viết đoạn văn thể hiện tình cảm cảm xúc về câu chuyện bé na
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tình cảm gia đình trong chiến tranh là một tình cảm đặc biệt thiêng liêng, bom đạn của chiến tranh tuy ác liệt nhưng không thể chia cách được họ. Tình cảm trong gia đình hiện nay cũng vậy, không có gì chia cắt được
Với hoàn cảnh cảm động giữa cha con ông Sáu và bé Thu, ta thấy được sự chia cắt của chiến tranh đã dẫn đến những bi kịch đau xót ấy. Tình cảm của họ rất lớn lao nhưng chỉ vì chiến tranh mà tình cảm ấy đã bị sứt mẻ, không được bền chặt. Phải đợi cho đến giây phút cao trào nhất thì tình cảm ấy mới được bộc phát từ bé Thu.
Qua đây cho thấy, tình cảm trong chiến tranh hoàn cảnh nhưng rất mãnh liệt và thấm thía. Tuy không đến được đích cuối nhưng để lại những tâm tư sâu lắng. Còn cuộc sống hiện tại đã đầy đủ tiện nghi hơn, thứ tình cảm ấy vẫn luôn tồn đọng nhưng có lẽ không sâu sắc bằng hồi chiến tranh.
1.
Bài tham khảo:
- Chọn một nhân vật: Nhân vật người nhạc sĩ trong Ông Bụt đã đến.
- Điều ở nhân vật gây ấn tượng với em: Tính cách ấm áp và nhân hậu và cách hành động mua chậu lan mà không cần ai biết của ông.
- Tình cảm, cảm xúc của em đối với nhận vật: Em rất mến mộ và kính trọng ông nhạc sĩ.
2.
Mở đầu: Trong các câu chuyện, bài thơ em đã đọc, đã nghe, em thích nhất là nhân vật ông nhạc sĩ trong câu chuyện Ông bụt đã đến. Đó là ông bụt thật sự trong suy nghĩ của em.
Triển khai:
- Điều ở nhân vật gây ấn tượng với em:
+ Ông nhạc sĩ là người có tính cách ấm áp, nhân hậu, vị tha và cao thượng.
+ Khi biết Mai đã làm gãy nhành hoa, ông không trách mắng Mai mà âm thầm lắng nghe nguyện vọng của Mai, mua chậu lan mới thay thế mà không cần ai biết đến.
+ Em đã đọc lại câu chuyện nhân vật rất nhiều lần và tưởng tượng nếu em gặp ông thì em sẽ rất vui.
- Tình cảm, cảm xúc của em đối với nhận vật: Em rất cảm phục và kính trọng ông nhạc sĩ.
Kết thúc: Ông nhạc sĩ như là ông Bụt trong tâm trí của em vậy. Em rất yêu mến ông. Em nhất định sẽ cố gắng học tập thật tốt để có thể gặp được ông Bụt trong tương lai.
3.
Em tiến hành góp ý cho đoạn văn của bạn và chỉnh sửa bài văn của bản thân nếu có
Đọc truyện "Dế mèn phiêu lưu ký" của Tô Hoài, em đặc biệt ấn tượng với nhân vật chính của truyện - Dế Mèn. Anh có vẻ ngoài cao lớn, đẹp mã, sức mạnh vượt trội. Với tính cách ngạo mạn, phách lối của mình, anh đã không ít lần gây ra tai họa cho kẻ khác yếu thế hơn. Trải qua nhiều lần nguy hiểm, chàng dế mèn đã rút ra được nhiều bài học và trở nên trưởng thành, chín chắn, không còn thói phách lối như xưa. Bằng trí tưởng tượng phong phú và biện pháp nhân hóa, tác giả Tô Hoài đã khiến cho thế giới của các loài côn trùng trở nên thật sinh động, hấp dẫn.
Đoạn trích Nếu cậu muốn có một người bạn đã để lại cho em nhiều ấn
tượng sâu sắc về tình bạn của cáo và hoàng tử bé. Từ một hành tĩnh khác
Hoàng tử bé đến để tìm con người và đã gặp cáo.Cáo với cuộc sống đơn điệu,
hơi chán đang muốn ra khỏi hang như là tiếng nhạc đã gặp hoàng tử bé. Họ
gặp nhau như cá gặp nước, sau những chia sẻ, cáo và hoàng tử bé đã hiểu
nhau hơn, giây phút chia tay của họ thật cảm động. Cáo đã muốn khóc còn
Hoàng tử bé cũng nghẹn ngào nói lời chia tay trong sự tiếc nuối. Những lời
nói và hành động của hoàng tử bé và cáo dành cho như là ánh sáng đã giúp
em hiểu rõ hơn về tình yêu thương, về sự đồng cảm, sẻ chia ... Qua câu chuyện
này, em đã hiểu rõ hơn về ý nghĩa của tình bạn, sẽ biết trân trọng và xây đắp
để có được những tình bạn đẹp như cáo và hoàng tử bé.
