Viết bài văn nghị luận về việc vay mượn-cải biến-sáng tạo trong câu chuyện cậu bé chăn cuu
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu chuyện: Cậu bé chăn cừu
Ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có một cậu bé chăn cừu. Mỗi ngày, cậu đều nằm trên cánh đồng ngắm đàn cừu bình yên gặm cỏ xung quanh.
Cậu chỉ việc canh chừng đàn cừu khỏi lũ sói đói và lùa cừu về làng khi trời sụp tối.Ngày nọ, cậu bé cảm thấy buồn chán nên quyết định lừa mọi người trong làng một vố cho vui. Trước đó, mọi người trong làng dặn cậu bé rằng mỗi khi thấy sói đến thì hãy hét to lên để họ chạy đến giúp cậu.
- Sói! Có sói!
Thế là cậu đứng lên và chạy đến bìa cánh đồng, hét lớn:
- Sói! Có sói!
Nghe thấy vậy, những người đàn ông trong làng bỏ dở việc đang làm, chạy ngay đến để giúp cậu đuổi sói.
Cậu bé thích thú khi thấy mọi người hối hả chạy tới, tay cầm khiên, cuốc, gậy gộc và hét to để đuổi sói.Khi đến nơi, mọi người nhìn quanh nhưng chẳng thấy sói đâu cả. Họ về nhà sau khi đã đếm lại đàn cừu và chắc rằng không có con nào bị mất.
Họ nghĩ rằng có lẽ sói đã hoảng sợ bỏ đi khi nghe thấy tiếng ồn từ xa.
Trong khi đó, cậu bé cười ngặt nghẽo và nghĩ mình thật thông minh khi lừa được mọi người trong làng.
Ngày hôm sau, cậu bé lại tiếp tục lừa mọi người.
- Có sói! Cứu cháu với! Sói sẽ ăn thịt cừu của cháu mất.
Cậu hét lên và chạy về phía làng.
Có sói!
Cứu cháu với! Một lần nữa, mọi người lại chạy đến giúp cậu bé đuổi sói. Họ nghĩ con sói lúc này đang rất đói nên họ cố gắng chạy nhanh hơn và tạo ra nhiều tiếng ồn hơn.Cậu bé cười ngặt nghẽo khi nhìn thấy mọi người vừa hối hả chạy, vừa la hét để lũ sói sợ. Nhưng chẳng có con sói nào cả!
Khi nhìn thấy cậu bé cười, những người trong làng hiểu ra rằng cậu bé đang lừa họ.
- Này thằng bé kia, hãy coi chừng đấy. Rồi sẽ có lúc mày phải kêu cứu mà chẳng có ai đến đâu!
Nghe họ nói thế, cậu bé chỉ cười to.Một ngày nọ, có một con sói hung dữ tiến xuống cánh đồng - một con sói thật sự. Nó nhìn thấy đàn cừu đang gặm cỏ bèn xông vào
Cậu bé chưa bao giờ trông thấy một con sói nào lớn đến như vậy và không biết phải làm gì để bảo vệ đàn cừu của mình. Cậu chạy thật nhanh về làng, hét lớn:
- Sói! Có sói!
Dù cậu bé cố gắng thuyết phục mọi người rằng lần này là một con sói thật nhưng họ chỉ cười và bảo nhau:
- Chắc thằng nhóc lại đang lừa chúng ta nữa đấy.
Thế là cậu bé đành bỏ cuộc và quay lại cánh đồng. Về đến nơi, cậu bé thấy đàn cừu của mình đã biến mất. Vậy là sói đã ăn thịt hết cả đàn cừu của cậu.
Cậu bé ngồi xuống đất và bật khóc. Cậu biết rằng tất cả là lỗi tại mình. Cậu đã lừa mọi người trước và không ai còn tin một kẻ nói dối cả - thậm chí ngay cả khi kẻ đó đang nói thật!
