K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

21 tháng 11 2021

Yup! Mình đã có 1 trải nghiệm,trải nghiệm này là mình gặp phải 2 trường hợp và mình chỉ có thể chọn 1 trong 2 trường hợp mà thoi.!Mình xin xưng"toy"khi kể về trải nghiệm.

Toy ko nhớ rõ thời gian xảy ra mọi chuyện là vào khi nào nữa.Nói chung nó đã xảy ra rất lâu...Toy có 1 bff tên là Mai.Mai trông ngoài thì cao,giỏi giang ,bên trong hiền lành.Toy rất iu Mai,đã 5 năm toy chơi rát thân với mai và biếc đc nhìu điều về cô ấy.Một hôm,toy đang lên kế hoạch chuẩn bị quà sinh nhật cho Mai,vì còn tận 2 tuần nữa nên thời gian đó có thể đủ để toy chọn quà tặng cho mai.Toy biết mai thích  môn Anh,nên định mua quyển từ điển cho cô ấy.Tưởng quyển từ điển rẻ ai ngờ ra quán số tiền lên đến 150.000.Với 1 cái đứa ko có money như toy thì mua đc cái"nịt"à?Toy chả biết nữa,thôi thì mua cái khác.Thế may vào hôm nào đó,toy đang đi lượn thấy 1 quán bán mấy cái móc khóa đẹp lắm.Toy xông vào mua.Trong túi toy còn 20.000.2 cái móc khóa đều có giá mỗi cái 10.000.Toy hốt lẹ hai cái ròi trả tiền.2 cái móc khóa làm quag sinh nhật?Tui tự hỏi,tặng đơn sơ zậy mai còn lâu mới nhận:)yup.Tui nghĩ mãi,,thì nhớ ra Mai thk uống trà đào cam sả.:)Toy nghĩ 1 cốc đấy tầm 10->20.000 mà thoi.Nhưng ra quán 35.000:|.Tui đơ người,tiền ăn sáng của toy tầm 10.000(ko có tiền tiêu vặt).Toy nghĩ bụng,hmmm.....nhịn ăn sáng là ok.Và thế còn đúng 1 tuần nữa đến sinh nhật mai.Toy đã đủ money mua cốc trà đào cam sả.Nhưng toy lại nghĩ chắc quà chưa đủ nên đi tìm mua thêm.Hôm toy thấy 1 quyển truyện manga,tui đi xem giá,nó lên đến 60.000.Toy nghĩ bụng,1 tuần có 7 ngày,đi học 5 ngày 1 ngày nghỉ,5 ngày đi học thì cả 5 ngày tính tiền ăn sáng ra 50.000,thiếu 10.000 thì xin bme thêm vậy.Toy  chả biếc đang nghĩ j nhưng thôi kệ,mua ngay trong tuần này.Đúng , toy đã tiết kiệm đc gần 50.000 thì ko may.Vào ngày thứ 5,có tin , bạn cùng lớp toy tên THư ,mẹ bạn ấy bị bệnh nặng mà nhà THư ko có tiền để đi khám.Thế cô chủ nhiệm bắt đầu mở 1 hội quyên góp tiền cho Thư.Cả lớp hôm đó ai cũng có tiền nên góp hết trong vòng 1 ngày thứ 5,toy nghĩ giờ ko quyên góp cùng thì mình đúng là....Thế toy phải thay đổi quyết định ko mua quyển manga mà góp tiền vào cho Thư...Đến tuần sau toy chỉ có thể tặg Mai móc khóa và cốc trà đào cam sả:|Mai cũng vui và cảm ơn toy...

