Giúp em viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc về nhân vật Nguyễn Ngọc Ký ạ
Em mới bt á mong anh chị trả lời em. Chúc cô chú, anh chị năm mới vui vẻ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
*Tham khảo:
Lúc gió chướng về, nhân vật tôi cảm thấy như bị cuốn vào một cơn bão tố, cảm giác lạnh lẽo và cô đơn. Những cơn gió mạnh đập vào khuôn mặt, làm tóc rối tung, làm cho nhân vật tôi cảm thấy mình như một con thuyền đang bị đánh đập trên biển cả. Tuy nhiên, đôi khi gió cũng mang đến một cảm giác thư giãn, khi nhân vật tôi nghe tiếng gió thổi qua, như một lời nhắc nhở để thư giãn, để tạm rời khỏi cuộc sống bộn bề. Tóm lại, tình cảm cảm xúc của nhân vật tôi khi gió chướng về là một sự phức tạp của cảm giác cô đơn, sợ hãi và thư giãn.
Bản thân em cảm thấy khâm phục, ngưỡng mộ và biết ơn anh hùng Nguyễn Bá Ngọc - một con người dũng cảm, nhân ái và có lòng yêu nước nhiệt thành.
Tình cảm, cảm xúc | Từ ngữ, hình ảnh và biện pháp tu từ |
Lo lắng, bồn chồn mong đợi người yêu đi tỉnh về. | Cụm từ “đợi mãi”, không gian “con đê đầu làng”. |
Ngỡ ngàng, đau khổ trước sự thay đổi của cô gái cả về cách ăn mặc lẫn hành động, cử chỉ. | Hình ảnh “khăn nhung quần lĩnh”, “áo cài khuy bấm” (trang phục của người thành thị) đối lập với sự giản dị, chân chất người thôn quê. Từ “rộn ràng” – sự thay đổi trong thái độ, cử chỉ. |
Trách móc, xót ca, tiếc nuối vì những vẻ đẹp chân quê, bình dị, dân giã của cô gái bị đánh mất. | Biện pháp đảo ngữ “nào đâu”, câu hỏi tu từ và hàng loạt hình ảnh liệt kê quen thuộc, mang đặc trưng thôn quê như “yếm lụa sồi”, “dây lưng đũi”, “áo tứ thân”, “khăn mỏ quạ”, “quần nái đen”,… |
Tha thiết, chân thành, van nài, khuyên nhủ người yêu giữ lấy những truyền thống tốt đẹp của quê hương. | Sự thay đổi trong cách xưng hô (từ “tôi” ở khổ đầu → “anh” khổ 3,4, cách nói “van em”, hình ảnh ẩn dụ “hoa chanh nở giữa vườn chanh” (mình là người thôn quê thì ở giữa xóm làng, quê hương càng nên giữ gìn, trân trọng những nét “quê mùa”, dân dã, mộc mạc vốn có ấy. |
Người bố hiện lên rất giản dị, chân thành nhưng cũng vô cùng sâu sắc. Bố không dùng lời lẽ hoa mỹ mà bằng những hành động và lời nói mộc mạc để dạy con về cách sống, cách làm người. Ở bố có sự nghiêm khắc mà ấm áp, đôi khi ít nói nhưng lại để lại những bài học lớn. Qua hình ảnh người bố, ta thấy được tình thương bao la, âm thầm mà bền chặt – một tình cảm thiêng liêng, cao đẹp khiến người đọc xúc động và thêm trân trọng tình cha con.
Đọc truyện "Dế mèn phiêu lưu ký" của Tô Hoài, em đặc biệt ấn tượng với nhân vật chính của truyện - Dế Mèn. Anh có vẻ ngoài cao lớn, đẹp mã, sức mạnh vượt trội. Với tính cách ngạo mạn, phách lối của mình, anh đã không ít lần gây ra tai họa cho kẻ khác yếu thế hơn. Trải qua nhiều lần nguy hiểm, chàng dế mèn đã rút ra được nhiều bài học và trở nên trưởng thành, chín chắn, không còn thói phách lối như xưa. Bằng trí tưởng tượng phong phú và biện pháp nhân hóa, tác giả Tô Hoài đã khiến cho thế giới của các loài côn trùng trở nên thật sinh động, hấp dẫn.
Nhân vật Nguyễn Ngọc Ký khiến em vô cùng khâm phục và xúc động bởi nghị lực phi thường vượt lên số phận, dù bị liệt hai tay từ nhỏ nhưng thầy không hề đầu hàng mà kiên trì tập viết bằng chân, từng nét chữ là từng giọt mồ hôi và sự cố gắng bền bỉ, thầy đã vượt qua bao khó khăn để học tập tốt và trở thành một nhà giáo ưu tú, câu chuyện về thầy giúp em hiểu rằng chỉ cần có ý chí và quyết tâm thì không điều gì là không thể, em cảm thấy biết ơn và tự nhắc mình phải chăm chỉ học tập hơn, sống mạnh mẽ hơn để xứng đáng với những tấm gương sáng như thầy Nguyễn Ngọc Ký.