Câu 1. (2 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật Dung ở phần Đọc hiểu.
Câu 2. (4 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc việc cha mẹ áp đặt con cái trong hôn nhân.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Tình phụ tử thiêng liêng, ấm cúng.
- Yêu mến truyền thống cần cù, sức sống mạnh mẽ của quê hương và dân tộc mình. Hiều thêm sức sống và vẻ đẹp tâm hồn của một dân tộc miền núi, thêm yêu quý gắn bó với truyền thống, với quê hương và ý chí vươn lên trong cuộc sống.
- Chúng ta từng viện cớ thiếu thốn, khó khăn mà đánh mất đạo đức, văn hóa, dường như ngày nay các con em dân tộc không mấy mặn mà với truyền thống, họ đang dần tự nguyện nhập ngoại một cách dễ dãi. Nghe lời cha nói, tôi ủng hộ hòa nhập nhưng không hòa tan. Văn hóa là tài sản vô cùng to lớn.
Qua bài thơ, học sinh cảm nhận được tình cảm gia đình ấm cúng, truyền thống cần cù, sức sống mạnh mẽ của quê hương và dân tộc mà tác giả Y Phương đã thể hiện, cụ thể là sức sống và vẻ đẹp tâm hồn của một dân tộc miền núi, từ đó tác giả gợi nhắc những tình cảm gắn bó với truyền thống, với quê hương và ý chí vươn lên trong cuộc sống của con người.
Học sinh đồng thời cảm nhận được ý nghĩa của những đặc sắc nghệ thuật trong ngòi bút tác giả: những từ ngữ mang tính chất địa phương miền núi, chân chất, giản dị, những hình ảnh giàu sức gợi, giọng điệu thủ thỉ, tâm tình ngọt ngào.
Tham Khảo
Qua truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa", Nguyễn Thành Long đã xây dựng thành công nhân vật anh thanh niên với đầy đủ phẩm chất của một con người. Trước tiên anh thanh niên này đẹp ở tấm lòng yêu đời, yêu nghề, ở tinh thần trách nhiệm cao với công việc lắm gian khổ của mình. Trong lời giới thiệu với ông hoạ sỹ già và cô gái, bác lái xe gọi anh là “người cô độc nhất thế gian”. Đã mấy năm nay anh “sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m bốn bề chỉ có cỏ cây và mây mù lạnh lẽo”. Vậy mà anh rất yêu công việc của mình. Công việc vất vả, có những đóng góp quan trọng cho đất nước nhưng người thanh niên hiếu khách và sôi nổi ấy lại rất khiêm tốn. Anh cảm thấy đóng góp của mình bình thường, nhỏ bé so với bao người khác. Bởi thế anh ngượng ngùng khi ông hoạ sỹ già phác thảo chân dung mình vào cuốn sổ tay anh thanh niên này thật đáng yêu ở nỗi “thèm người ”, lòng hiếu khách đến nồng nhiệt và sự quan tâm đến người khác một cách chu đáo. Ngay từ những phút gặp gỡ ban đầu , lòng mến khách, nhiệt tình của anh đã gây được thiện cảm tự nhiên đối với người hoạ sỹ già và cô kỹ sư trẻ.
Thì theo mình thấy là bạn An nói đúng rồi vì quyền được yêu ai cưới ai ko thuộc vào cha mẹ vì khi con cái lớn lên đều cần sự riêng tư.Theo của nhà ko cần hỏi bố mẹ nên chúng ta phải quyến định
Theo em, trong cuộc tranh luận này thì bạn An là người nói hoàn toàn chính xác. Vì cuộc hôn nhân là do sự tự nguyện của nam và của nữ, bố mẹ chỉ là dẫn dắt chúng ta chọn con đúng đắn, vậy nên ,cuộc hôn nhân này chắc chắn sẽ hạnh phúc.Còn, ý kiến của bạn Bình là sai, bởi nếu như bố mẹ sắp đặt cho con cái cuộc hôn nhân, như vậy hôn nhân này sẽ không được hạnh phúc, xảy ra cãi vã.
Đáp án A
Cha mẹ tôn trọng ý kiến của con là biểu hiện của nội dung bình đẳng giữa cha mẹ và con
Em đồng ý với ý kiến " Con cái có nghĩa vụ giúp đỡ cha mẹ các công việc trong gia đình ". Tại sao?
- Bởi vì chúng ta được biết rằng, từ nhỏ đến lớn, cha mẹ đều phải quan tâm, chăm sóc chúng ta, cho ăn, được đi học đến trường. Mục đích cuối cùng là để ta có kiến thức, tự lo liệu cho bản thân khi lớn lên, ngoài ra thì con cái cũng có bổn phận rất quan trọng với cha mẹ mình. Để đền ơn, đáp nghĩa cha mẹ đã nuôi dạy mình khôn lớn thành người. Dựa vào SGK, ta thấy rằng:
+ Con, cháu có bổn phận yêu quý, kính trọng, biết ơn cha mẹ, ông bà; có quyền và nghĩa vụ chăm sóc, nuôi dưỡng cha mẹ, ông bà, đặc biệt khi cha mẹ, ông bà ốm đau, già yếu...
