viết bài văn biểu cảm về nhân vật dì bảy trong văn bản"người ngồi đợi trước hiên nhà"của Huỳnh Như Phương(trên 1200 từ)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chiến tranh đến, đem đến cho con người biết bao đau đớn và khổ cực kể cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cũng chính nhờ chiến tranh mà ta biết được sự hy sinh của con người là lớn lao, là vĩ đại như thế nào. Điều này, ta thấy rõ qua nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương.
Dì Bảy là biểu tượng cho người phụ nữ Việt Nam, thủy chung, son sắt. Dì lấy chồng năm 20 tuổi, nhưng vì đơn vị chuyển công tác mà dì và chồng đã phải chia xa sau khi cưới. Họ hẹn nhau đến ngày độc lập sẽ về tìm nhau và dì Bảy cứ nghĩ như vậy rồi chờ chồng. Đời người phụ nữ, được mấy cái 20 cơ chứ, nhưng dì Bảy chấp nhận dành cả thanh xuân của mình để chờ dượng Bảy trở về mặc cho có nhiều người đến dạm hỏi cưới dì. Đây là một người phụ nữ biểu tượng của lòng thủy chung son sắt, một lòng một dạ với chồng của mình.
Nhưng rồi hạnh phúc không mỉm cười với dì, dì trở thành một người phụ nữ bất hạnh phải chịu nỗi đau mà nhiều người cũng tương tự trong chiến tranh – chồng mất. Dượng Bảy không may mất đúng vào mấy ngày trước ngày độc lập, và dì tôi mãi về sau mới nhận được giấy báo tử. Dì đã rất đau lòng nhưng dì đã nén nó lại và quyết định ở vậy đến cuối đời với bà ngoại tôi. Một người phụ nữ 20 tuổi kết hôn, 40 tuổi chồng chết mà chưa một lần được gặp mặt, còn nỗi đau nào đau hơn nỗi đau này cơ chứ. Dì vẫn ngồi đó, trước hiên nhà nhìn ra đường cái, như đang chờ đợi một điều gì thật vô vọng. Điều đó chứng tỏ dì Bảy là một người phụ nữ bất hạnh, giàu đức hy sinh, luôn thủy chung nghĩa tình, đây đều là những phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam xưa.
Đức hy sinh đó của dì khiến tôi vừa nể phục, vừa cảm thông, trân trọng. Tôi hiểu, trong chiến tranh, không chỉ dì mà còn nhiều người phụ nữ khác cũng vậy, họ cũng gánh chịu nỗi đau tương tự như dì. Và tôi biết, thế hệ chúng tôi sẽ hiếm khi gặp phải tình cảnh như vậy, nhưng chúng tôi luôn luôn trân trọng, nể phục những người phụ nữ Việt Nam đáng kính.
Từ xưa đến nay có lẽ người phụ nữ Việt Nam luôn là đề tài quen thuộc và là nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà văn, nhà thơ. Với những đức tính tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam luôn được ghi nhận trong các tác phẩm thơ ca. Nổi bật trong đó có tác phẩm Người ngồi đợi trước hiên nhà của Huỳnh Như Phương với nhân vật dì Bảy hiện lên thật đẹp.
Tác phẩm kể về cuộc đời của nhân vật dì Bảy. Dượng Bảy và dì Bảy cưới nhau được một tháng thì dượng phải lên đường ra Bắc tập kết. Sau đó lại vào miền Nam chiến đấu. Trong quá trình hành quân, dượng Bảy vẫn liên lạc với gia đình. Tuy nhiên sau một trận đánh ở Xuân Lộc trên đường hành quân vào Sài Gòn dượng Bảy đã hy sinh anh dũng. Ngày hòa bình đất nước lặp lại, dì Bảy đã qua tuổi 40 vẫn có một số người đàn ông hỏi cưới dì nhưng dì không rung động và dì Bảy đã tròn 80 tuổi, suốt 40 năm qua dì vẫn ngồi trước hiên nhà để chờ đợi một thứ mà dì biết là không bao giờ trở về nữa.
Nhân vật dì Bảy mà những nét đẹp phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh, tấm lòng thuỷ chung, son sắc. Khi dì Bảy và người chồng của mình mới kết hôn được một tháng, khi ấy giai đoạn tình cảm vợ chồng còn mặn nồng gắn bó. Nhưng dì Bảy vẫn chấp nhận để chồng lên đường chiến đấu. Ta có thể thấy được sự hi sinh của dì xuất phát từ tấm lòng yêu quê hương đất nước. Dì đã đặt lợi ích của nước nhà lên trên hạnh phúc của bản thân. Điều đó ta thấy thêm khâm phục trước tấm lòng của nhân vật dì Bảy.