Bài tham khảo: Chọn đề 1
Trong cuộc sống của chúng ta không thể nào thiếu được lòng tốt, tình yêu thương bởi nó là thứ tình cảm gắn kết con người gần nhau hơn. Và một trong những câu chuyện đã truyền cảm hứng về tình người cho em đó là câu chuyện “Tờ báo tường của tôi” của tác giả Nguyễn Luân. Câu chuyện đã cho chúng ta một bài học tình người vô cùng quý giá.
Ngay từ lần đầu tiên đọc câu chuyện, em đã rất ấn tượng. Bởi câu chuyện đã đề cập bài học sâu sắc về tình người, giúp đỡ người khác lúc khó khăn. Không chỉ vậy, câu chuyện còn có một chi tiết cảm động đối với em. Đó là chi tiết mặc dù trời nhá nhem tối, khu rừng âm u nhưng cậu bé vẫn vượt qua nỗi sợ hãi để băng qua rừng thật nhanh vì người bị nạn. “Trời bắt đầu nhá nhem tối. Khu rừng âm u. Tiếng mấy con chim kêu “túc... túc...” không ngớt. Tôi chạy nhanh hơn. Gió thổi vù vù bên tai, bàn chân đau nhói vì giẫm lên đá răng mèo. “Phải cố lên! Người bị nạn nguy mất...”.” Chính nhờ sự dũng cảm, gan dạ và lòng tốt của cậu bé mà người bị nạn đã nhanh chóng được các chú bộ đội biên phòng cứu giúp.
Câu chuyện “Tờ báo tường của tôi” đã truyền không chỉ cho em mà cho tất cả mọi người bài học về lòng tốt. Em hứa sẽ giống như cậu bé trong câu chuyện, sẵn sàng giúp đỡ người khác lúc khó khăn..
Tham khảo:
Trong cuộc sống của chúng ta không thể nào thiếu được lòng tốt, tình yêu thương bởi nó là thứ tình cảm gắn kết con người gần nhau hơn. Và một trong những câu chuyện đã truyền cảm hứng về tình người cho em đó là câu chuyện “Tờ báo tường của tôi” của tác giả Nguyễn Luân. Câu chuyện đã cho chúng ta một bài học tình người vô cùng quý giá.
Ngay từ lần đầu tiên đọc câu chuyện, em đã rất ấn tượng. Bởi câu chuyện đã đề cập bài học sâu sắc về tình người, giúp đỡ người khác lúc khó khăn. Không chỉ vậy, câu chuyện còn có một chi tiết cảm động đối với em. Đó là chi tiết mặc dù trời nhá nhem tối, khu rừng âm u nhưng cậu bé vẫn vượt qua nỗi sợ hãi để băng qua rừng thật nhanh vì người bị nạn. “Trời bắt đầu nhá nhem tối. Khu rừng âm u. Tiếng mấy con chim kêu “túc... túc...” không ngớt. Tôi chạy nhanh hơn. Gió thổi vù vù bên tai, bàn chân đau nhói vì giẫm lên đá răng mèo. “Phải cố lên! Người bị nạn nguy mất...”.” Chính nhờ sự dũng cảm, gan dạ và lòng tốt của cậu bé mà người bị nạn đã nhanh chóng được các chú bộ đội biên phòng cứu giúp.
Câu chuyện “Tờ báo tường của tôi” đã truyền không chỉ cho em mà cho tất cả mọi người bài học về lòng tốt. Em hứa sẽ giống như cậu bé trong câu chuyện, sẵn sàng giúp đỡ người khác lúc khó khăn..
Tham khảo!
Gia đình là điểm tựa và bến đỗ bình yên cho mỗi người. Khi chào đời, được mở mắt nhìn ra thế giới, chẳng phải hạnh phúc lớn lao nhất của chúng ta là được nhìn thấy nụ cười chào đón của cha mẹ hay sao? Cha mẹ yêu thương và chăm bẵm, nuôi nắng và dạy dỗ chúng ta nên người. Cha mẹ cho ta cuộc sống, những người anh em ruột thịt, cho ta sống trong bầu không khí yêu thương gia đình. Cha mẹ cùng vui, tự hào trước những niềm vui chúng ta đạt được và an ủi, vỗ về khi ta vấp ngã. Có những sóng gió, thử thách có thể ập đến gia đình nhưng bằng tình yêu thương và sự giúp đỡ lẫn nhau, tất cả sẽ qua đi, mọi người thêm hiểu nhau và càng gắn bó keo sơn. Đó chính là tình thân, là tình cảm gia đình thiêng liêng và cao quý. Bởi vậy hãy trân trọng và nâng niu hạnh phúc mà bạn đang có, cùng nhau vun đắp để gia đình mãi mãi được bên nhau.