-Em thấy ý kiến trên là hoàn toàn đúng. Bởi cha mẹ đã vất vả để nuôi dưỡng, giáo dục chúng ta nên người,...Chúng ta nên biết ơn và giúp đỡ họ từ những điều nhỏ nhặt nhất, vừa với sức của bản thân. Ta có thể giúp dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm và các món dễ làm, trông em giúp bố mẹ,...Để cha mẹ yên tâm đi làm, lao động hiệu quả hơn, bớt lo lắng về con cái ở nhà..........
Câu 1
Nhân vật Dung trong phần Đọc hiểu hiện lên như một số phận người phụ nữ đầy bi kịch và đáng thương trong xã hội cũ. Xuất thân là con cháu nhà quan nhưng khi cha mất, gia cảnh sa sút, Dung rơi xuống tầng lớp “hạ lưu”, mất đi cả chỗ dựa vật chất lẫn tinh thần. Cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình yêu mà từ sự sắp đặt đã đẩy Dung vào cảnh sống bế tắc, cô độc. Hình ảnh Dung ngồi trông dòng sông chảy xa và nghĩ đến cái chết cho thấy nỗi tuyệt vọng đã lên đến tột cùng. Dòng sông không chỉ là cảnh vật mà còn là biểu tượng cho cuộc đời trôi đi vô định, không lối thoát của nhân vật. Dung ý thức rõ sự cô đơn của mình khi “không còn mong có ai cứu vớt”, điều đó thể hiện bi kịch tinh thần sâu sắc của người phụ nữ bị tước đoạt quyền sống, quyền hạnh phúc. Qua nhân vật Dung, tác giả bày tỏ niềm xót thương chân thành, đồng thời tố cáo xã hội phong kiến bất công đã chà đạp lên số phận con người, đặc biệt là người phụ nữ.
Câu 2
Hôn nhân là một trong những quyết định quan trọng nhất của đời người, bởi nó gắn liền với hạnh phúc, tương lai và cả số phận của mỗi cá nhân. Tuy nhiên, trong thực tế, không ít bậc cha mẹ vẫn áp đặt con cái trong hôn nhân, coi việc cưới xin là sự sắp đặt mang tính trách nhiệm hơn là lựa chọn xuất phát từ tình yêu. Đây là một vấn đề cần được nhìn nhận nghiêm túc.
Trước hết, cần thừa nhận rằng sự áp đặt của cha mẹ đôi khi bắt nguồn từ tình thương và mong muốn điều tốt đẹp cho con. Cha mẹ thường dựa vào kinh nghiệm sống, hoàn cảnh gia đình, điều kiện kinh tế hay địa vị xã hội để lựa chọn người bạn đời “phù hợp” cho con cái. Trong suy nghĩ của họ, một cuộc hôn nhân ổn định về vật chất sẽ giúp con bớt vất vả. Tuy nhiên, khi tình thương ấy vượt quá giới hạn và biến thành sự áp đặt, nó lại gây ra những hậu quả nghiêm trọng.
Hôn nhân không có tình yêu dễ dẫn đến cuộc sống gia đình lạnh nhạt, mâu thuẫn, thậm chí là bi kịch. Khi con cái buộc phải kết hôn với người mình không yêu, họ sẽ sống trong tâm trạng gò bó, ức chế và mất dần niềm tin vào hạnh phúc. Nhiều người chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt chỉ vì chữ hiếu, nhưng sau đó lại phải trả giá bằng cả tuổi trẻ, ước mơ và tinh thần của mình. Không ít gia đình tan vỡ cũng bắt nguồn từ việc con cái không được quyền lựa chọn hạnh phúc riêng.
Mặt khác, việc cha mẹ áp đặt hôn nhân còn thể hiện sự thiếu tôn trọng quyền tự do cá nhân. Con cái, dù ở độ tuổi nào, cũng là những con người độc lập, có cảm xúc, suy nghĩ và quyền quyết định cuộc đời mình. Khi cha mẹ thay con lựa chọn người sẽ đi cùng con suốt cả cuộc đời, điều đó vô tình tước đi quyền được hạnh phúc của con. Hạnh phúc không thể vay mượn hay sắp đặt, mà phải xuất phát từ sự tự nguyện và đồng cảm giữa hai con người.
Tuy nhiên, cũng không thể phủ nhận vai trò định hướng của cha mẹ trong hôn nhân. Cha mẹ nên là người lắng nghe, chia sẻ, góp ý và giúp con cái nhìn nhận đúng đắn về tình yêu, trách nhiệm gia đình, thay vì áp đặt hay quyết định thay. Sự đồng hành, thấu hiểu sẽ giúp con cái có lựa chọn chín chắn hơn, đồng thời vẫn giữ được sự tôn trọng lẫn nhau giữa các thế hệ.
