Đọc đoạn thơ sau:
Tan học về giữa trưa
Nắng rất nhiều mà bà chẳng thấy
Qua đường lắm xe, bà dò theo cái gậy
Cái gậy tre run run.
Bà ơi, cháu tên là Hương
Cháu dắt tay bà qua đường...
Bà qua rồi lại đi cùng gậy
Cháu trở về, cháu vẫn còn thương
(Mai Hương)
Dựa vào ý thơ trên động và bạn nhỏ trong câu chuyện và kể lại câu chuyện
Giữa trưa nắng gắt, sau giờ tan học, Hương bước ra cổng trường thì thấy một bà cụ đang đứng bên lề đường đông xe cộ. Bà chống một chiếc gậy tre nhỏ, bàn tay run run dò từng bước vì đôi mắt đã không còn nhìn thấy rõ. Dòng người và xe cộ qua lại tấp nập khiến bà lúng túng, không biết làm sao để sang bên kia đường. Thấy vậy, Hương liền tiến đến gần, nhẹ nhàng nói: “Bà ơi, cháu tên là Hương, cháu dắt bà qua đường nhé.” Nghe giọng nói trong trẻo và ấm áp, bà cụ mỉm cười, nắm lấy tay em. Hương cẩn thận quan sát xe cộ, từng bước dắt bà sang đường an toàn. Khi sang đến nơi, bà cảm ơn rồi lại tiếp tục bước đi cùng chiếc gậy tre quen thuộc. Hương quay trở về nhà, lòng vẫn còn thương bà cụ rất nhiều. Em hiểu rằng chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang lại niềm vui và sự ấm áp cho người khác.