Tham khảo
Truyện được mở đầu với lời yêu cầu của người mẹ về việc hai anh em Thành và Thủy phải đem đồ chơi ra chia. Điều đó khiến cho hai anh em cảm thấy buồn bã, đớn nhận ra sự thật rằng cả hai sắp phải chia tay. Tác giả đã miêu tả vô cùng tinh tế những cử chỉ, hành động của hai nhân vật: “Thủy bất giác run lên bần bật, kinh hoàng đưa cặp mắt tuyệt vọng nhìn anh; cặp mắt đen của em lúc này buồn thăm thẳm, hai bờ mi đã sưng mọng lên vì khóc nhiều, khóc cả đêm. Còn Thành nghe tiếng khóc tức tưởi của em, cứ phải cắn chặt môi để khỏi bật lên tiếng khóc to, nhưng nước mắt cứ tuôn ra như suối, ướt đầm cả gối và hai cánh tay áo. Thành nhớ lại những kỉ niệm đã qua khi gia đình còn hạnh phúc, hai anh em rất yêu thương nhau. Hồi còn học lớp Năm, có lần Thành đi đá bóng về bị xoạc một miếng áo to, vì sợ mẹ đánh mà không dám về nhà. Nghe lũ bạn mách, Thủy đã chạy ra sân vận động vá lại áo cho anh. Từ đó, chiều nào, Thành cũng đi đón em và giúp em học”. Đọc đến đây, người đọc chắc chắn vô cùng cảm động trước tình cảm sâu sắc của Thành và Thủy. Tiếp đến, cảnh tượng chia đồ chơi mới thật sự cho chúng ta thấy hết được tình cảm anh em. Thành nhường hết toàn bộ độ chơi cho em dù chẳng có gì nhiều. Chỉ có duy nhất hai con Em Nhỏ và Vệ Sĩ là Thủy không muốn chia cắt chúng. Nhưng nếu như không có con Vệ Sĩ gác cho thì Thành sẽ không ngủ được. Điều đó khiến Thủy không khỏi băn khoăn. Hình ảnh hai con búp bê cũng chính là hình ảnh của gia đình sum họp, sự gắn bó của hai anh em. Thủy không muốn hai con búp bê phải xa nhau, cũng giống như Thủy và anh trai vậy.Sau khi chia đồ chơi, Thành đưa Thủy đến trường chia tay thầy cô, bạn bè. Thủy đứng ngoài cửa thấy cô giáo đang say sưa giảng bài. Em cắn chặt môi im lặng, mắt đăm đăm nhìn khắp sân trường rồi bật khóc thút thít. Cô giáo nhận ra em và kêu em vào lớp học. Cô tặng cho em một cái bút máy nắp vàng và một quyển sổ. Nhưng Thủy không dám nhận vì không còn được đi học. Cô giáo và các bạn đều xót xa cho Thủy. Với một đứa trẻ, điều quan trọng nhất là được đến trường học tập, vui chơi. Nhưng Thủy lại không được tiếp tục đi học nữa. Với chi tiết này, tác giả muốn khẳng định tầm quan trọng của gia đình đối với mỗi đứa trẻ.
Truyện kết thúc khi hai anh em trở về nhà, nhìn thấy một chiếc xe tải đỗ trước cổng, mấy người hàng xóm đang giúp khuân đồ lên xe. Cuộc chia tay xảy ra thật đột ngột khiến cả hai đều bất ngờ. Thủy quyết định để con búp bê Vệ Sĩ lại cho anh. Tình yêu của cô bé dành cho anh trai thật cảm động. Bỗng nhiên Thủy chạy lại và đưa con Em Nhỏ cho anh, bắt anh phải hứa không bao giờ để chúng xa nhau. Hai con búp bê được ở bên cạnh cũng chính là mong ước của Thủy và Thành về cuộc sống hạnh phúc lúc trước.Cuộc chia tay của Thành và Thủy đã khiến cho bất cứ người đọc nào cũng cảm thấy xúc động. Nó khiến cho người đọc nhận ra: Tổ ấm gia đình là vô cùng quý giá và quan trọng. Mỗi người hãy cố gắng bảo vệ và giữ gìn, không nên vì bất cứ lý do gì làm tổn hại những tình cảm tự nhiên, trong sáng.