Tóm lại, cha mẹ áp đặt con cái trong hôn nhân là một vấn đề cần được thay đổi trong xã hội hiện đại. Hôn nhân chỉ thực sự bền vững khi được xây dựng trên cơ sở tình yêu, sự tự nguyện và trách nhiệm. Cha mẹ hãy yêu thương con bằng sự thấu hiểu, còn con cái hãy biết trân trọng, lắng nghe để cùng nhau xây dựng hạnh phúc bền lâu.
Câu 1
Nhân vật Dung trong truyện ngắn Hai lần chết của Thạch Lam là hình ảnh tiêu biểu cho số phận đau khổ của người phụ nữ trong xã hội cũ. Ngay từ nhỏ, Dung đã thiếu thốn tình yêu thương của cha mẹ vì gia đình nghèo khó và đông con. Nàng sống cam chịu, nhẫn nhịn, quen với sự thờ ơ và bất công trong chính gia đình mình. Khi bị ép gả chồng, Dung ngây thơ xem đó như một chuyến đi xa mà không biết cuộc đời bất hạnh đang chờ phía trước. Về nhà chồng, nàng phải chịu cảnh lao động cực nhọc, bị mẹ chồng cay nghiệt, chồng ngu đần và không ai che chở. Quá đau khổ, Dung tìm đến cái chết như một sự giải thoát nhưng vẫn không thoát khỏi số phận nghiệt ngã. Hình ảnh “lần này về nhà chồng, nàng mới hẳn là chết đuối” cho thấy sự tuyệt vọng tột cùng của nhân vật. Qua Dung, Thạch Lam bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc đối với người phụ nữ bị áp bức, đồng thời lên án xã hội phong kiến tàn nhẫn đã cướp đi quyền sống và hạnh phúc của họ.
Câu 2
Hôn nhân là chuyện quan trọng của đời người, bởi đó không chỉ là sự gắn kết giữa hai cá nhân mà còn ảnh hưởng đến hạnh phúc lâu dài của cả một gia đình. Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn tồn tại tình trạng cha mẹ áp đặt con cái trong hôn nhân. Đây là vấn đề đáng suy nghĩ vì nó có thể gây ra nhiều hậu quả đau lòng.
Áp đặt con cái trong hôn nhân là việc cha mẹ tự quyết định chuyện cưới xin, ép buộc con kết hôn với người mà mình lựa chọn mà không tôn trọng cảm xúc và nguyện vọng của con. Trong xã hội phong kiến xưa, điều này diễn ra rất phổ biến. Nhiều người trẻ phải kết hôn theo sự sắp đặt của gia đình, dẫn đến những cuộc hôn nhân không tình yêu và đầy đau khổ. Nhân vật Dung trong truyện ngắn Hai lần chết là một minh chứng tiêu biểu. Dung bị gả cho một người chồng ngu đần, phải sống trong cảnh bị hành hạ, tuyệt vọng đến mức tìm đến cái chết.
Ngày nay, tuy xã hội đã tiến bộ hơn nhưng vẫn có nhiều cha mẹ can thiệp quá sâu vào chuyện tình cảm của con cái. Một số người ép con kết hôn vì điều kiện kinh tế, địa vị hay mong muốn cá nhân mà quên mất rằng hạnh phúc phải xuất phát từ tình yêu và sự tự nguyện. Việc áp đặt ấy khiến con cái mất tự do, sống gò bó, dễ dẫn đến mâu thuẫn gia đình, đau khổ tinh thần, thậm chí tan vỡ hôn nhân. Không ít người phải sống trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc chỉ vì muốn làm vừa lòng cha mẹ.
Tuy nhiên, cũng cần hiểu rằng phần lớn cha mẹ áp đặt con cái vì lo lắng và mong muốn điều tốt đẹp cho con. Do có nhiều kinh nghiệm sống, cha mẹ thường muốn con tránh sai lầm trong tình yêu và hôn nhân. Nhưng tình yêu là chuyện xuất phát từ trái tim, không thể ép buộc. Nếu cha mẹ chỉ dùng quyền uy để quyết định thay con thì vô tình sẽ biến tình thương thành áp lực.
Vì vậy, trong gia đình cần có sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Cha mẹ nên lắng nghe, định hướng và đưa ra lời khuyên thay vì ép buộc. Con cái cũng cần biết chia sẻ, suy nghĩ chín chắn và có trách nhiệm với lựa chọn của mình. Một cuộc hôn nhân chỉ thật sự bền vững khi được xây dựng trên cơ sở tình yêu, sự tự nguyện và đồng cảm.
Tóm lại, áp đặt con cái trong hôn nhân là quan niệm không còn phù hợp với xã hội hiện đại. Hạnh phúc không thể có nếu thiếu sự tự do lựa chọn. Vì thế, mỗi gia đình cần xây dựng mối quan hệ yêu thương, tôn trọng để con cái được sống đúng với mong muốn và có cơ hội tìm thấy hạnh phúc thật sự của đời mình.