Ở dì Bảy ta còn thấy dì là một người phụ nữ hết mực thủy chung. Suốt những năm xa cách trồng dì Bảy luôn giữ liên lạc với dượng Bảy, đợi chờ chồng trở về. khi nhận được thư của chồng dì cảm thấy rất hạnh phúc, hi vọng tới ngày được đoàn tụ, đất nước được hòa bình. Hình ảnh đó khiến cho người đọc cảm thấy ấn tượng. Sau mỗi ngày khi đi làm đồng về, dì lại ngồi trên bộ phản gỗ ngoài hiên nhìn con ngõ để nhớ về ngày đầu tiên dượng Bảy cùng đồng đội đến nhà xin trú quân. Ngày dượng Bảy hi sinh cũng là ngày đất nước hòa bình lặp lại. Dì cũng đã 40 tuổi vẫn có những người đàn ông để ý đến gì nhưng lòng dì Bảy không còn rung động. Dì vẫn giữ một tấm lòng thủy chung như vậy cho đến hết đời
Dì Bảy là một hình ảnh đại diện cho rất nhiều người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ đất nước còn chiến tranh. Họ đã phải hy sinh những lợi ích cá nhân, đặt lợi ích quốc gia dân tộc. Phải xa chồng, xa con, tiễn đưa chồng, đưa con lên đường đánh giặc để có được độc lập hòa bình cho hôm nay. Từ đó chúng ta thấy rằng sự hy sinh thầm lặng, cao cả của những người phụ nữ trong các cuộc chiến thật đáng ngưỡng mộ và trân trọng.
Qua nhân vật dì Bảy trong người ngồi đợi trước hiên nhà em đã học được thêm rất nhiều bài học quý giá về phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam, đặc biệt cảm thấy vô cùng yêu mến và cảm phục nhân vật dì Bảy.
- Huỳnh Như Phương sinh năm 1955, quê quán ở Quảng Ngãi
- GS Huỳnh Như Phương là nhà giáo chuyên giảng dạy lý thuyết văn học ở Trường ĐH KHXH&NV – ĐHQG TP.HCM, đồng thời là nhà nghiên cứu, phê bình văn học trước năm 1975.
- Lúc chưa tới tuổi 20, Huỳnh Như Phương đã có bài đăng trên các tạp chí có khuynh hướng thiên tả lúc đó như Trình Bày, Đối Diện.
Bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà viết về nhân vật di Bảy, người đã dành cả cuộc đời của mình để chờ đợi chồng trong vô vọng.
Bài văn nghị luận xã hội đã mang đến cho người viết và người đọc gợi lên những cảm xúc của người Việt hoặc người đọc .
Qua niềm khát khao đoàn tụ trong các văn bản Lời tiễn dặn, Tú Uyên gặp Giáng Kiều, Người ngồi đợi trước hiên nhà, người đọc đã cảm nhận được bi kịch và vẻ đẹp của con người trong hoàn cảnh xa cách. Hoàn cảnh xa cách gây ra cho con người nhiều khó khăn thử thách, làm con người phải chịu nhiều nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Tuy nhiên qua đó, ta thấy được vẻ đẹp chung thủy, son sắt của con người.
Như chúng ta đã biết, người phụ nữ Việt Nam từ xưa đã được biết đến là người giàu đức hi sinh, thủy chung, nghĩa tình, đặc biệt là trong thời kì kháng chiến chống Mỹ, đức tính này của người phụ nữ lại được thể hiện rõ. Ta có thể thấy rõ đều này qua tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà”.
Người phụ nữ Việt Nam hiện nên là một người với tấm lòng thủy chung, son sắt, nghĩa tình được hội tụ trong nhân vật dì Bảy trong truyện. Dì lấy chồng năm 20 tuổi, nhưng vì đơn vị chuyển công tác mà dì và chồng đã phải chia xa sau khi cưới. Họ hẹn nhau đến ngày độc lập sẽ về tìm nhau và dì Bảy cứ nghĩ như vậy rồi chờ chồng. Đời người phụ nữ, được mấy cái 20 cơ chứ, nhưng dì Bảy chấp nhận dành cả thanh xuân của mình để chờ dượng Bảy trở về mặc cho có nhiều người đến dạm hỏi cưới dì. Đây là một người phụ nữ biểu tượng của lòng thủy chung son sắt, một lòng một dạ với chồng của mình.