Toy thấy việc quyết định đúng đắn của mình có thể giúp đc cho Thư

 

Phần bôi đen là phần chính của bài văn nhen:)

21 tháng 11 2021

cảm ơn nha ❤❤❤

11 tháng 4 2019

waiting for the bus

11 tháng 4 2019

Lan is standing near the store and she is waiting for the bus

7 tháng 6 2017

\(x^2+4x+y^2-2xy+x^2+4=0\)

\(\Leftrightarrow\left(x^2-2xy+y^2\right)+\left(x^2+4x+4\right)=0\)

\(\Leftrightarrow\left(x-y\right)^2+\left(x+2\right)^2=0\)

vì \(\left(x-y\right)^2\ge0;\left(x+2\right)^2\ge0\)nên

\(\Rightarrow\orbr{\begin{cases}x+2=0\\x-y=0\end{cases}\Rightarrow\orbr{\begin{cases}x=-2\\y=-2\end{cases}\Rightarrow}x=y=-2}\)

11 tháng 3 2022

Đây hoc24 có giải rồi mà : https://hoc24.vn/ly-thuyet/doc-hai-loai-khac-biet-giong-mi-mun.74225

 

 

11 tháng 3 2022

Sao chép lại xong dán vô nhé hehe

27 tháng 10 2015

mik nè Stylish Football Player

21 tháng 11 2017

Thời gian trôi nhanh thật, thấm thoắt mới đó mà đã mười năm. Giờ đây tôi đã lớn khôn, đã trở thảnh sinh viên năm thứ nhất đại học. Hôm nay, có dịp về thăm ngôi trường cũ thân yêu, trong tôi dâng ngập một cảm giác xao xuyến và bỡ ngỡ khôn cùng.

Ngôi trường cũ hiện ra trước mắt tôi với nhiều nhiều kỉ niệm vừa quen thuộc vừa xen chút lạ lẫm. Con đường đầy sỏi đá năm xưa đã được thay thế bằng một con đường ữải đá phang lì, êm ru.

Xe tôi chạy chầm chậm trên đường nhỏ mà cảm thấy vui sướng vô cùng. Chiếc cổng trường năm xưa giờ đã được thay thế bằng chiếc cổng xây kín đáo và phía trên ghi rõ hàng chữ Trường THCS. Tôi còn nhớ rõ ngày ấy, mỗi lần đi học muộn, cánh cửa lại đóng sập lại, tôi phải năn nỉ mãi bác bảo vệ mới cho vào.

Bước vào sân trường sự thaỵ đổi ấy càng hiện lên rõ hơn. Dãy lớp tôi học năm xưa giờ được thay thế bằng một nhà cao tầng khang trang, sáng sủa. Lớp cũ năm xưa không còn nhưng tôi vẫn như thấy đâu đây hình ảnh của các bạn cùng lớp. Cái Lan toét, cái Hồng cụ, thằng Sơn tê ta… Ngày ấy cũng ở góc sân trường này, chúng tôi thường chơi đùa. Cây bàng năm xưa vẫn còn nhưng nó đã già hơn trước. Tôi bước lại gần, những nét chữ khắc vào thân cây yẫn còn nhưng những dòng chữ của chúng tôi không còn nữa, có lẽ thời gian đã làm mờ dàn.

Tôi bước tới khu hiệu bộ, căn nhà cũng được sửa lại đôi chút nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng năm xưa, nằm uy nghiêm giữa hai bên hàng cây mát rượi. Đây chính là hàng cây ngày xưa chúng tôi trồng khi trường mới xây xong mà. Ôi! Giờ đây nó đã cao lớn quá, tôi phải ngước mắt lên mới thấy ngọn của nó. Trong tiếng gió tôi nghe những lời rì rầm như những tiếng chào. Dưới gốc cây vẫn còn chiếc biển đề quen thuộc “Cây kỷ niệm lớp… khóa…”.

Sân trường đang giờ học im ắng đến lạ thường. Tôi nghe tiếng thầy cô âm vang, trầm ấm trong lớp học. Nỗi nhớ thầy cô, các bạn dâng ngập hồn tôi, từ ngày chia tay mỗi người một ngả không biết cuộc sống của họ ra sao. Và các thầy cô của tôi nữa, tôi nhớ cô Thanh dạy văn cũng đồng thời là giáo viên chủ nhiệm. Ngày ấy cô rất nghiêm khắc, không ít lần cô đã mắng chúng tôi khi chúng tôi không chịu nghe giảng. Tôi biết lúc đó đã có một số bạn tỏ ý không bằng lòng với cô nhưng chính những người bạn đó sau này đã tâm sự với tôi: Đen khi xa cô rồi mới thấm thìa lời cô dạy.

