Nhà thơ Xuân Diệu từng cho rằng " Thơ hay là hay cả hồn lẫn xác, hay cả bài" qua bài thơ" Nói với em" của Vũ Quần Phương em hãy làm sáng toe nhận định trên
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vũ Quần Phương khẳng định: “Cái tài của Nguyễn Đình Thi ở bài thơ này là tạo được một luồng không khí thân yêu trong trẻo run rẩy phủ lấy phong cảnh. Phong cảnh bỗng mang vị tâm hồn của tác giả.” bởi vì Nguyễn Đình Thi đã khéo léo vẽ nên cảm xúc của mình chỉ với vài câu thơ và vào nét vẽ về bức tranh thiên nhiên nhỏ. Nhà thơ đã khiến cho cảnh vật trở nên có hồn, sinh động và dễ đi vào những ngóc ngách tâm hồn con người.
Tham khảo nha em:
Ngay từ khi sinh ra, người dân quê ta đã gắn liền với đất. Đất là cuộc sống, là máu thịt, là linh hồn của mỗi con người. Do đó họ rất gắn bó và yêu thương tha thiết đối với nơi chôn rau cắt rốn của họ. Tình yêu ấy chính là những cảm hứng dạt dào để họ cất lên những bài ca bày tỏ tâm tình của mình.“Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”. Ao chỉ là hình ảnh hoán dụ để chỉ làng quê. Họ không vì tham ánh sáng hoa lệ đô thành mà rời bỏ quê cha đất tổ. Bởi vì quê nhà còn đất “Ai ơi đừng bỏ ruộng hoang, bao nhiêu tấc đất tức vàng bấy nhiêu”. Bởi vì quê nhà còn có ông bà cha mẹ “Con người có tổ có tông, như cây có cội như sông có nguồn”.Yêu quê hương còn là yêu những gì thân thương mà chỉ cần mở mắt ra, ngày họ đều thấy: “Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng mênh mông bát ngát, đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng bát ngát mênh mông”. Cảnh quê hương đẹp tươi chứa đựng biết bao tình “Làng ta phong cảnh hữu tình…” họ tự hào về vẻ đẹp độc đáo của quê hương. Khi thì người dân ca ngợi cảnh Lạng Sơn “Đồng Đăng có phố Kì Lừa…” Khi thì ca ngợi cảnh Hồ Tây “Gió đưa cành trúc la đà…” khi thì ca ngợi các đặc sản đáng tự hào của quê nhà (Nhớ cháo làng Ghè, Nhớ canh phố Mía, Nhớ chè Đông Viên… Thấy dừa thì nhớ Bến Tre, thấy sen nhớ đồng quê Tháp Mười). Dù có đi xa họ vẫn nhớ về quê hương nơi đó có cuộc sống tuy đạm bạc nhưng thắm thía nghĩa nặng tình “Anh đi, anh nhớ…” -> Điệp từ thân gắn bó… là nỗi nhớ nao lòng đối với ai xa quê. Cũng chính vì tình yêu ấy mà dù đang thổ lộ tình cảm khác đi nữa, lòng họ vẫn không quên nhắc đến những hình ảnh quê hương thân quen đã ăn sâu vào lòng họ. Những hình ảnh cây bưởi, hoa bưởi, cây tầm xuân, vườn cà, đầu đình, ao sen, cây trúc, cây mai, vườn hồng, giếng nước, gốc đa, con đò, bến sông… đã đi vào ca dao như những biểu tượng của quê hương.Yêu quê hương còn biểu hiện cao hơn trong tình yêu nước, tự hào về đất nước: “Nực cười châu chấu đá xe. Tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng”.Chính là cái tình yêu quê hương tha thiết mặn nồng từ xa xưa ấy đã tạo nên một nét rất đẹp trong truyền thống của người Việt Nam, đã là chất mem nên thơ nên nhạc, là động lực chủ yếu để dân tộc tồn tại trước bao lần ngoại xâm và nội chiến.
b, Liên kết câu: văn nghệ - văn nghệ (phép lặp)
- Liên kết đoạn: lặp từ sự sống, văn nghệ (lặp)


Nhà thơ Xuân Diệu cho rằng thơ hay phải “hay cả hồn lẫn xác, hay cả bài”, nghĩa là bài thơ không chỉ có nội dung sâu sắc mà còn phải có hình thức nghệ thuật phù hợp, tạo nên một chỉnh thể hài hòa. Qua bài thơ Nói với em của Vũ Quần Phương, nhận định ấy được thể hiện rõ ràng. Trước hết, bài thơ hay ở “hồn”, tức là ở nội dung và cảm xúc. Nói với em là lời tâm tình nhẹ nhàng, tha thiết của người đi trước nói với thế hệ sau về cuộc sống, về con người và cách sống. Bài thơ gửi gắm những suy ngẫm sâu sắc về tình yêu thương, trách nhiệm và niềm tin vào những giá trị tốt đẹp. Cảm xúc trong thơ chân thành, ấm áp, gần gũi như lời nhắn nhủ của một người anh, người cha, khiến người đọc dễ rung động và suy ngẫm. Bên cạnh đó, bài thơ còn hay ở “xác”, tức là hình thức nghệ thuật. Thể thơ tự do giúp mạch cảm xúc được triển khai tự nhiên, linh hoạt. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, giàu sức gợi nhưng không cầu kì, phù hợp với giọng điệu thủ thỉ, tâm tình. Các hình ảnh thơ gần gũi với đời sống hằng ngày, vừa cụ thể vừa mang ý nghĩa biểu tượng, góp phần làm nổi bật tư tưởng của bài thơ. Quan trọng hơn, Nói với em là một bài thơ hay “cả bài”, bởi nội dung và hình thức hòa quyện chặt chẽ với nhau. Tư tưởng nhân văn sâu sắc được chuyển tải bằng giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn ngữ mộc mạc, tạo nên sức lan tỏa bền lâu. Bài thơ không gây ấn tượng bởi những câu chữ hoa mĩ mà chinh phục người đọc bằng sự chân thành và chiều sâu cảm xúc. Như vậy, qua bài thơ Nói với em của Vũ Quần Phương, có thể thấy rõ nhận định của Xuân Diệu là hoàn toàn đúng. Một bài thơ hay phải là sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và nghệ thuật, giữa “hồn” và “xác”, để lại dấu ấn trọn vẹn trong lòng người đọc.