Không chỉ vậy, dù hoàn cảnh bất hạnh nhưng người phụ nữ vẫn thể hiện đức tính giàu đức hy sinh của mình. Dượng Bảy không may mất đúng vào mấy ngày trước ngày độc lập, và dì tôi mãi về sau mới nhận được giấy báo tử. Dì đã rất đau lòng nhưng dì đã nén nó lại và quyết định ở vậy đến cuối đời với bà ngoại tôi. Dì vẫn ngồi đó, trước hiên nhà nhìn ra đường cái, như đang chờ đợi một điều gì thật vô vọng. Dì dành cả thanh xuân để chờ đợi và cả cuộc đời cô độc để sống trong tình yêu đã sớm chết của mình.
Người phụ nữ Việt Nam chính là đẹp như vậy, họ thủy chung son sắt và giàu đức hy sinh như vậy. Nó khiến người đọc không khỏi xót xa, nể phục và kính trọng họ. Trên đây là phần trình bày của tôi, cảm ơn các bạn đã chú ý lắng nghe.
Trong bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà, tác giả đã kết hợp phương thức tự sự với phương thức biểu cảm. Tác dụng của việc kết hợp đó nhằm bày tỏ sự thương cảm của tác giả đối với người dì của mình.


Trong dòng chảy của văn học viết về gia đình và những con người bình dị, nhân vật dì Bảy trong văn bản “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc và lặng lẽ đến nao lòng. Dì không phải là một nhân vật lớn lao, không có hành động phi thường hay lời nói đao to búa lớn, nhưng chính sự lặng thầm, nhẫn nại và yêu thương vô điều kiện của dì đã khiến hình ảnh ấy in đậm trong tâm trí người đọc. Dì Bảy là hiện thân của biết bao người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh, sống trọn đời vì người khác mà quên mất bản thân mình.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về dì Bảy là hình ảnh một người phụ nữ luôn ngồi đợi trước hiên nhà. Cái hiên nhà quen thuộc ấy không chỉ là không gian vật chất mà còn là nơi gửi gắm cả cuộc đời chờ đợi, hi vọng và yêu thương của dì. Dì ngồi đó, lặng lẽ, bền bỉ, ngày này qua ngày khác, như thể thời gian có thể trôi đi, mùa có thể thay đổi, nhưng tấm lòng của dì thì vẫn nguyên vẹn, không hề phai nhạt. Hình ảnh ấy vừa giản dị, vừa ám ảnh, khiến tôi bất giác chậm lại, tự hỏi: phải chăng trong cuộc đời này, có những tình cảm chỉ tồn tại trong im lặng nhưng lại bền vững hơn mọi lời nói?
Dì Bảy không hiện lên với những lời than thở hay oán trách số phận. Trái lại, dì sống âm thầm, cam chịu, dường như đã quen với việc hi sinh và chờ đợi. Dì chờ người thân, chờ một sự trở về, chờ một niềm hi vọng mong manh mà chính dì cũng không dám gọi tên. Sự chờ đợi ấy không ồn ào, không bi lụy, mà lặng lẽ như một phần tất yếu của cuộc sống. Chính điều đó khiến tôi xúc động, bởi không phải ai cũng có đủ kiên nhẫn và bao dung để chờ đợi suốt một quãng đời dài như thế.
Điều khiến tôi cảm phục nhất ở dì Bảy là tấm lòng yêu thương vô điều kiện. Dì yêu thương bằng hành động, bằng sự hi sinh thầm lặng chứ không cần lời khẳng định. Dì lo toan cho gia đình, quan tâm đến từng người, từng việc nhỏ, nhưng lại chẳng bao giờ đòi hỏi sự đáp lại. Dì giống như một cái bóng lặng lẽ phía sau, luôn sẵn sàng che chở, nâng đỡ người khác, dù bản thân mình có thể chịu nhiều thiệt thòi. Đọc về dì, tôi nhận ra rằng có những tình yêu không cần được gọi tên, không cần được ca ngợi, nhưng lại là nền tảng để giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Ở dì Bảy, tôi còn cảm nhận được nỗi cô đơn rất con người. Đó không phải là sự cô đơn ồn ào, đau đớn, mà là nỗi cô đơn lặng thầm, âm ỉ, kéo dài theo năm tháng. Dì ngồi trước hiên nhà, nhìn ra khoảng không gian quen thuộc, như đang trông ngóng một điều gì đó xa xôi. Có lẽ trong sâu thẳm tâm hồn, dì cũng có những khát khao rất đời thường: được quan tâm, được thấu hiểu, được sẻ chia. Nhưng dì chọn cách giấu kín những mong ước ấy, để tiếp tục làm chỗ dựa cho người khác. Chính sự kìm nén ấy khiến nỗi cô đơn của dì trở nên day dứt và khiến tôi không khỏi xót xa.
