viết doạn văn về cậu bé đánh giầy
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1. PTBĐ: tự sự
2. Nhân vật cậu bé đã đồng ý lau giày miễn phí cho chàng trai. Cách làm của cậu bé rất thông minh, nhờ cách làm đó cậu bé đã thuyết phục được chàng trai thuê mình đánh giày.
3. Trước khi cậu bé đánh giày, chàng trai có thái độ đắc ý vì nghĩ sẽ được đánh giày miễn phí nhưng sau khi cậu bé đánh giày xong thì anh ta ngạc nhiên vì cậu bé chỉ đánh 1 chiếc giày. Qua hành động của chàng trai, ta thấy đây là một người ích kỉ, chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân mình.
4. Truyện phê phán những người ích kỉ, chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân mình, không có sự đồng cảm, sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình.
5. Em rút ra được thông điệp trong cuộc sống chúng ta phải biết cư xử thông minh, khéo léo. Bên cạnh đó chúng ta nên biết đồng cảm, giúp đỡ, sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, không nên lợi dụng những người có hoàn cảnh khó khăn.
cậu bé học hành rất tệ
cậu bé gặp một bà cụ
bà cụ khuyên cậu bế là:có công mài sắt có ngày nên kim nghĩa là nếu cố gắn học tập thì sẻ có ngày thành tái
câu chuyện kết thúc là: Lý Bạch thường ngẫm nghĩ về những lời của bà lão mà càng chuyên tâm học tập. Chẳng bao lâu, Lý Bạch trở thành nhà thơ lỗi lạc với những áng thơ Đường tuyệt diệu, có một không hai trong nền văn học Trung Quốc
đúng ko bạn
Cậu bé học hành rất tồi tệ
bà cụ cho cậu bé lời khuyên :có công mài sắt , có ngày nên kim
Cậu bé hiểu lời khuyên của bà cụ và quay về nhà học bài
Đáp án B. Có đam mê và lòng kiên trì thì sẽ thực hiện được ước mơ.
Sau đây là đoạn văn của mình:
Tình yêu thương là tình cảm giữa người và người được xây dựng trên sự đồng cảm và thấu hiểu lẫn nhau. Khi con người có lòng yêu thương là lúc cuộc đời ta bước sang một trang mới. Ta biết mình sống để lan tỏa yêu thương đến với những mảnh đời bất hạnh trong xã hội. Yêu thương giúp ta nhìn cuộc đời bằng đôi mắt "cận nhân tình" hơn ( theo cách nói của Lữ Thừa Ân). Từ đó ta bắt đầu hành trình trao niềm vui sưởi ấm những tâm hồn còn đang run rẩy trong cái lạnh giá của xã hội. "Cho đi là còn mãi", ta trao đi tình yêu thương để nhận lại hạnh phúc cho tâm hồn. Từ hôm nay, mỗi ngày chúng ta hãy mở lòng yêu thương để tâm hồn được vun vén bới những điều tốt đẹp. Đồng thời là tạo giá trị nhân văn cho cộng đồng và xã hội.
1. Giải khuyến khích cuộc thi thơ của Viện Hàn lâm Pháp đã từng là niềm vinh dự rất lớn của Vích - to Huy - gô. Kết quả này góp phần khích lệ, khiến ông càng vững tin và quyết tâm gắn bó với thơ ca.
2. c. Cả hai đáp án trên đều đúng.
3. Theo em, nếu không tiếp tục theo đuổi đam mê sáng tác nghệ thuật, Vích - to Huy - gô sẽ không thể gặt hái được thành công lớn như vậy. Vì những cám dỗ từ cuộc sống mà ông đã không cố gắng và kiên trì.
bn nhớ đọc nha tại mk ko bít gạch chân
Một Con Quạ khát nước nó tìm thấy cái lọ B trên đường hành quân anh chiến sĩ Nghe tiếng gà gáy trưa anh ấy vô cùng xúc động C cu Tí đuổi theo con chuồn chuồn cuối cùng cậu bé cũng chụp được nó đi tắm đi qua hồ bấm Vô Kỵ đánh rơi một chiếc giày xuống nước
nhớ k cho mk nha
Cuộc sống giống như một bức tranh muôn màu, mỗi người trong cuộc sống này là một màu sắc điểm tô cho bức tranh ấy. Không có số phận nào giống với số phận nào, có người sinh ra trong giàu có lại cũng có người sinh ra trong nghèo khổ. Không ai chọn được nơi mình sinh ra nhưng ta có quyền chọn cách mình sống giữa nhân gian này. Và cậu bé đánh giầy trên khu phố nhà tôi là một màu sắc đẹp của bức tranh cuộc sống ấy. Cậu không có thân hình thanh tú của các công tử nhà giàu, cậu sở hữu một thân hình gầy gò, với bộ quần áo cũ, đã sờn vải, hàng ngày cậu lang thang trên khu phố nhà tôi để đánh giày kiếm sống. Mỗi khi trời mưa cậu trú vào các khu chợ hoặc gầm cầu hiên nhà ai đó, Buổi tối, cậu ngủ dưới mái hiên cạnh sân của một ngôi chùa. Sáng sớm, cậu dạy sớm phụ nhà chùa quét lá đa rồi mới đi đánh giày. Tôi ngạc nghiên lắm, khi nhìn thấy cảnh ấy, vì tôi nghi cậu mồ côi như vậy, sao nhà chùa không nhận nuôi rồi cho cậu được cơ hội đi học. Nghĩ thế tôi mới lân la tìm cách làm quen cậu ấy để có cơ hội tìm ra nguyên do. Một bữa nọ tôi xin phép mẹ được đem giày đi đánh vì nó cũng khá bẩn rồi và giảm độ bóng nữa. Tôi tìm đến chỗ cậu đánh giày hay ngồi vào buổi sáng rồi nhẹ nhàng gọi. Bạn gì ơi, bạn đánh giúp tôi đôi giày với, nó có vẻ bẩn và xỉn màu, bạn giúp tôi nhé. Cậu bé đánh giày mỉm cười hiền lành, tiến lại gần rồi bảo tôi đưa đôi giày đó cho cậu để cậu đánh giày cho. Trong lúc cậu ta cẩn thận chải từng vết bẩn trên giày, tôi tiến lại thủ thỉ: "Bạn ơi, bạn giỏi quá, mà hình như tôi thấy bạn sống trong ngô chùa nhỏ gần nhà tôi thì phải, sao sư chùa không cho bạn đi học mà bắt bạn đi đánh giày thế này ư?". Lúc này cậu ngước mắt lên nhìn tôi từ tốn đáp: "Mình mồ côi từ nhỏ, lang thang đánh giày kiếm sống đã lâu, mình ở nhờ qua đêm trong ngôi chùa ấy, nhà chùa cũng có ý muốn nhận nuôi dưỡng, nhưng mình thiết nghĩ, mình có đôi chân để đi, có đôi tay khéo léo làm việc cho đời, tự kiếm được miếng ăn nuôi bản thân. Trong khi đó ngoài kia có biết bao số phận còn khốn khổ hơn mình, họ còn không có nhà, không có cả sức khỏe để làm việc nữa. Hãy để những cơ hội tốt đẹp và sự thiện lành của nhà chùa đến với họ thông qua các hoạt động từ thiện, vì họ cần hơn tôi bạn nhé." Câu nói rất nhẹ, nhưng chạm vào lòng tôi một ấn tượng khó phai về ý chí và nghị lực cũng như trái tim thiện lành của một chú bé đánh giày. Điều mà nhiều người có cuộc sống ấm no, hạnh phúc chưa chắc có được.