống vô ơn, đồng thời tôn vinh giá trị vĩnh cửu của tình cảm gia đình.