Viết văn miêu tả cây chuối ngắn gọn.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Thành phần phụ của câu là những phần không bắt buộc phải có trong câu, nhưng giúp bổ sung ý nghĩa cho câu rõ ràng và sinh động hơn.
Bông hoa em yêu thích là hướng dương. Nó hướng về ánh mặt trời. Nó lung linh xinh đẹp tựa như mặt trờ nhỏ, khiến ngta mởi mê
Em rất thích hoa hồng nhung vì cánh hoa dày, mềm mịn như nhung và có màu đỏ thẫm kiêu sa. Hương thơm của hoa không nồng nặc mà dịu nhẹ, lan tỏa, quyến rũ ong bướm đến dập dờn. Nhìn những bông hoa e ấp sương đêm, em cảm thấy vô cùng thư thái.
Ngày xưa, vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có một cậu bé kì lạ tên là Gióng. Dù đã lên ba tuổi nhưng cậu vẫn không biết nói, không biết cười và cũng chưa biết đi. Một hôm, khi sứ giả của nhà vua đi khắp nơi tìm người tài đánh giặc Ân, Gióng bỗng cất tiếng nói đầu tiên, nhờ mẹ mời sứ giả vào.
Gióng xin nhà vua rèn cho mình ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt để ra trận đánh giặc. Từ đó, cậu bé lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không no. Khi vũ khí được mang đến, Gióng vươn vai trở thành một tráng sĩ cao lớn, oai phong lẫm liệt.
Tráng sĩ cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông ra chiến trường. Roi sắt gãy, Gióng nhổ những bụi tre bên đường để tiếp tục đánh giặc. Cuối cùng, quân giặc bị đánh tan, đất nước được bảo vệ.
Sau khi chiến thắng, Gióng cưỡi ngựa lên đỉnh núi Sóc rồi bay thẳng về trời. Nhân dân vô cùng biết ơn nên đã lập đền thờ để tưởng nhớ công lao của ông.
Câu chuyện về Thánh Gióng ca ngợi tinh thần yêu nước và sức mạnh phi thường của nhân dân Việt Nam khi đứng lên bảo vệ Tổ quốc.
Trong câu có thành phần chính và thành phần phụ của câu.
Thành phần chính tạo nên nòng cốt câu hình thành một câu hoàn chỉnh, đó là chủ ngữ và vị ngữ
Thành phần phụ của câu là trạng ngữ(bổ sung nghĩa cho câu)
Cây chuối ở vườn nhà em cao lớn, thân mềm màu xanh nhạt. Lá chuối to, dài, xanh mướt, xòe ra như những chiếc quạt khổng lồ. Buồng chuối lúc lỉu quả, quả nào cũng cong cong, khi chín có màu vàng tươi rất đẹp. Hoa chuối màu tím đỏ, buông xuống trông thật lạ mắt. Em rất thích cây chuối vì vừa cho bóng mát, vừa cho quả ngon. nếu thấy hay thì cho mik 1 like nha cảm ơn
Cạnh bờ ao nhà ngoại em có trồng một bụi chuối. Em yêu cây chuối vì nó mang đậm hồn quê mộc mạc giản dị, mang cả những kí ức tuổi thơ em.
Cây chuối không mọc riêng lẻ mà thường mọc thành từng bụi. Cây chuối mẹ ở giữa, to nhất, xung quanh là những cây chuối con đứng san sát nhau, em nhìn mà thường liên tưởng đến một “gia đình nhà chuối”. Thân cây chuối “mẹ” to tầm bắp đùi người lớn hoặc hơn. Không rắn chắc như thân xoan, thân đa, thân bàng, thân cây chuối mềm, được tạo nên từ nhiều lớp xốp, và càng lên cao thì càng thon lại. Tàu lá chuối dài và to tầm bằng lá dong. Lá mỏng, mỗi khi có gió thổi qua, cả bụi chuối lại vẫy vẫy những cánh tay dài, màu xanh, mềm mại. Trong khí những tàu lá to vươn ra hứng ánh nắng mặt trời, những chiếc lá non cuộn chặt lại như những phong thư còn chưa mở. Lấp ló trong tàu lá là bắp chuối màu tím thẫm, cuộn lại to bằng bắp chân trẻ con, nhọn nhọn như những búp sen. Xung quanh cổ bắp chuối là một vòng hoa trông như những vòng cổ thiên nhiên ban tặng để làm duyên làm dáng. Và cũng chính từ đó, là nơi mọc ra những buồng chuối. Một buồng có nhiều nải, một nải chuối lại có gần hai chục quả chuối. Chuối lúc xanh thì bé như ngón tay cái, có những đầu ruồi xinh xinh ở đầu. Khi chín, quả chuối bụ bẫm, rụng hết đầu ruồi, và đằng sau lớp vỏ nhẵn nhụi, sau màu vàng mỡ màng ấy là cái ngọt cái thơm đặc trưng của chuối tiêu. Hồi nhỏ em thích cùng lũ bạn ra chơi gần bụi chuối bởi chỉ cần nhìn màu xanh mát của những tàu lá đã thấy cái nắng hè oi ả dịu đi phần nào. Giờ mỗi lần về quê, vẫn mong những gói xôi nóng hổi bà gói vào lá chuối, những bát canh chuối xanh ngon ngọt, cái ngọt dịu của cốm quyện vào vị ngọt sắc của chuối khiến em không thể quên được…
Dù đi đến đâu, hình ảnh quê hương vẫn không phai nhạt trong tâm trí. Em sẽ lưu giữ mãi trong tim mình những hình ảnh bình dị nhất, nhỏ bé nhất, mà ý nghĩa nhất, trong đó có bụi chuối bên ao.
Bạn tham khảo nhé