Nhân vật dì Bảy còn khiến tôi nghĩ nhiều đến thân phận của người phụ nữ trong gia đình truyền thống. Họ thường là những người hi sinh nhiều nhất nhưng lại nhận về ít nhất. Cuộc đời họ gắn liền với bếp núc, với sự chờ đợi, với những lo toan không tên. Dì Bảy là đại diện cho những người phụ nữ như thế – những con người âm thầm giữ lửa cho gia đình, dù đôi khi chính họ cũng cần được sưởi ấm. Văn bản không lên án, không phán xét, mà chỉ nhẹ nhàng khắc họa, để từ đó người đọc tự cảm nhận và suy ngẫm.
Tôi đặc biệt ấn tượng với cách tác giả xây dựng hình ảnh dì Bảy thông qua những chi tiết nhỏ, đời thường. Không có những biến cố lớn, không có cao trào kịch tính, nhưng từng cử chỉ, từng khoảnh khắc của dì đều thấm đẫm cảm xúc. Chính sự giản dị ấy làm nên sức mạnh của nhân vật. Dì Bảy không cần phải làm điều gì to tát để trở nên đáng nhớ; chỉ cần ngồi đó, chờ đợi, yêu thương và hi sinh, dì đã đủ để khiến người đọc lặng người suy nghĩ.
Đọc về dì Bảy, tôi không chỉ cảm nhận được nỗi niềm của một nhân vật văn học, mà còn thấy thấp thoáng hình ảnh của những người phụ nữ ngoài đời thực: bà, mẹ, dì, cô – những người đã dành cả đời để chăm lo cho gia đình. Có thể chúng ta đã quen với sự hi sinh ấy đến mức coi đó là điều hiển nhiên, mà quên mất việc bày tỏ lòng biết ơn và yêu thương. Nhân vật dì Bảy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, rằng hãy biết trân trọng những người đang âm thầm vì mình mà hi sinh.
Từ nhân vật dì Bảy, tôi học được bài học về sự nhẫn nại và lòng bao dung. Dì không sống cho riêng mình, mà sống vì người khác, vì gia đình. Dù cuộc sống có thể không công bằng, dù sự chờ đợi có thể kéo dài vô vọng, dì vẫn chọn cách sống tử tế và yêu thương. Điều đó khiến tôi tự hỏi bản thân: liệu trong cuộc sống hiện đại, vội vã và thực dụng, chúng ta có còn đủ kiên nhẫn và bao dung như dì Bảy hay không?
Khi gấp lại trang sách, hình ảnh dì Bảy ngồi trước hiên nhà vẫn còn đọng lại trong tôi như một nốt trầm buồn nhưng đẹp. Dì không nói nhiều, không đòi hỏi, không than trách, nhưng chính sự im lặng ấy lại vang lên mạnh mẽ trong lòng người đọc. Dì Bảy không chỉ là một nhân vật văn học, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương thầm lặng, của sự hi sinh bền bỉ và của những giá trị nhân văn sâu sắc.
Có lẽ, điều khiến nhân vật dì Bảy trở nên đáng nhớ không chỉ nằm ở câu chuyện của riêng dì, mà ở chỗ dì đại diện cho rất nhiều con người trong cuộc sống. Những con người ấy có thể không được nhắc đến, không được ghi nhận, nhưng họ chính là nền tảng để gia đình và xã hội tồn tại. Và chính vì thế, nhân vật dì Bảy đã chạm đến trái tim tôi bằng sự giản dị, chân thành và đầy nhân ái.
Dì Bảy khiến tôi hiểu rằng, trong cuộc đời này, không phải lúc nào ánh sáng cũng đến từ những điều rực rỡ. Đôi khi, ánh sáng đến từ một người lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, mang trong mình cả một trời yêu thương và hi sinh mà không cần ai phải gọi tên. Đó chính là vẻ đẹp sâu lắng và bền bỉ nhất của con người – vẻ đẹp mà tôi sẽ còn nhớ mãi khi nghĩ về nhân vật dì Bảy.