Dù nghe rất rõ tiếng của cậu bé đang la lớn: “Sói! Có một con sói thật đang đến ! ” nhưng mọi người chẳng thèm quan tâm và vẫn tiếp tục trò chuyện với nhau.
Khuyên cậu bé chăn cừu cần hiểu rõ trái tim mình, lắng nghe lời trái tim nói như vậy sẽ không xảy ra điều già bất trắc, bởi cậu biết rõ nó mơ ước gì và biết phải ứng xử như thế nào.
Vì cậu không bao giờ bắt trái tim của cậu im lặng được, ngay cả khi cậu làm nhưng không thèm nghe nó thì nó vẫn luôn ở trong người cậu, và nhắc cậu những điều cậu nghĩ vê cuộc đời và thế giới.
có một cậu bé chăn cừu lúc nào cũng nói dối
một hôm cậu la toáng lên : "chó sói chó sói!"
mọi người đến mới biết cậu bé nói dối
cậu bé cười đắc chí vì trò đùa của mình
một hôm ,gặp chó sối thật ,cậu la toáng lên cầu cứu
chẳng ai đến vì nghĩ cậu bé nói dối
cậu bé mất hết cừu
- Chi tiết gây cười của câu chuyện : Cậu bé thấy con vịt chân ngắn mà vẫn lội sang sông được, trong khi người đàn ông chân dài hơn mà bị ngập đầu. Do cậu bé chưa biết : loài vịt biết bơi nên người nó nổi trên mặt nước.
chê là không quan tâm bà của mình, để cho bà ốm nằm một mình nhưng cũng chẳng quan tâm
khen là biết đi lấy nước suối tiên để cứu bà
mùa hè đã đến, lũ ve bắt đầu kêu ran.
Mặt Trời lặn, Mặt Trăng bắt đầu nhô lên.
nếu trời mưa to, chúng em không thể dực sinh nhật đc
Trong câu chuyện "Lòng dân", An là một cậu bé thông minh và hóm hỉnh, tốt bụng với mọi người.
Mùa hè đã đến, ve kêu râm ran khắp nơi.
Mặt trời lặn, trời tối dần.
Trong câu chuyện “Lòng dân” An là một cậu bé thông minh, hóm hỉnh, có lòng nhân ái.
Câu 4. Câu chuyện cậu bé chăn cừu không chỉ là một bài học về sự trung thực mà còn gợi ra vấn đề vay mượn, cải biến và sáng tạo trong cách kể chuyện và tiếp nhận bài học, trước hết có thể thấy câu chuyện này vốn là một truyện ngụ ngôn quen thuộc của phương Tây, đã được vay mượn và truyền bá qua nhiều nền văn hóa khác nhau, khi du nhập vào môi trường giáo dục và đời sống ở nhiều quốc gia, câu chuyện thường được cải biến về chi tiết, cách kể, ngôn ngữ cho phù hợp với lứa tuổi và hoàn cảnh, chẳng hạn có nơi nhấn mạnh vào hậu quả của việc nói dối, có nơi lại khai thác sâu hơn tâm lí của cậu bé, tuy nhiên điều quan trọng là từ sự vay mượn và cải biến đó, mỗi người đọc, mỗi người kể có thể sáng tạo cách hiểu riêng, không chỉ dừng lại ở bài học không nên nói dối mà còn mở rộng ra các vấn đề như trách nhiệm với cộng đồng, niềm tin trong xã hội và hậu quả của việc đánh mất uy tín cá nhân, từ đó cho thấy vay mượn không phải là sao chép máy móc mà là tiếp thu có chọn lọc, cải biến để phù hợp và sáng tạo để tạo ra giá trị mới, câu chuyện cậu bé chăn cừu vì thế vẫn giữ được sức sống lâu dài, bởi mỗi lần được kể lại là một lần được làm mới, giúp người đọc nhận ra rằng sáng tạo luôn bắt đầu từ nền tảng kế thừa nhưng phải biết biến đổi để phù hợp với thực tiễn và mang dấu ấn riêng