Bài làm
Có một câu nói rất hay rằng: "Ơn thầy như biển rộng, nghĩa mẹ như núi cao." Thầy cô là người dẫn đường, chỉ bảo chúng ta từng bước trên con đường học tập. Khi đọc câu chuyện "Những bức chân dung", em cảm nhận được tình cảm chân thành, sâu sắc giữa thầy và trò, khiến lòng em rất xúc động.Trong câu chuyện, dù đã lớn và mỗi người có cuộc sống riêng, các học sinh cũ vẫn nhớ đến thầy giáo ngày xưa. Họ dành tặng thầy món quà thật đặc biệt – những bức chân dung được vẽ bằng tất cả tình cảm biết ơn. Em cảm thấy rất thương thầy – người đã dành cả đời mình để dạy dỗ, chăm sóc các học trò. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn trân trọng và biết ơn những người thầy cô đã dạy mình, bởi công ơn của thầy cô thật sự rất lớn lao. Em mong rằng sau này mình cũng sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của thầy cô và học thật tốt để không phụ lòng họ.
Nếu cs ý gì bị sai sót mong bn góp ý ah !
💖 Đề bài:
Nêu cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”
Bài làm:
Mở bài:
Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, em cảm thấy trái tim mình như được chạm vào bằng những gam màu của yêu thương và lòng nhân ái. Câu chuyện giản dị mà sâu sắc, để lại trong em nhiều suy nghĩ đẹp về cách nhìn người và trân trọng cuộc sống.
Thân bài:
Nhân vật chính trong truyện là một cậu bé hồn nhiên, trong sáng. Cậu không vẽ những bức tranh thật hoàn hảo, nhưng trong từng nét vẽ ấy, em cảm nhận được tấm lòng ấm áp và chân thành. Cậu bé nhìn thấy ở mỗi người một vẻ đẹp riêng, một điều tốt đáng được trân trọng. Dù ai có khuyết điểm, cậu vẫn chọn cách nhìn bằng ánh mắt bao dung và trái tim yêu thương. Chính điều đó khiến những bức chân dung trở nên sống động và cảm động đến lạ kỳ.
Nhìn vào câu chuyện, em học được rằng: trong cuộc sống, không ai hoàn hảo cả. Nhưng nếu ta biết nhìn nhau bằng tình thương và sự cảm thông, ta sẽ thấy xung quanh mình toàn là những điều tốt đẹp.
Kết bài:
“Những bức chân dung” không chỉ là một câu chuyện về hội họa, mà còn là bức tranh về tâm hồn con người. Em yêu câu chuyện ấy vì nó dạy em biết tin tưởng, biết yêu thương và biết nhìn thế giới bằng đôi mắt hiền hòa. Từ nay, em muốn mình cũng vẽ nên những “bức chân dung” của cuộc sống – bằng những hành động tử tế và trái tim chân thành. 🌈
Bài làm
Trong cuộc sống, ai trong chúng ta cũng từng được thầy cô dạy dỗ, chỉ bảo từng nét chữ, từng bài học. Tình cảm thầy trò là một tình cảm đẹp đẽ, đáng quý mà mỗi người cần trân trọng. Khi đọc câu chuyện "Những bức chân dung", em cảm thấy rất xúc động và cảm nhận được sự gắn bó, yêu thương giữa thầy giáo và các học sinh cũ.Câu chuyện kể về một thầy giáo già đã nghỉ hưu. Một ngày nọ, những học trò cũ của thầy – nay đã trưởng thành – bất ngờ trở về thăm và tặng thầy món quà đặc biệt: những bức chân dung của từng học sinh được treo lên khắp phòng học cũ. Món quà giản dị mà ý nghĩa ấy khiến thầy vô cùng xúc động. Em cảm thấy rất khâm phục tấm lòng biết ơn của các học trò dành cho thầy giáo cũ. Dù thời gian có trôi qua, họ vẫn không quên công ơn dạy dỗ của thầy. Qua đó, em cũng thấy thầy là một người tận tụy, giàu tình thương và luôn dõi theo học sinh của mình. Câu chuyện đã dạy em bài học sâu sắc: phải luôn ghi nhớ công lao của thầy cô, trân trọng tình cảm thầy trò và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô đã dạy dỗ mình.
Nếu cs ý gì bị sai sót , mong bn thoải mái góp ý ah.


Câu chuyện Bé Na đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và ấm áp. Hình ảnh Bé Na hồn nhiên, giàu tình yêu thương khiến em vừa xúc động vừa cảm phục. Em đặc biệt ấn tượng trước sự quan tâm, hiếu thảo và tấm lòng trong sáng của bé dành cho người thân. Những hành động giản dị nhưng chân thành của Bé Na giúp em hiểu rằng tình cảm gia đình luôn thiêng liêng và đáng trân trọng. Câu chuyện không chỉ làm em thấy thương bé mà còn nhắc em phải biết yêu thương, chia sẻ và sống tình nghĩa hơn mỗi ngày.