Thực ra ngày đó chúng tôi còn nhỏ quá, chỉ thích chơi thôi. Giờ đay lớn khôn tôi chỉ mong có dịp gặp lại cô để nói hết những tâm sự của mình.

Đang mải mê với dòng suy nghĩ của mình thì tôi gặp cô Thanh, tôi vô cùng sung sướng và bất ngờ vì bao năm rồi cô vẫn dậy ở nơi đây. Tôi chạy lại, vui mừng:

– Em chào cô! Cô có nhận ra em không ạ?

Cô nheo đôi mắt, sửa lại cặp kính:

– Em là Lan học sinh lớp 6A, khóa học cách đây mười năm rồi phải không?

– Em cảm ơn vì cô vẫn còn nhận ra em.

Thế là cô trò tíu tít nói chuyện. Đen lúc này tôi mới có dịp ngắm nhìn lại gương mặt cô, năm tháng trôi đi, trên khuôn mặt của cô đã có nhiều nếp nhăn, đôi mắt cũng không còn sáng như xưa nữa nhưng cái nhìn của cô vẫn thật dịu dàng. Mái tóc đen năm xưa giờ đã có khá nhiều sợi bạc. Tôi bỗng thấy thương cô vô cùng bởi tôi biết cuộc đời riêng của cô không mấy hạnh phúc nên bao nhiêu tình cảm cô dành hết cho tất cả học sinh.

Tôi và cô đi dạo quanh sân trường, cô trò nhắc lại bao chuyện cũ, đi bên cô tôi thấy mình như nhỏ lại, như được ữở lại tuổi học ữò thơ ngây bé nhỏ. Tôi vẫn thấy cô dịu dàng và ân cần như ngày tôi còn đi học. Tôi đã tâm sự hết với cô về những tình cảm của các bạn của lớp dành cho cô như thế nào. Cô rất xúc động, cô nói:

– Những gì cô dạy dỗ các em năm xưa, cô biết rằng có thể ngay lúc đó các em chưa hiểu biết nhung cô tin rằng mai này lớn lên các em sẽ hiểu. Và từ đó các em sẽ trưởng thành hơn trong cuộc sống.

– Cô ơi, ngày đó quả chúng em còn nhỏ quá nên không hiểu hết tấm lòng của cô dành cho chúng em.

Cô vuốt tóc tôi mỉm cười, một nụ cười vô cùng nhân hậu:

– Cô chỉ mong mỗi lớp học trò qua đi trở thành những người có ích cho xã hội và nếu có dịp về thăm cô là cô rất vui.

Trống vào lớp vang lên tôi phải tạm biệt cô rồi. Lúc này tôi chẳng muốn rời xa cô, tôi tự hứa tết năm nay chúng tôi sẽ họp lóp và tất cả sẽ về thăm trường cũ, thăm cô giáo chủ nhiệm.

Ngắm ngôi trường cũ một lần nữa, tạm biệt những kỉ niệm của tuổi thơ tôi ra về trong lòng nao nao bao kỷ niệm buồn vui. Mái trường thân yêu, ngôi nhà thứ hai của chúng tôi, chính nơi đây đã chắp cánh cho tôi bao ước mơ hy vọng. Tôi hiểu rằng dù là mười năm hay bao nhiêu năm nữa, ta cũng sẽ mãi khắc ghi những kỷ niệm về một thời cắp sách đến trường.

23 tháng 11 2017

Tôi ngắm nhìn sân trường, giờ đã được lát bằng gạch đỏ, sạch sẽ; khác với ngày xưa chỉ là cái sân đất rất trơn bóng và lì. Trời mưa chẳng dám đi ra ngoài vì sự trơn trượt. Sân trường cũng đã xuất hiện thêm nhiều ghế đá, là nơi giờ ra chơi mà học sinh có thể tụm năm tụm bảy nói chuyện, đọc truyện với nhau.\
Ngày xưa có 4 dãy nhà cấp 4, chưa có nhà cao tầng cho học sinh học. Nhưng mười năm sau, đã có thêm hai dãy nhà hai tầng mọc lên và được sơn màu vàng nhìn rất đẹp mắt.
Tôi ghé thăm phòng học tin học ngày xưa và nhận ra nó đã có thêm rất nhiều máy mới, gian phòng cũng được mở rộng để cung cấp đầy đủ thiết bị cho các em có thể học tập.
Hôm ấy, chúng tôi ghé thăm lại trường vào sáng chủ nhật nên không có lớp nào học; sân trường vắng bóng, chỉ có những chú chim nhảy nhót trên cành cây. Dường như cảm xúc trong tôi lại ùa về dữ dội. Tôi nhớ, rất nhớ những năm được học dưới mái trường có nhiều kỉ niệm như thế này.
Văn phòng của các thầy cô giờ cũng đã được chuyển sang địa điểm khác sáng và sạch sẽ hơn. Trống cũng đã được thay lại mới tinh tươm, bàn ghế kê ngăn nắp, không còn là những chiếc bàn gỗ cũ kĩ được vẽ nhàu nát bởi bàn tay học trò nữa mà đã có những bộ bàn ghế có mặt bóng loáng, chân bằng sắt rất chắc chắn.
Tôi ghé lại lớp học ngày xưa tôi từng học, nhận ra có bao nhiêu điều đổi khác, nhưng có một điều dường như vẫn vẹn nguyên đó là hơi ấm, là sự thân quen.
Tôi vẫn còn nhận ra rằng mình có duyên với ngôi trường này, với những chỗ ngồi ngày xưa từng ngồi, với những người bạn cười nhăn nhở suốt ngày. Có lẽ đó là những tháng năm tươi đẹp gắn với ngôi trường này mà tôi còn giữ cho đến ngày hôm nay.
Có một điều dường như không khác khi tôi đặt chân thăm lại trường xưa sau 10 năm chính là những gốc cây cổ thụ. Theo năm tháng, chúng vẫn như thế, vẫn vẹn nguyên và tươi tốt. Có lẽ những thứ gì đó càng cũ càng bền, càng neo giữ lâu trong trái tim.
Mười năm, là một con số khá dài cho một chặng đường đã đi qua. Kỉ niệm thường ùa về khi cảm xúc chợt đến, nhất là trong khoảnh khắc như thế này.
Thế hệ đi trước chúng tôi nhìn nhau, tay bắt mặt mừng vì ngôi trường đã khang trang, thiết bị học tập tốt hơn cũng như có nhiều đổi thay tích cực. Nhìn lại chúng tôi đã trưởng thành hơn, trưởng thành từ những nền tảng này. Còn về những người đã trồng người, đã chỉ bảo hết mực cho chúng tôi giờ đây đều đã già cả rồi. Những gương mặt, những ánh mắt ngày đó theo thời gian đã không còn như lúc trước. Nhưng chúng tôi biết ơn họ, biết ơn vì những gì mà họ làm hành trang cho chúng tôi như hôm nay.
Mười năm, một chặng đường dài như vậy; về thăm lại trường cũ, cảm xúc trong rôi xốn xang và muốn vỡ tung ra. Tôi cứ để lòng mình chơi vơi như vậy, để nhớ về tháng năm đã qua.

♥-☻☺-♥

olm-logo.png

23 tháng 3 2017

diện toàn phần bể bới là

(30+50)x2x3+50x30x2=3480 (m2)

diện tích 1 viên gạch là:

25x20=500 (cm2) hay 0.05 m2

cần số viên gạch là:

3480:0.05=69600 (viên)

23 tháng 3 2017

Diện tích 4 mặt của bể là:

      (50+30)*2*30=1200(m2)

Diện tích đáy bể là:

       50*30=1500(m2)

Tổng diện tích cần lát gạch là:

        1200+1500=2700(m2)

Đổi:2700m2=27000000cm2

Số viên gạch cần lát là:

         27000000:(20*25)=54000(viên)

                 Đáp số:54000 viên

Chắc là có chỗ sai!!!

CHÚC BẠN HỌC GIỎI!!!!!!!!

19 tháng 7 2017

\(564+456\text{ × }521+562=238702\)

19 tháng 7 2017

564 + 456 x 521 + 562

= 1020 x 1083

= 1104660